Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 951:
“Chú út, búp bê và máy bay kìa…”
Ánh mắt của Hoắc Trầm Vân rơi xuống hai món đồ chơi, lúc này anh ấy mới nhớ tới lúc trước Bằng Lê Chi đã nói tặng mấy món quà nhỏ cho Tể Tể và Tiểu Tương.
Hoắc Trầm Lệnh vội lấy con búp bê nhỏ và chiếc máy bay nhỏ ra, đưa búp bê cho Tể Tể, còn máy bay đưa cho Tương Tư Hoành.
“Đây là món quà nhỏ do dì Lê Chi chúng ta đã gặp được chiều nay tặng cho các cháu, lần trước về nhà chú út quên mất, nên cứ để ở trong xe.”
Tể Tể đã hiểu, nhận lấy búp bê và quan sát.
“Vậy lần sau chú út lại mời dì kia ăn một bữa nhé, gửi giúp Tể Tể lời cảm ơn tới dì kia.”
Tương Tư Hoành: “Còn có cháu nữa, cảm ơn dì ấy đã tặng máy bay cho cháu.”
Tuy rằng cậu nhóc không thích món đồ chơi này lắm, nhưng người ta đã tặng quà rồi nên vẫn phải nói lời cảm ơn.
Cô giáo nói, là bé ngoan thì phải biết lễ phép.
Hoắc Trầm Vân cười ha ha: “Được rồi, sau này chú út mời dì ấy ăn cơm thì sẽ chuyển lời cảm ơn giúp các cháu.”
Nói xong anh ấy xách theo hai hộp cua lớn, rồi dẫn theo Tể Tể và Tiểu Tương đi vào toà âm trạch số 1.
Trong nhà có ba người, Tương Uyên, Cửu Phượng cùng Hoắc Tư Thần.
Hoắc Tư Thần sau khi về nhà liền vùi đầu vào làm bài tập, trong phòng khách chỉ còn Tương Uyên và Cửu Phượng.
Tương Uyên thấy con trai đã trở về, gương mặt lạnh lùng lập tức biến thành vẻ mặt tươi cười.
“Con trai, hôm nay lúc con và Tể Tể tan học cha tạm thời có việc, cho nên không tới trường mầm non để đón con được, chờ sau khi cha xong việc, từ nay về sau cha sẽ đi đón con và Tể Tể lúc tan học nhé.”
Hoắc Trầm Vân rót nước lạnh, ngồi bên cạnh anh ta.
“À! Anh sắp phải gia nhập đoàn làm phim rồi, có thể đi đón bọn nhỏ sao?”
Ở đây không có người ngoài, Tương Uyên cũng không thèm che giấu.
“Dựa vào bản lĩnh của tôi, đừng nói là trở về từ vùng ngoại ô đó, cho dù có cách xa ngàn dặm thì cũng có thể quay về chỉ trong chớp mắt.”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng đồng thanh: “Chú Tương (cha), đây là nhân gian, phải tuân thủ theo quy tắc của nhân gian!”
Tương Uyên: “…”
Hoắc Trầm Vân vui vẻ, xách theo cua lớn đi vào phòng bếp.
Tể Tể nhìn về phía Cửu Phượng: “Cửu Phượng, vì sao mày lại ở đây?”
Cửu Phượng vẫn không dám tùy ý đối diện với Tể Tể, trên khuôn mặt tuấn tú treo một nụ cười tự cho là mềm mại như nước.
“Vừa rồi có người tới, mà người nhà cha nuôi tại nhân gian của Tể Tể đều không ở nhà, cho nên tôi và chú Tương của ngài mới tới đây tiếp đãi người nọ một chút.
”
Tể Tể lập tức nghĩ đến Mặc Thiếu Huy, sau đó lại nhớ tới chuyện Mặc Thiếu Huy không phải chịu chút ảnh hưởng nào.
Tể Tể bóp chặt con búp bê trong tay, đôi mắt to tròn đen láy của bé nhìn chằm chằm vào Cửu Phượng.
Áp lực vô hình bắn thẳng vào phía Cửu Phượng khiến da dầu của nó tê dại, lông tơ cả người dựng ngược lên.
Khoảnh khắc nó không chịu nổi luồng áp lực này mà biến trở về bản thể là Chim Chín Đầu, một đôi chân thon dài quỳ rạp trên mặt đất, tạo thành một tiếng “bùm” vang dội.
“Công chúa nhỏ.”
Trong mắt Tể Tể tràn đầy kinh ngạc: “Vì sao mày lại quỳ xuống?”
Cửu Phượng: “…”
Uy áp của ngài khiến tôi không quỳ không được!
Nếu không, một ông lớn đã sống được vạn năm như nó vì sao lại để mất mặt như thế?
Cửu Phượng cố gắng chống đỡ nội thương lại tiếp tục bùng phát trong cơ thể bởi áp lực phóng ra từ người quy tắc kia, yếu ớt nói.
“Công chúa nhỏ, trên đùi tôi có vết thương cũ, đứng không vững, cho nên lúc nãy do tôi không chú ý mới… quỳ xuống.”
Tể Tể hừ một tiếng: “Mày đứng lên, bổn Tể Tể có chuyện hỏi muốn mày.”
Nhận thấy áp lục quy tắc tiêu tan, Cửu Phượng hít một hơi thật sau rồi nhanh chóng đứng lên, sau đó khôi phục hình người.
“Công chúa nhỏ, mời ngài cứ hỏi.”
Tể Tể nói thằng: “Mày có quen biết với chú Mặc vừa tới nhà ta sao?”
Cửu Phượng không dám giấu giếm.
“Có quen, nhưng không thân.”
Tể Tể: “Ngày hôm qua lão Mặc đã suýt chút nữa thì tới thẳng Địa Phủ để báo tên rồi, vì sao hôm nay chú Mặc kia lại chẳng chịu chút ảnh hưởng nào?”
Về chuyện này, đúng là Cửu Phượng có biết.
“Công chúa nhỏ, Mặc Nam Kỳ chịu ảnh hưởng là bởi vì trong lòng ông ta sinh ra cảm giác ganh tị, còn hôm nay chú Mặc đó tới làm khách tại âm trạch mà không chịu ảnh hưởng gì là bởi người này không nảy sinh ý xấu.”
Tể Tể sờ cằm nhỏ, đôi mắt to chớp chớp.
“Hoá ra là như vậy à!”
Cửu Phượng: “Chính xác là như vậy.”
Nó cũng không dám chơi trò tâm cơ trước mặt mấy toà âm trạch này, rốt cuộc thứ tên khốn Phong Đô kia mang từ Địa Phủ lên cũng không phải mấy toà âm trạch bình thường.
Chúng đã sinh ra trạch linh, hơn nữa có thể nhận ra đâu là ác niệm.
Chỉ cần sinh ra ác niệm, âm trạch sẽ đẩy nhanh tốc độ sinh mệnh của người bình thường đang ngồi trong nhà, giống như Mặc Nam Kỳ ngày hôm qua.
Còn Mặc Thiếu Huy hôm nay cũng chỉ là vô tình mà thôi, ấy vậy mà tên Mặc Thiếu Huy kia không hề nảy sinh một chút ác niệm nào.
Thật thần kỳ!
Còn bản thân Cửu Phương… hiện tại nó đang bị trọng thương, nếu thực sự động thủ với Minh Tể Tể, nó chỉ có thể bị ấn đầu chịu đánh.