Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 957: .2

“Anh Tước, thôi bỏi đi, đám chó này ghê tởm quá, nếu quả thực có đánh nhau căn bản đâu có đánh lại anh, cho nên chúng nó mới nghĩ ra cách này để đáp ứng chúng ta.”

Dương Thận hơi mập, lúc này cậu ta cũng đã mệt tới không thở nổi, không quan tâm cặn vôi bám khắp trên bề mặt bức tường phía sau, chỉ lo dựa lưng vào tường để đỡ lấy thân thể.

“Anh Tước, Trương Lực nói rất đúng, giặc cùng đường chớ đuổi, mà chúng ta cũng chỉ có ba người, tuy rằng một mình anh có thể lấy một địch mười, nhưng anh đừng quên hôm qua tay của anh đã bị thương.”

Hoắc Tư Tước vén tay áo lên kiểm tra qua loa, cánh tay phải của cậu đã hơi sưng lên, phủ đầy màu xanh đen.

“Vương Tinh vẫn đang phải nằm viện, làm sao ông đây có thể phụ tấm lòng của anh em được?”

Nhưng cậu vẫn nghe theo lời Dương Thận, vừa nói vừa nhanh chóng quan sát hoàn cảnh bốn xung quanh.

Ấn tượng đầu tiên là nơi này có gì đó rất quái lạ.

Có sự trợ giúp của máu Minh Vương, cậu nhắm mắt lại rồi mở ra để nhìn kỹ hơn, quả nhiên cậu nhóc nhìn thấy một luồng âm khí nhàn nhạt.

Em gái của cậu là trữ quân Địa Phủ, chỉ có một chút âm khí như vậy, Hoắc Tư Tước sợ cái quái gì!

Tuy nhiên, Dương Thận và Trương Lực lại cần phải rời đi ngay lập tức.

“Trương Lực, Dương Thận, các cậu về trước đi, tớ qua đó nhìn thử xem.”

Trương Lực Dương Thận đồng loạt lắc đầu: “Như vậy sao được? Chúng ta đã nói là sẽ cùng báo thù cho Vương Tinh mà, sao bọn em có thể để anh Tước tự mình xông lên chứ! Nhìn thoáng qua chúng nó phải có tới hơn 20 người đấy.”

Bên đầu tường cách đó không xa, một giọng nói kiêu ngạo bỗng vang lên.

“Đúng vậy! Chúng tao có hơn 20 người đấy!”

Hoắc Tư Tước, Trương Lực và Dương Thận nhanh chóng ngẩng đầu lên, đứa đang nói chuyện với Hoắc Tư Tước là Vương Lão Tam, quanh người gã lúc này có một luồng âm khí mỏng bao phủ.

Hoắc Tư Tước nhanh chóng nhìn về phía đồng đội của mình: “Các cậu mau rời đi!”

Không đợi Trương Lực và Dương Thận kịp trả lời, Vương Lão Tam đã bật cười ha hả.

“Đi? Đừng nói tới cửa lớn! Đến cả cửa sổ cũng không có đâu!”

Hoắc Tư Tước híp mắt, phát hiện ra góc Tây Nam vừa rồi vắng tanh giờ đầy rẫy bóng dáng của của đám côn đồ mới chạy trốn tứ phía.

Nhận ra trên người những tên côn đồ còn lại không có âm khí, Hoắc Tư Tước đẩy đồng đội ra phía sau để bảo vệ.

“Vương Lão Tam, thằng khốn nhà mày, muốn đánh thì đánh đi, mày chơi mấy thứ dơ bẩn đó không sợ đến lúc phải bù cả mạng mày vào à?”

Trong lòng Vương Lão Tam nhảy dựng, nhưng vẻ mặt vẫn không thay đổi.

“Sao! Thứ dơ bẩn ư? Hoắc Tư Tước, nếu mày quỳ xuống dập đầu, vái ông đây ba lạy, để lại một đoạn video làm bằng chứng, đồng thời biếu ông đây một khoảng xấp xỉ một nghìn vạn, hôm nay ông sẽ cho mày toàn vẹn rời khỏi đây, nếu không…”

Bách Minh Tư ngược sáng mà đến, thiếu niên thanh tú nhã nhặn cất tiếng nói lạnh lùng hờ hững.

“Nếu không, mày định dùng cái thứ trận pháp nham hiểm không biết học từ đâu ra để lấy mạng ba người họ à?”

Hoắc Tư Tước nhìn thấy Bách Minh Tư tới chỗ này không khỏi sửng sốt.

“Minh Tư, cậu…”

Bách Minh Tư liếc mắt ra hiệu với Trương Lực và Dương Thận, sau đó bước đến bên cạnh Hoắc Tư Tước và hạ giọng.

“Vốn dĩ tớ định đi tìm Tể Tể và Tiểu Tương cùng với cậu, nhưng lúc tới lớp các bạn học cùng lớp với cậu nói cậu đã ra khỏi trường, khi tớ chạy ra cổng trường thì liếc mắt một cái đã nhận ra âm khí, rồi điểu theo âm khí tới đây.”

