Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 959:
Ông cụ Mặc cũng nhanh chóng quỳ xuống và nhìn lên, liền thấy đuôi lông mày đang cụp xuống của Tổ Linh từ từ nâng lên.
Đôi mắt như được điểm thêm mực ngẫu nhiên lướt qua, tựa như không hề nhìn thấy hai người nhỏ như con sâu con kiến ở phía dưới.
Quanh kim thân khổng lồ tỏa ra những luồng ánh sáng vàng mạnh mẽ, dưới ánh sáng chói mắt, hai cha con ông cụ Mặc vội nhắm mắt lại theo bản năng.
Khoảnh khắc ánh sáng vàng biến mất, hai cha con ông cụ Mặc nhanh chóng cúi đầu.
Ông cụ Mặc trông rất phấn khích, giọng nói cũng trở nên vang dội hơn, vang vọng toàn bộ đại điện.
“Tổ Linh đại nhân, ban phước cho Huyền môn ngàn năm đứng vững! Đệ tử Mặc Nam Kỳ - chưởng gia (người cầm quyền trong nhà) đời thứ 41 của dòng họ Mặc, cùng con trai Mặc Thiếu Lâm, cung nghênh Tổ Linh hiển linh!”
Mặc Thiếu Lâm cũng bắt chước cha mình cung nghênh Tổ Linh.
Hai cha con dập đầu liên tục, sau khi vái lạy ba cái, Tổ Linh vẫn chưa hề lên tiếng.
Mặc Thiếu Lâm không dám ngẩng đầu lên, rốt cuộc đây cũng là cấm địa trong gia tộc, nếu không phải gã ta bị thương nặng, cha của gã cũng sẽ không phá lệ mà đưa gã vào đây.
Ông cụ Mặc chần chờ một chút, rồi cẩn thận ngẩng đầu lên, nương theo ánh sáng, nhanh chóng liếc mắt nhìn qua bàn thờ.
Vừa nhìn, cả người ông ta đã cứng đờ.
“Tổ Linh đại nhân?”
Mặc Thiếu Lâm nhận thấy có gì không ổn: “Cha, làm sao vậy?”
Gã cũng chẳng quan tâm Tổ Linh có trách tội mình hay không, vội vàng ngẩng đầu lên nhìn.
Chỉ vừa liếc mắt một cái, Mặc Thiếu Lâm đã ngẩn ra.
“Cha, Tổ Linh đại nhân đâu?”
Ông cụ Mặc càng hoang mang hơn, bởi vì vị tổ tiên cuối cùng có thể nhìn thấy Tổ Linh hiển linh chính là ông tổ của ông ta, lúc ấy ông cụ Mặc còn chưa được sinh ta, sau này, bởi vì tiếp quản vị trí người cầm quyền của nhà họ Mặc nên ông ta mới được biết tới sự tồn tại của Tổ Linh.
Trong mấy chục năm qua, cứ mùng một, mười lăm mỗi tháng ông ta đều dân hương cúng bái Tổ Linh, thậm chí còn bỏ ra một cái giá cao ngất trời để dựng lại kim thân cho ngài, ấy vậy mà vẫn chưa từng thấy Tổ Linh có bất cứ phản ứng gì.
Mà hôm nay, Tổ Linh không chỉ có hiển linh, thậm chí còn biến mất chỉ trong chớp mắt.
Ông cụ Mặc nghẹn họng nhìn trân trối, bất chấp vết thương nặng chưa lành, nhanh chóng cắn đầu ngón tay, dùng máu làm vật trung gian, đồng thời vẽ bùa trong không trung để mời Tổ Linh.
“Chưởng gia đời thứ 41 của họ Mặc - Mặc Nam Kỳ, cung nghênh Tổ Linh!”
Trong cấm địa là một khoảng tĩnh lặng.
Ông cụ Mặc không dám tin, nghĩ chắc do mình chưa đủ thành tâm, nên không chút do dự mà tự đâm vào ngực mình, dùng máu đầu tim để vẽ nên huyết ấn giữa không trung.
“Chưởng gia đời thứ 41 của họ Mặc - Mặc Nam Kỳ, cung nghênh Tổ Linh!”
Mặc Thiếu Lâm nhìn mà trong lòng run sợ, bởi vì sắc mặt của ông cụ Mặc lúc này đã trắng bệch như tờ giấy, máu tươi trên ngực không ngừng trào ra, nhưng rồng thần cố thủ ở giữa huyết ấn vẫn không hề cử động.
“Cha! Cha ơi!”
Lần thứ ba ông cụ Mặc lấy máu đầu tim để đổ xuống sàn nhà, nhưng ông ta thậm chí còn chưa nhìn thấy tình hình phía dưới, một ngụm máu tươi đã phun ra, hai mắt trợn ngược, trực tiếp ngất đi ngay tại chỗ.
“Cha!”
…
Ở phía Bách Minh Tư lúc này, tình hình có vẻ khác hoàn toàn với bên cấm địa nhà họ Mặc, khoảnh khắc Vương Lão Tam hạ lệnh tấn công, toàn bộ góc phía Tây Nam đã bị lũ ma quỷ ngưng tụ thành một kết giới chết chóc
Người thường ở bên ngoài không thể đi vào được, người thường ở bên trong không thể đi ra được.
Bốn con lệ quỷ ban đầu được chia thành nhóm, lần lượt tấn công Hoắc Tư Tước cùng Bách Minh Tư.
Hai con quỷ tấn công về phía Hoắc Tư Tước, nhưng ngay khi hai đứa nó vừa mới chạm vào Hoắc Tư Tước đã phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, những ngón tay của chúng lập tức biến thành khói đen, chỉ trong chốc lát, cả cánh tay của chúng cũng biến thành khói đen
Con lệ quỷ ban đầu tấn công Hoắc Tư Tước lúc này đã quay sang tấn công Bách Minh Tư, nghe được động tĩnh, nó cất giọng bén nhọn.
“Đừng chạm vào người kia, trên người tên đó có máu Minh Vương!”
Nó nói xong, một tên lệ quỷ khác sựng lại một chút.
“Nó chỉ là một người thường, làm sao có thể có máu Minh Vương?”
Trong số đám quỷ ở đây, có những con cô hồn dã quỷ lang thang trên nhân gian, có một số đã chết nhiều năm nhưng bởi vì không tìm ra nguyên nhân cái chết nên cứ mãi quẩn quanh ở dương thế, dù chưa một đứa nào từng tới Địa Phủ, nhưng chúng đều biết máu Minh Vương có ý nghĩa gì.
Đó là thứ có thể khiến bọn chúng hồn phi phách tán chỉ trong nháy mắt.
Máu của chủ nhân Địa Phủ, không phải là thứ mà đám ma quỷ tầm thường như bọn chúng có thể chịu đựng.
Ba lệ quỷ còn lại từng bị máu Minh Vương đánh trọng thương đều đồng loạt lắc đầu.
“Không biết, nhưng quả thực là có! Trừ máu Minh Vương ra, không có thứ gì có thể khiến chúng ta vừa chạm vào đã suýt nữa hồn phi phách tán cả!”
Hoắc Tư Tước thấy thế bèn hét lớn.
“Đúng! Trên người ông đây quả thực có máu Minh Vương, bây giờ chúng mày biết điều thì dừng tay lại, hơn nữa bắt tên khốn đang ngồi trên đầu tường kia đưa tới đồn công an, ông đây đảm bảo, sau này khi chúng mày đi đầu thai có thể được cộng thêm điểm!”