Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 954:

Cha nuôi và bác cả vẫn chưa về nhà, Tể Tể ăn đồ ăn nhẹ rồi đi tìm anh ba đang làm bài tập.

Hoắc Tư Thần cũng đang chuẩn bị tìm bé, vừa nhìn thấy Tể Tể tới tìm mình trước thì cậu nhóc lập tức vui vẻ, vội nắm lấy tay của Tể Tể, đi thẳng vào phòng.

“Tể Tể, mau mau mau, giúp anh ba làm bài tập với.”

Tể Tể: “Anh ba, anh lại muốn đi vệ sinh à?”

Hoắc Tư Thần do dự giữa việc nói dối và không nói dối, cuối cùng vẫn cắn răng.

“Cũng không phải, chủ yếu là vì anh ba không biết làm, nhưng mà Tể Tể, bài tối hôm qua em làm giúp anh ba rất tốt, hôm nay, anh ba đi học còn được giáo viên khen ngay trong lớp đấy.”

Tể Tể kinh ngạc: “Thật vậy chăng? Tể Tể làm đúng hết rồi sao?”

Hoắc Tư Thần vui tươi hớn hở mà gật đầu: “Tỷ lệ chính xác lên tới 90%! Bị trừ điểm ở mấy bài dịch nghĩa thôi, cái này thì anh ba tự làm được.”

Dù sao khi tới trường cậu nhóc cứ chép bài của mấy bạn học giỏi là được.

Tể Tể cũng trở nên vui vẻ.

“Vậy Tể Tể lại giúp anh ba làm bài tập nhé, ngày mai anh ba lại tiếp tục được giáo viên khen!”

Hoắc Tư Thần mừng rỡ vô cùng, ôm Tể Tể xoay vòng vòng.

“Tể Tể, em thật là tốt! Em là em gái tốt nhất trên đời này! Anh ba yêu em muốn chết!”

Hai anh em ồn ào mất một lúc, sau đó Tể Tể mới bắt đầu làm bài tập giúp anh ba.

Lần này bé không chỉ làm bài tập tiếng Anh, mà chỉ cần môn nào có bài trắc nghiệm là bé đều làm hết. Cứ thế Tể Tể làm sang cả bài tập ngữ văn và toán học.

Tể Tể đã có kinh nghiệm, cho nên tốc độ làm bài tập được đẩy lên rất nhanh.

Đến khi hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân về nhà, Tể Tể đã làm xong tất cả các câu hỏi trắc nghiệm, đổi lại Hoắc Tư Thần cũng làm xong bài tập dịch tiếng Anh.

Hai đứa nhỏ dù ghé sát đầu vào nhau nhưng vẫn rất tỉnh táo.

Khi Hoắc Trầm Lệnh ghé qua kiểm tra, chỉ thấy con trai nhỏ đang chuyên chú làm bài tập, Tể Tể thì ngồi chơi ghép hình ở bên cạnh. Trên mặt người cha già nở nụ cười vui vẻ.

Có Tể Tể bên cạnh, cuối cùng thái độ học tập của con trai nhỏ cũng nghiêm chỉnh hẳn.

Buổi tối, sau khi con trai thứ hai trở về từ tiết tự học buổi tối, Hoắc Trầm Lệnh một mình tới kiểm tra con trai thứ hai làm bài tập.

Hoắc Tư Tước: “…”

Khi viết cậu gặp rất nhiều khó khăn, bởi vì cánh tay của Hoắc Tư Tước đang bị thương, chỉ cần động một chút là đau, nhưng cậu lại không dám để cha mình biết.

“Cha, cha không bận sao?”

Hoắc Trầm Lệnh: “Cho dù có bận đến đâu cha vẫn để dành được chút thời gian.

Hoắc Tư Tước: “…”

“Cha, sao cha không đi xem Tư Thần đã làm bài tập đến đâu rồi?”

Hoắc Trầm Lệnh: “Mấy hôm nay mỗi khi em trai con làm bài tập đều có Tể Tể ngồi ngay bên cạnh, thằng bé rất chuyên tâm làm bài tập, hơn nữa kết quả cũng không tồi.”

Đồng tử của Hoắc Tư Tước run lên: “Tể Tể ở bên cạnh sao? Em trai con còn có thể chuyên tâm làm bài tập, hơn nữa kết quả cũng không tệ sao?”

Hoắc Trầm Lệnh nheo mắt: “Sao cha cứ có cảm giác như con đang đuổi cha đi thế?”

Hoắc Tư Tước không dám nhiều lời, ho khan một tiếng, rồi lập tức cúi đầu, nhịn đau làm bài tập.

Trong đầu cậu hiện lên một chuỗi dấu chấm hỏi: Có phải em trai Tư Thần của cậu có vấn đề gì không? Ngồi bên cạnh Tể Tể mà thằng bé vẫn có thể tập trung làm bài tập, hơn nữa còn có kết quả không tệ? Đó có còn là em trai ruột của cậu không thế? Liệu thằng bé có bị ma quỷ gì đó nhập vào người không? Nhưng mà Tể Tể ở ngay đấy rồi, ma quỷ nào dám động tới thằng bé?

Hoắc Tư Tước càng nghĩ càng xuất hiện nhiều câu hỏi, càng nghĩ càng lố bịch, rồi cậu còn tự vỗ vào trán mình.

Vừa ngẩng đầu lên, cậu bắt gặp ánh mắt sắc bén của cha ruột đang chĩa thẳng vào mình, lúc cha ruột đặt câu hỏi cho cậu cũng vô cùng ôn hoà.

“Tể Tể rất thích ăn măng xào thịt, Tư Tước, con có muốn ăn không?”

Hoắc Tư Tước điên cuồng lắc đầu, dựng thẳng sống lưng, rưng rưng nhịn đau và miễn cưỡng gia nhập lực lượng làm bài tập.

Chờ đến cuối tuần, cậu phải đi hỏi xem tại em trai ruột của mình lại bỗng nhiên có thể tập trung làm bài tập như thế.

Cậu vẫn không tin!

Chắc chắn có gì đó mờ ám!

Về phần ngày mai… ngày mai lại là một ngày nữa trùm trường giúp đỡ đàn em đánh cho đám ác bá một trận tơi bời!

****9:

Trưa ngày hôm sau, Tể Tể và Tương Tư Hoành được Hoắc Tư Cẩn đón từ trường, rồi Hoắc Tư Cẩn lại bảo tài xế tới trường tiểu học và trường trung học để đón Tư Tước, Bách Minh Tư cùng Tư Thần.

Đầu tiên, Hoắc Tư Cẩn đưa Tể Tể và Tiểu Tương tới nhà hàng trước, vì nhà hàng nằm đối diện với trường mẫu giáo nên anh đã mua luôn, các đầu bếp và nhân viên phục vụ đều được đích thân cha anh cử từ trang viên tới, cho nên anh rất yên tâm.

Sợ Tể Tể và Tiểu Tương đói quá, sau khi bọn họ tới, Hoắc Tư Cẩn để hai đứa nhỏ ăn cơm trước.

Số lượng thức ăn ở đây chắc chắn đầy đủ, mà tốc độ ăn của Tể Tể cùng Tương Tư Hoành cũng rất nhanh, chờ tới khi tài xế dẫn theo Hoắc Tư Thần từ bên ngoài bước vào, Tể Tể và Tương Tư Hoành đã ăn sắp xong rồi.

Hoắc Tư Thần nhìn thấy anh cả, vội vàng chạy tới.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free