Hoắc Tư Tước vỗ lên bả vai của Bách Minh Tư: “Cảm ơn người anh em!”

Bản thân Hoắc Tư Tước có máu Minh Vương bảo vệ, đám yêu ma quỷ quái đó không thể làm gì được cậu, nhưng với hai người hoàn toàn không biết gì về thế giới quỷ thần như Trương Lực và Dương Thận thì chưa chắc.

Nếu Trương Lực cùng Dương Thận mất mạng vì cậu, Hoắc Tư Tước sẽ cắn rứt lương tâm cả đời mất.

Khoảnh khắc Vương Lão Tam nhìn thấy Bách Minh Tư, liền bật cười ha ha: “Ôi chao! Lại thêm một đứa tới chịu chết đó sao?”

Bách Minh Tư thong thả ung dung, ra một tấm bùa từ trong túi quần đồng phục, nhẹ nhàng tung tấm bùa lên không trung.

Đám côn đồ lâu la vây quanh họ: “…”

Cái quái gì thế?

Trông chẳng khác nào mấy mảnh giấy vàng tầm thường.

Vương Lão Tam có chút hiểu biết về chuyện quỷ thần, nên khi nhìn thấy tấm bùa, đồng tử của gã đã co rụt lại.

Nhưng gã cũng không sợ, chỉ muốn tốc chiến tốc thắng.

“Bách Minh Tư, nếu bây giờ mày cút đi chỗ khác, ông đây còn có thể tha cho mày một mạng!”

Tùy tùy tiện tiện lấy ra một tấm bùa và ném nó lên không trung, mà thoạt nhìn chẳng thấy tấm bùa kia đâu nữa, hiển nhiên chính là gạt người mà thôi, coi Vương Lão Tam gã là thằng ngốc không biết gì à?

Trương Lực và Dương Thận cũng có vẻ bối rối.

“Bách Minh Tư, cậu vừa vứt cái gì thế?”

Lần này Bách Minh Tư nhanh chóng lấy từ trong túi ra hai lá bùa bình an và nhét vào tay Trương Lực và Dương Thận.

“Đối phó với một số thứ dơ bẩn ấy mà. Các cậu cầm chắc hai lá bùa bình an này, lát nữa, cho dù có nhìn thấy cái gì, nghe thấy âm thanh gì, cũng phải cầm bùa cho chặt, nhớ đứng bên cạnh Tư Tước!”

Trương Lực cùng Dương Thận: “…”

Hai người liếc mắt nhìn nhau, chỉ thấy được sự hoang mang trong mắt đối phương.

Sao họ cứ có cảm giác thần thần bí bí thế này?

Tuy nhiên, sau Hoắc Tư Tước, đây là lần tiếp theo hai người họ nghe người khác nhắc tới mấy chữ “thứ không sạch sẽ”.

Thứ không sạch sẽ?

Trên mặt đất bây giờ đúng là rất bẩn, nào là giấy vệ sinh, nào là túi đựng rác, đủ thứ linh tinh nằm bừa bộn trên đất, thậm chí còn có một số rác thải cá nhân không phù hợp với trẻ em nữa.

Hoắc Tư Tước biết Bách Minh Tư chuẩn bị ra tay, nhanh chóng xoay người nhìn về phía Trương Lực và Dương Thận.

“Cứ làm theo lời Minh Tư đã nói, có nghe thấy không? Nhất định không được rời xa tớ!”

Tuy rằng cả Trương Lực và Dương Thận đều thấy hoang mang, nhưng nhìn vẻ mặt căng thẳng của anh Tước nhà mình, hiển nhiên họ cũng nhận ra sự tình đã phát triển theo chiều hướng nghiêm trọng, cho dù cả hai đều không biết gì về mấy chuyện này, nhưng thần kinh của họ vẫn căng thẳng.

“Vâng, bọn em nhớ kỹ rồi.”

Hai cậu nhóc nắm chặt bùa bình an, sợ trong lúc căng thẳng làm rơi mất tấm bùa, hai người vội nhét bùa vào trong túi áo hoặc túi quần.

Bách Minh Tư nhắm mắt, giơ một tay lên không trung, dễ dàng thuần thục tạo thành một dấu ấn, dấu ấn nọ lơ lửng trên không trước khi chạm đất, phát sáng và nhanh chóng bốc cháy.

Trương Lực và Dương Thận: “… Mẹ kiếp! Bách Minh Tư trâu bò quá!”

Đám côn đồ lâu la vây quanh họ: “… Đậu xanh! Chuyện gì đang xảy ra vậy? Ban ngày ban mặt chơi ảo thuật đốt lửa làm cái quái gì?”

Vương Lão Tam đứng ở đầu tương bên kia, trong đáy mắt của gã xẹt qua một tia ác độc.

“Hoắc Tư Tước, không ngờ được chúng mày có chuẩn bị mà tới, lại còn điều tra ông đây rồi!”

Hoắc Tư Tước không nói nên lời: “Điều tra mày ư? Mất bao nhiêu thời gian, làm chậm trễ ông đây về nhà chơi với em gái à?”

