Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 952:
Hà tất phải làm vậy?
Trong lúc Cửu Phượng phân tâm, Tể Tể đã hỏi tới cha Minh Vương.
“Cha Minh Vương của Tể Tể đâu? Hôm nay cha vẫn chưa trở về sao?”
Sau khi Tể Tể trở về đã cảm nhận một chút, cha Minh Vương không ở đây.
Cửu Phượng thành thành thật thật mà trả lời: “Công chúa nhỏ, cha của ngài đã trở về rồi, nhưng mà vừa mới uống được một ngụm trà đã bị nhân viên tại Địa Phủ mời đi rồi.”
Trái tim nhỏ bé của Tể Tể căng chặt: “Địa Phủ đã xảy ra chuyện gì sao?”
Cửu Phượng hỏi bé: “Công chúa nhỏ cảm thấy chỗ nào trên người không khoẻ thế? Ví dụ như là tim đập nhanh, hay sợ hãi, hoặc là thứ gì tương đối kích thích?”
Tể Tể: “Hình như tim của bổn Tể Tể đập nhanh hơn.”
Cửu Phượng: “…”
Nếu Địa Phủ thực sự xảy ra vấn đề gì, Cửu Phượng nhất định sẽ là người phát hiện ra trước tiên, nói gì thì nó cũng là ông lớn vạn năm ở đó, hầu hết tay chân của nó đều hoạt động tại mọi nơi trong Địa Phủ.
Tể Tể quay người định rời đi, nhưng Cửu Phượng đã nhanh chóng giữ bé lại.
Kỳ thật nó rất muốn Minh Tể Tể mau chạy tới Địa Phủ, như vậy nó ở nhân gian muốn làm gì thì làm.
Nhưng nó càng sợ sau khi Minh Tể Tể quay trở về Địa Phủ một chuyến, lại phát hiện ra Địa Phủ vẫn yên lành, quay lại nói nó lừa bé, đến lúc đó không biết Cửu Phượng sẽ bị đánh ra bộ dáng gì.
Cửu Phượng vội vàng giải thích: “Công chúa nhỏ tạm thời đừng nóng vội, dựa vào cảm nhận của tôi, tôi có thể dùng chín cái đầu của mình để đảm bảo, phía bên Địa Phủ không có vấn đề gì cả, cha của ngài cũng không bị sao, có thể chỉ là đi giải quyết công việc bình thường thôi.”
Tể Tể xác thật không cảm nhận được cha Minh Vương gặp nguy hiểm gì, nhưng đột nhiên bé lại nhớ tới, gần đây cha Minh Vương vẫn luôn ở nhân gian vì được nghỉ phép.
Có thể là dưới Địa Phủ tạm thời có việc gì đó mà nhân viên Địa Phủ không thể giải quyết được chăng.
Tể Tể khẽ gật đầu: “Nếu cha Minh Vương đã không có việc gì, vậy Tể Tể đi chơi đây.”
Bé phải mau chóng tới xem Thỏ Đen và Hổ nhỏ có làm biếng hay không!
Kiểm tra xong rồi bé sẽ lại đi tìm anh ba để chơi cùng.
Cửu Phượng thở phào nhẹ nhõm, sợ Minh Tể Tể nhất quyết muốn tới Địa Phủ, tới lúc đó tên khốn Phong Đô kia lại tiện mồm thốt ra đôi ba câu, nó chắc chắn sẽ bị Minh Tể Tể đánh đến mức cha mẹ ruột nhìn thấy cũng không nhận ra.
Cảnh tượng ấy, chỉ cần nghĩ thôi cũng khiến người ta sợ hãi.
Nhìn Tể Tể tung tăng nhảy nhót rời đi, dây thần kinh căng chặt của Cửu Phượng cuối cùng cũng được thả lỏng.
Giọng nói cung kính và hèn mọn của ông cụ Mặc đột nhiên vang lên trong biển ý thức của Cửu Phượng.
“Chủ…”
Không đợi đối phương kịp nói ra chữ thứ hai, Cửu Phương đã trực tiếp đóng biển ý thức của mình lại.
Vào lúc này, nó tuyệt đối không dám đối nghịch với quy tắc biết đi của Địa Phủ đâu!
Quy tắc biết đi của Địa Phủ là nhân vật tàn nhẫn đến độ có thể tự xé đôi bản thân ra, cho dù bé mới chỉ được ba tuổi rưỡi, như kẻ vô tri lại càng đáng sợ!
Ở bên kia, ông cụ Mặc đang ngồi trong căn phòng bí mật dưới lòng đất nhanh chóng quay đầu lại, phun ra một ngụm máu tươi.
Mặc Thiếu Lâm - người vừa trở về từ núi Tề Vân sau một lần vồ hụt - vội đỡ lấy ông ta.
“Cha, có phải là chủ tử trách chúng ta làm việc không thành hay không?”
(Chủ tử 主子: t để nguyên âm Hán - Việt của từ này để thể hiện rõ sự hèn mọn của người nhà họ Mặc nhé.)
Sắc mặt của ông cụ Mặc trắng bệch, lau vết máu trên khóe miệng, rồi chợt nhìn về phía đứa con trai thứ.
Có chút do dự, rồi lại càng lo lắng hơn, cuối cùng ông ta vẫn cất giọng khô khốc.
“Thiếu Lâm, con hãy kiểm tra giúp cha số tuổi thọ còn lại đi.”
Ngày hôm qua, sau khi “tới thăm” trang viên nhà họ Hoắc một chuyến, ông ta có cảm giác sinh mệnh của mình đang trôi đi nhanh chóng.
Ông ta sợ ngày nào đó mình sẽ phải đột ngột ra đi khi chưa kịp phòng bị gì cả, chưa kịp sắp xếp gì, vậy thì đúng là chết không nhắm mắt.
“Vâng, cha.”
Mặc Thiếu Lâm không chút do dự mà mở Thiên Nhãn ra, ngay lập tức, ánh sáng của Thiên Nhãn rơi xuống người ông cụ Mặc, gã mới chỉ nhìn lướt qua đã phát ra tiếng hét thê lương, hai dòng huyết lệ chảy ra từ đôi mắt nhắm chặt của gã.
Ông cụ Mặc hoảng sợ đỡ lấy gã: “Thiếu Lâm!”
Cùng lúc đó, Tể Tể vừa về nhà và đang bắt Thỏ Đen cùng Hổ nhỏ làm tăng ca thêm giờ đột nhiên bé quay đầu lại, nhìn về phía toà âm trạch số 1.
Đôi mắt đen to tròn long lanh bỗng mở trừng.
****8:
“Đó là…”
Tể Tể vuốt cằm nhỏ, đôi lông mày nhỏ cũng nhăn lại.
Ngay lập tức, bé cảm nhận được có người đang lén nhìn trộm vào âm trạch.
Sau đó, khi bị trạch linh của âm trạch phát hiện ra, nó đã ra tay mà không có chút do dự!
Hừ!
Kẻ nhìn trộm nhất định sẽ bị phản phệ!
Nhưng ai lại nhìn trộm vào âm trạch chứ?
Lão Mặc sao?
Nhưng nếu lão Mặc lại nhìn trộm vào âm trạch, lúc này ông ta nhận phản phệ một lần nữa, chẳng phải sẽ trực tiếp tới Địa Phủ báo tên sao?
Nhân lúc Tể Tể thất thần, Hổ nhỏ lén dịch sát gần Thỏ Đen.
“Anh Thỏ, chúng ta…”
Nó nhìn Tể Tể một cái, rồi dùng chân trước ra hiệu, làm động tác cắt cổ.