Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 958:
Đám côn đồ run rẩy tập thể.
Bởi vì lúc này, bọn chúng cũng đã nhận ra, những thứ đột nhiên xuất hiện có thể không phải là con người, mà tất cả đều là ma quỷ.
Không khéo lại “hoạ thuỷ Đông dẫn” mất!
(祸水东引 (âm Hán - Việt là “hoạ thuỷ Đông dẫn”): Đây là câu thành ngữ xuất hiện từ sự kiện trước chiến tranh thế giới, Anh-Pháp từ chối thành lập liên minh với Liên Xô mà ký hiệp ước với Đức, đồng thời bỏ mặc đồng minh Tiệp Khắc, tìm cách hướng nòng súng của quân Hitler vào Liên Xô (ở hướng Đông). Nhưng kết quả, quân Đức lại quay ngược nòng súng vào châu Âu trước khi tiến đánh Liên Xô. Câu này có nghĩa rộng là: Tránh né, dẫn một chuyện xấu từ một nơi này đến nơi khác rồi cũng gây hại cho chính mình.)
Đám côn đồ đồng loạt mở miệng: “Bọn tao chỉ có hứng thú với tiền thôi! Bọn tao không thích đàn bà!”
Một nữ quỷ mặc váy mỏng tang bật cười quái dị, tỏ ra đau lòng mà lên tiếng.
“Không thích đàn bà sao? 2/3 trong số các người đều bị hư thận, chẳng lẽ anh em tốt lại ngủ với anh em tốt sao?”
Một nam quỷ nghe thế bật cười xấu xa, còn rất biến thái.
“Chúng ta có thể trải nghiệm một chút?”
Đám côn đồ: “…”
Trương Lực vội vàng ôm lấy cánh tay của Dương Thận, Dương Thận không dám quay đầu lại nhìn, muốn hất bàn tay kia ra theo bản năng, lúc này Trương Lực mới lắp bắp nói.
“Anh Thận! Anh Thận! Là em! Là em đây!”
Cả người Dương Thận cứng đờ, để mặc Trương Lực ôm lấy một cánh tay của mình, rồi cảm nhận được cánh tay còn lại của mình cũng đã bị ôm lấy.
“Anh Tước, anh ôm tay em hơi chặt, cánh tay em hơi đau.”
Hoắc Tư Tước quay đầu nhìn lại, nhấc chân, đá bay con quỷ đang ôm lấy cánh tay còn lại của Dương Thận.
“Cút thật xa cho ông đây! Nếu không ông đây đập chết chúng mày!”
Con quỷ ôm lấy cánh tay của Dương Thận lúc này cũng không có ý định giết người, bởi vì nó cảm nhận được trên người đối phương có bùa bình an, hơn nữa sức mạnh còn không hề nhỏ.
Đến khi Hoắc Tư Tước nhấc chân lên, tung một cước, toàn bộ cơ thể của nó bị đá văng ra ngoài, rồi trực tiếp tan thành từng mảnh, trước khi tan biến, nó còn lộ ra vẻ mặt không dám tin.
“Minh… Minh…”
Vương Lão Tam cũng bị dọa nhảy dựng, suy đoán trên người Hoắc Tư Tước hẳn là có món bảo bối gì đó để bảo vệ mình.
Gã ta tàn nhẫn nhìn chằm chằm vào đám ma quỷ đáng sợ âm u, hạ lệnh.
“Đánh chết chúng nó! Một tên cũng không được buông tha!”
Đám ma quỷ đang bật cười quái dị, vừa nhận được lệnh của Vương Lão Tam, đã lập tức nhào thẳng về phía Trương Lực và những người khác.
Bốn con lệ quỷ đứng đầu nhóm quỷ còn lại, tăng tốc vọt thẳng tới chỗ Bách Minh Tư đang đứng trước trận pháp bảo vệ, đôi mắt tam giác âm lãnh chảy ra huyết lệ, âm khí lập tức dâng trào, trận pháp bảo vệ bị tấn công từ nhiều phía rồi vỡ tan thành nhiều mảnh.
Sau lưng Bách Minh Tư ớn lạnh, nhanh chóng xoay người và ném ra một chuỗi bùa chú.
Cùng lúc đó, hai tay của cậu nhanh chóng kết ấn, máu từ đầu ngón tay tràn ra, trong nháy mắt hình thành huyết ấn.
Có thứ gì đó đang chậm rãi bơi trong huyết ấn.
Bách Minh Tư trầm giọng nói: “Dĩ ngô thành tâm, thỉnh Huyền môn Tổ Linh tru tà!”
****1:
Huyết ấn kết thành, những thứ đang bơi trong huyết ấn càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh.
Trong vườn hoa tại nhà họ Mặc có một khoảng đất trống kéo dài mười dặm, ở phía xa mảnh đất trống ấy là một vườn trái cây.
Không có sự đồng ý của ông cụ Mặc, bất kể kẻ nào cũng bị cấm ra vào chỗ sâu nhất trong vườn trái cây.
Tuy nhiên, sau khi đôi mắt của Mặc Thiếu Lâm bị thương nặng do mở Thiên Nhãn coi trộm số mệnh bị phản phệ, ông cụ Mặc đành phải ngoại lệ, đưa con trai thứ hai vào khu vực cấm địa của gia tộc.
Khu vực cấm địa được trang trí rất sang trọng, xa hoa, tất cả nội thất đều được làm bằng gỗ đỏ, những người đi vào chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra, bức tượng thần được đặt trong khu cấm địa cao gần 5 mét, được chế tạo bằng vàng ròng nguyên khối, có đầu người thân rồng.
Trước bức tượng thần, thắp ba thanh nhang được làm bằng gỗ đàn hương, ngũ quan của bức tượng thần này rất đẹp, đôi mắt đen như điểm thêm mực, hơi rũ xuống, như thể đang thương xót thế gian.
Mặc Thiếu Lâm được đưa đến đây từ đêm qua, tới bây giờ, cơ thể bị phản phệ của gã đã được cải thiện rõ ràng.
Ông cụ Mặc cũng thở phào nhẹ nhõm, sợ con trai sẽ mất mạng bởi vì nhìn trộm thiên cơ.
“Thiếu Lâm, đỡ chút nào chưa con?”
Mặc Thiếu Lâm gật đầu, gã ta ngồi xếp bằng trên tấm bồ đoàn đặt trước bức tượng thần, ngẩng đầu lên nhìn bức tượng thần cao không thể với tới.
“Cha, đây là… Thánh vật trong truyền thuyết của Huyền môn chúng ta…Tổ Linh?”
Ông cụ Mặc cũng ngẩng đầu theo: “Đúng rồi! Đây là Tổ Linh của Huyền môn chúng ta, cũng là thần hộ mệnh tối thượng của Huyền môn.”
Chỉ tiếc, mấy trăm năm trôi qua, dường như là vì linh khí trên thế gian đã loãng đi, càng ngày càng có ít người tin vào chuyện quỷ thần, vì thế mà Tổ Linh cũng biến mất giữa đất trời, cho dù có cung phụng bao nhiêu hương khói, cũng không có phản hồi.
Mặc Thiếu Lâm kích động, nhanh chóng quỳ xuống.
“Cha, con…”
Trước khi gã ta kịp nói hết lời, toàn bộ khu vực cấm địa bỗng nhiên rung chuyển mạnh.
“Cha?”