Vương Lão Tam híp mắt, trong lòng âm thầm nhớ kỹ.

Hoắc Tư Tước có một đứa em gái, hơn nữa mối quan hệ giữa hai anh em nhà này còn rất tốt.

Ông chủ yêu cầu gã ta bắt đầu xuống tay từ đám nhỏ nhà họ Hoắc, sau khi giải quyết Hoắc Tư Tước xong, gã vốn định biến Hoắc Tư Thần thành mục tiêu tiếp theo, nhưng bây giờ mục tiêu ấy đã biến thành đứa em gái trong miệng Hoắc Tư Tước rồi!

“Bay đâu, xông lên cho ông! Đánh chết bốn đứa chúng nó, ông đây sẽ thưởng cho mỗi thằng 100 vạn tiền mặt!”

Đám lưu manh không khỏi kinh ngạc: “Anh Vương, không phải… Chỉ là đánh cho chúng suýt tàn phế thôi sao? Sao bỗng nhiên lại biến thành mạng người rồi?”

“Đúng vậy, anh Vương, mạng đứa này…”

Vương Lão Tam ngồi ở đầu tường, vung bàn tay lên: “Sợ cái quái gì? Hết thảy đều có ông đây lo rồi!”

Nhiều tên côn đồ vẫn còn do dự, nhưng cũng có những kẻ vốn đã cõng theo mạng người trên lưng, vì thế mấy tên này đã lao thẳng về phía Hoắc Tư Tước và các bạn học.

Một mạng người là mạng, hai mạng người cũng là mạng thôi!

Dù sao cũng đều là mạng người cả, dù thêm hai hay bớt đi một mạng, đối với chúng nó cũng chẳng đáng là gì!

Huống chi còn có tiền để lấy!

Những tên côn đồ trên tay từng dính mạng người nhanh chóng vây quay nhóm của Hoắc Tư Tước, còn những tên chưa từng dính máu tanh có chút do dự.

Khoảnh khắc bọn côn đồ lao về phía họ, Bách Minh Tư lập tức tung ra một tấm bùa khác, tạo ra một lớp rào chắn vô hình bảo vệ bọn họ.

Bọn côn đồ hung dữ đụng phải rào chắn, từng tên một lần lượt bị rào chắn hất văng xa một mét.

“Vãi đạn! Chuyện quái gì thế này?”

“Cảm giác như đụng phải vách tường vậy!”

“Lên! Đánh chết nó đi!”

Khi Vương Lão Tam nhìn thấy đám côn đồ tay sai của mình bị rào chắn vô hình bắn ngược lại, gã hung hăng bóp nát mặt dây chuyền trong tay.

Khi mặt dây chuyền bị nghiền nát, không khí ở toàn bộ góc Tây Nam dường như lập tức trở nên yên lặng.

Cho dù đó là nhóm của Hoắc Tư Tước hay là đám côn đồ lâu la kia, ai nấy đều có thể cảm nhận rõ ràng, có gì đó không ổn.

Một cảm giác lạnh lẽo khiến người ta sởn tóc gáy ập thẳng vào mặt, như thể có luồng khí lạnh xông từ lòng bàn chân lên, tiến thẳng vào tận tim và đỉnh đầu.

“Sao lại thế này?”

“Bởi vì trận pháp đã bắt đầu khởi động rồi!”

“Làm sao tự dưng lại lạnh thế?”

“Bởi vì bọn tao đến rồi! Ha ha ha…”

“Thằng nào đấy? Dẫm lên chân tao rồi!”

“Ngại quá em trai à, tại bác đây béo quá, vừa không chú ý đã dẫm phải chân chú rồi!”

Trương Lực: “Dương Thận, cậu đừng thổi vào tai tớ.”

Dương Thận: “Không phải tớ! Còn cậu đấy, Trương Lực, đừng có kéo tay tớ, tớ là con trai.”

Trương Lực: “Ai kéo tay cậu! Chính là cậu thì có, ai da, chết tiệt! Dương Thận, cậu bỉ ổi, dám sờ mông của ông đây à!”

Trương Lực quay đầu lại, sau đó cậu nhóc trừng mắt nhìn thẳng vào mắt một nữ quỷ đang mỉm cười quyến rũ.

Nữ quỷ: “Em trai nhỏ, là chị gái sờ mông của cậu đấy! Chị gái không phải kẻ biến thái! Nếu cậu đồng ý ngủ cùng chị gái một lần, chờ sau khi cậu chết đi, chị gái đảm bảo sẽ kết hôn với cậu, chị gái sẽ không để cậu còn trẻ mà phải chết trong cô đơn đâu!”

Trương Lực lập tức gài cô ả theo bản năng: “… Em xin cảm ơn chị gái trước! Nhưng em mới chỉ là học sinh trung học thôi, còn chưa phát triển hết, nếu chị gái quá sốt ruột sao không thử xem xét đám thanh niên chơi bời lêu lổng ở phía đối diện kia, đảm bảo chúng có thể khiến chị gái vừa lòng!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free