Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 951
“Cha ơi!”
Thần hồn sắp bay ra ngoài của Bạc Dịch Ninh đã bị tiếng gọi của con trai nhỏ kéo ngược trở về, sau khi lấy lại tinh thần, anh ấy vội vàng bế con trai nhỏ vào trong lòng.
“Tiểu Niên, cha không sao cả, con đừng lo lắng.”
Phát hiện ra cha đã cạo râu, mái tóc dài được buộc tạm bằng băng đô, trên người cũng có mùi thơm ngào ngạt, bạn nhỏ Bạc Niên nhanh chóng quay sang nói lời cảm ơn với Tể Tể.
“Tể Tể, anh Tiểu Tương, cảm ơn mọi người.”
Bạc Dịch Ninh bày ra vẻ mặt một lời khó nói hết, nhìn đồ ăn bày biện trên bàn, anh ấy chẳng có chút cảm giác thèm ăn.
Hoắc Trầm Vân nhận thấy anh ấy đang mệt mỏi, nên sau khi hàn huyên thêm vài câu chuyện, liền dẫn Tể Tể và Tương Tư Hoành rời đi.
Bọn họ vừa mới rời đi, di động của Bạc Đan Vi đã vang lên.
“Trác Nhiên, làm sao vậy?”
Giọng nói của Triệu Trác Nhiên chứa đầy sự lo lắng: “Tiểu Vi, bên phía anh trai đã ổn chưa?”
Bạc Đan Vi mỉm cười: “Mới vừa xử lý xong, đã không sao nữa rồi, em ở thêm một lát rồi sẽ về nhà.”
Triệu Trác Nhiên lại cự tuyệt.
“Tiểu Vi, mấy ngày nay em đừng về nhà, em cứ ở bên mẹ thêm vài ngày đi.”
Bạc Đan Vi nhíu mày: “Trác Nhiên, có phải trong nhà đã xảy ra chuyện gì rồi hay không?”
Bà nội Bạc ngồi ngay bên cạnh Bạc Đan Vi, cho nên có thể nghe rõ được lời đối thoại của bọn họ, bỗng nhiên bà ấy nhớ tới một chuyện.
“Trác Nhiên, có phải bên phía mẹ con gặp phải mấy thứ không sạch sẽ không?”
Triệu Trác Nhiên kinh ngạc: “Mẹ, làm sao mẹ lại biết?”
Bà nội Bạc hít sâu một hơi, nhanh chóng giải thích.
“Bởi vì hôm trước mẹ có ngồi uống trà với mẹ con, bà ấy đã nói mấy chuyện với mẹ, lúc ấy mẹ con đưa cho mẹ một tấm bùa bình an, bảo mẹ điền sinh thần bát tự của anh con lên đó, vốn mẹ cũng chẳng tin vào chuyện này đâu, nhưng mà… dù sao lúc sau mẹ cũng điền rồi, chỉ nghĩ là bà ấy có ý tốt mà thôi.”
Bạc Dịch Ninh cảm thấy dây thần kinh của mình khẽ giật lên, vội hỏi lại mẹ mình.
“Mẹ, vừa nãy mẹ có nói chính mẹ đã đưa sinh thần bát tự của con ra ngoài sao?”
Bà nội Bạc xấu hổ, cũng may mọi chuyện đã được giải quyết xong rồi, vì thế chỉ có thể gật đầu cười khổ.
“Dịch Ninh, con yên tâm, từ nay về sau mẹ sẽ không tin vào chuyện đó nữa.”
Bạc Dịch Ninh gật đầu một cái, rồi lại lắc đầu: “Tin thì vẫn phải tin, nhưng mẹ phải tin đúng người!”
Bảo sao bỗng nhiên anh ấy lại bị một đám nữ quỷ quấn lấy như vậy, hoá ra ngọn nguồn câu chuyện là thế này.
Bạc Dịch Niên nhận lấy di động của Bạc Đan Vi.
