Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 953:
Thỏ Đen sợ ngây người.
Nhưng nó vẫn vô thức nhảy lùi lại ba bước, rồi lại nhảy lùi thêm sáu bước nữa.
Hổ nhỏ: “???”
Anh Thỏ của nó đang lo bộ lông óng ả của mình sẽ bị máu của món đồ ăn kia bắn trúng à?
Được rồi!
Nó có thể hiểu!
Tuy rằng cơ thể của nó bây giờ cũng chẳng lớn hơn anh Thỏ là bao nhiêu, nhưng nó vẫn có thể đảm bảo sẽ dốc toàn lực ứng phó, không để món đồ ăn kia còn sót lại một giọt máu nào.
Nó có thể một chửng con mồi nọ trong một ngụm!
Thỏ Đen lùi lại cách đó 5 mét, sau đó mới thấy trong mắt ông em hổ của mình chợt lóe lên một tia hung ác, bởi vì số lượng thành viên trong tộc yêu quái đã không còn lại bao nhiêu, nên Thỏ Đen vẫn phải tiến về phía trước.
Chẳng biết có phải Thỏ Đen đã đoán đúng hay không, vừa khéo làm sao Tể Tể lại quay đầu lại, bé đã nhìn thấy Thỏ Đen đột nhiên lao về phía mình với tốc độ cực nhanh.
Tư thế kia… Giống như hận không thể đâm bé bay thẳng ra ngoài vậy.
Khoảnh khắc Thỏ Đen xông tới, Tể Tể dùng một chân đá bay thỏ ta.
“Ngao!”
“Phanh!”
“Ôi ôi… A!”
Thỏ Đen bị đá bay ra khỏi bức tường đất cách đó 10 mét, tạo ra một cái lỗ lớn trên bức tường xi măng mới xây ban ngày, rồi thân thỏ cứ thế biến mất sau cái lỗ đó.
Hổ nhỏ đang chuẩn bị ăn cơm: “…”
Không phải chứ!
Anh Thỏ của nó phải có ít nhất ngàn năm công lực, sao có thể bị món đồ ăn kia dùng một chân đá bay được?
Tể Tể cúi đầu, tóm lấy chùm râu hổ của nó, xách ngược lên.
“Còn mày nữa, có muốn nghiêm túc làm việc không? Hay là muốn giống như Thỏ Đen, để bổn Tể Tể đá cho mày một cái?”
Hổ nhỏ điên cuồng lắc đầu: “Không không không! Đại nhân nhỏ, tiểu nhân không dám có suy nghĩ đó.”
Tể Tể không tin: “Không nói dối đó chứ?”
Hổ nhỏ lại lần nữa lắc đầu điên cuồng: “Không dám nói dối, thật đó, đại nhân nhỏ.”
Nó thật sự chưa nói dối, bởi vì nó không nghĩ đến việc làm việc không chăm chỉ, mà nó chỉ nghĩ đến việc sau khi làm việc chăm chỉ, cũng tiện thể xử lý món ăn này luôn.
Khi Tể Tể đang phân vân có nên tặng cho con Hổ nhỏ này một đạp hay không, ở phía xa, quản gia La nhìn thấy Tể Tể đứng ở bên này một mình thì bị dọa nhảy dựng lên, vội vàng chạy tới.
“Cô chủ, trời tối rồi, ở bên này tương đối hỗn loạn, không bằng cô chủ về bên núi kia chơi, được không?”
Tể Tể không muốn hù dọa quản gia La, vì thế bé liền gật đầu.
“Được ạ, bác La, Tể Tể về ngay đây.
”
Quản gia La nhìn Tể Tể xách con Hổ nhỏ trong tay, lập tức ngẩn người: “Cô chủ, đây là… cô chủ nuôi mèo từ khi nào thế?”
Hổ đại gia: “…”
Mẹ kiếp, nó là hổ đấy, tuy hơi nhỏ!
Nó rõ ràng là Tề Vân Sơn Vương!
Tể Tể cúi đầu nhìn Hổ nhỏ bị mình xách trong tay, rồi lại nhìn vẻ kinh ngạc của quản gia La, nhất thời bé không biết nên giải thích với quản gia La như thế nào.
Thỏ Đen ở trong nhà lâu như vậy, cũng chưa từng bị quản gia La phát hiện ra, Hổ nhỏ này mới tới một ngày đã bị phát hiện rồi!
Tể Tể nhìn về phía Hổ nhỏ với ánh mắt càng lúc càng lạnh đi, khiến Tề Vân Sơn Vương nhìn thấy mà run cả người, nó phải dùng công lực hàng trăm năm để thay đổi tiếng kêu, rồi phát ra một tiếng mèo con kêu.
“Meo!!!”
Quản gia La: “…”
Tiếng kêu của chú mèo con này… thô quá, nhỉ?
Tuy nhiên đây không phải là điều quan trọng, quan trọng là Tể Tể đang xách bộ ria mép của con mèo con kia, vì thế quản gia La vội vàng mỉm cười và giải thích với bé.
“Cô chủ, tuy con mèo này còn nhỏ, nhưng lúc xách nó lên cô chủ không thể xách râu của nó đâu, nó có móng vuốt, sẽ cào cô chủ bị thương đấy.”
Nghe vậy, Tể Tể nhanh chóng ném Hổ nhỏ xuống đất, bởi vì cảm thấy tiếng kêu của nó rất khó nghe, nên bé còn dùng chân đá nhẹ vào người nó, bày tỏ sự chán ghét.
“Bác La, đây không phải là mèo Tể Tể nuôi, nó là mèo hoang, cho nên tiếng kêu mới khó nghe như thế.”
Hổ đại gia: “…”
Một con hổ khổng lồ đã tồn tại hàng trăm năm như nó phải bắt chước tiếng kêu của một con mèo nhỏ đã phải đội chục cái quần rồi, món… ấy vậy mà con nhóc này còn dám chê bai tiếng kêu của nó khó nghe ư?
Quản gia La càng lo lắng hơn.
“Cô chủ, nếu là mèo hoang thì trên người nó có rất nhiều vi khuẩn đấy, tôi đưa cô chủ về khử trùng trước.”
Tể Tể không muốn khiến quản gia La lo lắng, tuy rằng bé vẫn chưa hỏi xem Thỏ Đen đã làm được bao nhiêu, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo quản gia La rời đi trước.
Rửa tay, rửa mặt, khử khuẩn và sát trùng, mọi việc quản gia La đều làm rất cẩn thận và rất nhanh chóng.
Bởi vì ông chủ không cho ông ấy ở lại âm trạch lâu, ông ba đang ở trong nhà, nên quản gia La đã báo lại với Hoắc Trầm Vân việc Tể Tể một mình đi tới công trường dưới chân núi chơi với một con mèo, sau đó ông ấy cũng rời đi.
Hoắc Trầm Vân: “…”
Chờ quản gia La rời đi, Hoắc Trầm Vân nhanh chóng nhìn về phía Tể Tể.
“Mèo hoang sao?”
Tể Tể: “Chú út, đó là một con Hổ nhỏ.”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Thôi được rồi!
Chỉ có cháu gái nhỏ của anh ấy mới có năng lực biến một con Hổ Yêu to lớn đáng sợ trở thành một con mèo hoang nhỏ mà thôi.
Cho dù một ngày nào đó cháu gái nhỏ của anh ấy có bắt một con rồng đem về nhà, Hoắc Trầm Vân cũng chẳng thấy ngạc nhiên.