Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 961:

Trong huyết ấn có thứ gì đó đang điên cuồng bơi lội và gầm rú, sau đó nó phá tan huyến ấn, bầu trời vừa bị Tể Tể khuấy động tới gió nổi mây hiện lúc này dường như đông cứng lại.

Khoảnh khắc bầu trời đông cứng lại, một luồng sáng màu vàng đã xé bầu trời đông cứng thành hai nửa.

Một bóng người mảnh khảnh bước ra từ bầu trời vừa bị xé toạc, ngay lúc Tể Tể lao tới, bóng người nọ giơ tay lên, ngưng tụ thiên cương chính khí trong lòng bàn tay rồi bổ thẳng vào đầu Minh Tể Tể.

Bách Minh Tư đột nhiên trợn mắt: “Tổ Linh, sai rồi!”

“Sai rồi? Âm khí nặng như vậy, thậm chí còn vượt qua cả bốn con quỷ ở đây mấy trăm triệu lần, bổn tọa còn không ra tay, cậu sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian này!”

Bách Minh Tư không chút do dự chặt đứt huyết tế, nội lực bị phản phệ, lồng ngực đau nhức, máu tươi phun ra, cùng lúc đó Bách Minh Tư cũng vội xoay người lại ôm lấy Tể Tể.

Cơn đau đớn sau lưng bất ngờ không xuất hiện như dự đoán, Bách Minh Tư cảm nhận được bàn tay nhỏ mềm mại của Tể Tể đột nhiên áp sát vào ngực mình, sau đó dùng cơ thể cậu làm trung gian, một nguồn sức mạnh mạnh mẽ xuyên qua cơ thể cậu và lan ra lồng ngực, sau đó là một tiếng nổ lớn và vô số luồng ánh sáng vàng phóng ra.

Thân hình mảnh khảnh phát ra một âm thanh ngắn ngủn và bối rối.

“Hử?”

Một tiếng “ầm” lớn vang lên, kết giới ban đầu vốn đã bị nứt, giờ trở thành nỏ mạnh hết đà mà vỡ nát.

Rào chắn sụp đổ, những tòa nhà lâu năm không được sửa chữa cũng lung lay sắp đổ.

Khi năng lượng tâm linh của cả hai bên va chạm và đối đầu với nhau, rồi lan tỏa ra khắp bốn phía, những tòa nhà cũ kỹ sắp đổ bắt đầu sụp xuống.

Cho dù là Tể Tể hay Bách Minh Tư, hoặc mấy người Hoắc Tư Tước, Trương Lực, Dương Thận, kể cả cái bóng thon dài kia, sắc mặt cũng đồng loạt thay đổi.

Một tiếng rồng thét gầm dài vang vọng giữa không trung, bóng dáng mảnh khảnh kia chợt biến mất, một thân hình khổng lồ dường như không thể nhìn thấy điểm cuối bỗng nhiên xuất hiện trên bầu trời, cả bầu trời như thể bị bóng tối vô tận nuốt chửng.

“Gầm!!!!”

Đuôi rồng nhanh chóng quấn quanh những căn nhà cũ kỹ sắp sụp đổ như một sợi dây gai, một giọng nói trầm trầm dường như truyền tới từ trời cao.

“Đứa nhỏ vừa mới triệu hồi bổn tọa, hãy lập tức đưa mọi người rời khỏi nơi này!”

“Đứa nhỏ mập mạp tới từ Địa Phủ kia, ở lại với bổn tọa!”

Tể Tể cũng không muốn rời đi, dù sao ở đây vẫn còn có hai - ba mươi sinh mạng.

Cho dù trong tay vài tên đã nhuốm máu tươi, nhưng bé không thể để sinh mệnh của bọn chúng kết thúc ở nơi này.

Sau khi chắc chắn anh Minh Tư không gặp nguy hiểm gì về tính mạng, bé vốn định giơ tay lên đánh vào cái bóng mảnh khảnh kia một cái, nhưng bé lại nhìn thấy bóng dáng mảnh khảnh biến thành một con rồng khổng lồ đang cuốn lấy mấy căn nhà sắp sập thì bèn thu tay về.

Trong giọng nói non nớt của bé xen lẫn chút bối rối và bực bội.

“Mày là rồng à? Vậy vì sao mày lại muốn đánh bổn Tể Tể?”

Tổ Linh: “…”

Không lẽ nó lại trả lời đứa nhỏ mập mạp tới từ Địa Phủ này chính là thủ lĩnh của đám bẩn thỉu ở bên dưới à?

Rốt cuộc đứa nhỏ này cũng có sức mạnh quá lớn, đến mức bản thân nó cũng không dám lơ là.

Xong, sau khi giao thủ, nó mới phát hiện ra quanh người đứa nhỏ mập mạp tới từ Địa Phủ này vậy mà lại có ánh sáng công đức che chở.

Lúc ấy nó đã ngẩn người ra!

Dạo này Địa Phủ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?

Lão già Phong Đô kia tan thành khói bụi rồi à?

Nếu không, vì sao quanh người đứa nhỏ mập mạp tới từ Địa Phủ này lại có được sáng sáng của công đức chứ?

Trừ phi đứa nhỏ này đã kế thừa toàn bộ Địa Phủ!

Nhưng nếu Địa Phủ đã đổi chủ mới, nhất định sẽ gây kinh động toàn bộ tam giới.

Cho dù linh khí trên thế gian hiện tại đã mỏng đến mức gần như không còn, chỉ cần nó vẫn chưa biến mất khỏi đất trời, chắc chắn vẫn có thể cảm nhận được

Tuy nhiên, nó không cảm nhận được gì!

Nó đã được một đứa nhóc loài người choai choai lấy tấm lòng chân thành và thuần khiết nhất trong Huyền môn để tạo nên huyết tế đánh thức.

Tổ Linh dùng đôi mắt to lớn nhìn khắp toàn bộ thế gian hiện tại, những thay đổi của thế giới loài người trong hàng ngàn năm qua hiện lên trong đầu nó như một bức bích họa, bao gồm cả thăng trầm của Huyền môn, bây giờ Huyền môn đã tốt xấu lẫn lộn, số lượng đệ tử cũng dần xói mòn.

Cuối cùng, trong đầu nó hiện lên gương mặt của hai cha con ông cụ Mặc, đôi mắt rồng to lớn đen như mực lập tức nhắm lại.

“Cô bé, thực xin lỗi, ông Tổ cho rằng bé chính là kẻ cầm đầu của đám dơ bẩn kia, cho nên mới định ra tay nặng với bé.”

Tể Tể lắc lư cơ thể nhỏ bé mũm mĩm của mình, ánh sáng công đức quanh người dâng trào.

Tổ Linh đang lơ lửng trên không trung, dù cho nó đã nhắm chặt hai mắt lại, nhưng thật ra nó có thể cảm nhận được, đôi mắt rồng to lớn vẫn bị lóa trước ánh sáng của công đức đến từ đứa bé mập mạp kia.

Đồng thời, nó cũng nghe thấy được giọng nói vô cùng bất mãn của đứa nhỏ mập mạp kia.

“Tổ Linh, trên người bổn Tể Tể có nhiều ánh sáng công đức như vậy mà ông không thể nhìn thấy được hay sao?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free