“Trác Nhiên, Tiểu Vi và tôi lát nữa sẽ qua đó nói chuyện.
”
…
Hoắc Trầm Vân và những người khác không biết được chuyện tiếp theo xảy ra ở nhà họ Bạc, cứ vậy mà dẫn hai đứa nhỏ trực tiếp quay lại trang viên.
Chẳng ngờ họ lại tình cờ gặp phải Mặc Thiếu Huy bước ra từ trang viên, thoạt trông vẻ mặt của Mặc Thiếu Huy không tồi.
Khi gặp bọn họ, nụ cười trên mặt ông ta càng tươi hơn, đặc biệt là khi ông ta nhìn về phía Tể Tể. Mặc Thiếu Huy chào hỏi bé mới từ ái làm sao, như thể Tể Tể chính là con gái ruột của ông ta vậy.
Hoắc Trầm Vân không vui.
“Ông cả Mặc.”
“Là Trầm Vân à, cậu vừa tới đón Tể Tể và Tiểu Tương tan học về nhà đúng không?”
Tể Tể phát hiện ra khí tức quanh người Mặc Thiếu Huy tuy rằng vẫn hỗn loạn như cũ, còn xen lẫn rất nhiều lệ khí, nhưng có vẻ đã tốt hơn trước.
Tốt hơn nhiều tới mức khiến bé có chút kinh ngạc.
“Chú Mặc, chú vừa mới vào nhà chúng cháu ngồi sao?”
Mặc Thiếu Huy mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, ngày hôm qua ông Mặc của cháu… Lão Mặc nói hôm nay muốn qua đây chơi, nhưng bởi vì cơ thể không khỏe nên phải tới bệnh viện, vì thế mới bảo chú qua đây xem có thể giúp được gì hay không.”
Hoắc Trầm Vân nghĩ đến những chuyện nhà họ Mặc đã làm, cho nên đối mặt với Mặc Thiếu Huy, sắc mặt của anh chẳng thể nào tốt được, sau khi nhẹ nhàng gật đầu một cái thì nâng cửa sổ xe lên và rời đi.
Mặc Thiếu Huy bước vào, xe dừng lại ở cổng, nhìn chiếc xe lái vào bên trong, khóe miệng của ông ta cong lên.
Di động bỗng nhiên vang lên, ông ta vừa rút điện thoại ra nhìn đã nhướng mày, nhìn dãy số xa lạ.
Ông ta đợi một lúc rồi mới trả lời, đáy mắt lộ ra ý cười đắc thắng.
“Xin chào, tôi là Mặc Thiếu Huy, xin hỏi vị nào đang gọi vậy?”
“Xin chào giám đốc Mặc, tôi là Bàng Lê Chi, chúng ta đã gặp nhau ở cổng trường mẫu giáo vào chiều nay.”
Mặc Thiếu Huy cười khẽ, lên xe, vừa nghe điện thoại vừa đánh xe rời đi.
Trong trang viên, Tể Tể ngồi trên xe ngẩng đầu nhìn về phía toà âm trạch phía sau núi, lông mày nhỏ khẽ nhíu lại.
Trông hình như chú Mặc chẳng hề bị ảnh hưởng gì, không giống như lão Mặc hôm qua, suýt chút nữa đã trực tiếp đi thẳng từ âm trạch xuống Địa Phủ để báo tên rồi.
Thật sự kỳ lạ.
****7:
Chiếc xe nhanh chóng dừng lại bên cây hoè, Hoắc Trầm Vân xuống xe, đi tới bên cốp xe lấy ra hai hộp cua lớn, cùng lúc đó Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng đã trượt xuống xe, vòng tới bên cốp xe để xem.
Sau đó, hai đứa nhỏ nhìn thấy thứ gì đó lớn hơn lòng bàn tay, đó là một con búp bê vải rất tinh xảo cùng với một cái máy bay nhỏ.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