Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 948:
Bạc Dịch Ninh: “…”
Tể Tể nghe mấy lời này như lọt vào trong sương mù, bé chẳng hiểu mô tê gì cả, nhưng hôm nay bé tới là để giúp chú Bạc, cho nên tất nhiên bé sẽ đứng về phe của chú Bạc.
“Các người… phải gọi chú Bạc giống như bổn Tể Tể… gọi là chú!”
Đám nữ quỷ: “…”
Gọi chú thì gọi vậy!
Thời điểm nào đó mà gọi là chú thì cũng rất kích thích nha!
Có nữ quỷ thích đọc tiểu thuyết, nên nhanh chóng nhìn thẳng vào Bạc Dịch Ninh, nũng nịu mà gọi anh ấy một tiếng.
“Chú ơi ~~~”
Bạc Dịch Ninh cảm thấy da gà da vịt toàn thân đều nổi hết lên, lông tơ dựng ngược, tóc cứng đờ tận gốc.
Tể Tể nghe vậy cũng cảm thấy khó chịu, nhưng lại không thể thích được tại sao lại thấy khó chịu như vậy.
Tuy nhiên, bé lại quay sang hỏi Bạc Dịch Ninh.
“Chú Bạc, như vậy có được không?”
Bạc Dịch Ninh có Tể Tể chống lưng, lập tức lắc đầu, nhưng tiếng “chú” này là do Tể Tể gọi, anh ấy không thể nào bác bỏ thể diện của Tể Tể được.
“Không, không, không! Tể Tể, lúc cô ta gọi chú, đầu lưỡi đều thè cả ra ngoài, lại còn gọi chú bằng cái gọi như vậy, lúc chú nghe thấy giọng õng ẹo này… chú cũng xấu hổ.”
Tể Tể lại lần nữa cảm thấy bối rối, bé không hiểu giọng õng ẹo mà chú Bạc đã nhắc tới là gì, nhưng bé vẫn rất nghiêm túc mà nhìn chằm chằm vào đám nữ quỷ và lên tiếng.
“Lời chú Bạc vừa mới nói, các người có nghe thấy không?”
Có nữ quỷ lớn gan lớn mật, ỷ vào việc Tể Tể còn nhỏ, không hiểu mấy chuyện nam nữ, lại tưởng nàng công chúa nhỏ n luôn dễ nói chuyện như vậy, nên đã nũng nịu giải thích với Tể Tể.
“Công chúa nhỏ, là thế này, sở dĩ tiểu nhân gọi chú Bạc của ngài như vậy là bởi vì chúng tiểu nhân đều là người lớn rồi, hơn nữa còn là nam, nữ trưởng thành cả, đây gọi là sở thích giữa nam nữ với nhau.”
Bạc Dịch Ninh không chút do dự mà phản bác: “Đừng nói vớ vẩn! Người quỷ không chung đường, tôi cũng chẳng có cái đam mê ấy!”
Tể Tể lại tò mò: “Dùng giọng õng ẹo như vậy gọi người ta, chính là niềm vui thích giữa nam và nữ sao?”
Nữ quỷ nọ cười khanh khách, ả nhận ra công chúa nhỏ đang thấy tò mò, vì thể cẩn thận giải thích.
Bạc Dịch Ninh nghe thấy thế, khoé miệng co giật liên hồi, vội che lỗ tai của Tể Tể lại.
“Tể Tể, cháu còn nhỏ, đừng nghe mấy lời dơ bẩn này.”
Tể Tể mở to đôi mặt đen nhánh, tỏ vẻ bối rối: “Nhưng mà chú Bạc ơi, khi cô ta nói chuyện cũng không có hộc máu hay làm rớt ruột thối, thoạt trông không dơ cũng không bẩn mà.”
Bạc Dịch Ninh: “…”
Giết anh đi!
Bởi vì Tể Tể tò mò, mà Bạc Dịch Ninh lại không thể ngăn được mấy lời bẩn thỉu của đám nữ quỷ kia, nên cuối cùng Bạc Dịch Ninh cũng chỉ đành dùng hai tay che lỗ tai của Tể Tể lại.
Nhưng Bạc Dịch Ninh không biết, tuy rằng hai tai của Tể Tể đã bị bịt kín, nhưng bé là trữ quân của Địa Phủ đó.
Đám nữ quỷ kia thấy bé có vẻ muốn biết, cuối cùng còn trực tiếp dung thần hồn để nói chuyện với bé.
Bạc Dịch Ninh căn bản không biết mình che tai của Tể Tể lại cũng chỉ là tốn công vô ích.
Tể Tể đã hiểu.
Trò vui giữa nam và nữ mà đám nữ quỷ kia nhắc tới kỳ thực chính là một trò chơi nho nhỏ giữa những người khác phái.
Sau đó, bé còn có thể học theo cách của đám nữ quỷ này, dùng giọng nói õng ẹo như cách chúng gọi chú Bạc của mình để cùng chơi với các anh trai khác!
Tể Tể còn rất chờ mong.
Bạc Dịch Ninh chẳng hay biết gì cả, chỉ ngóng trông Tể Tể mau chóng đuổi đám ma quỷ này đi.
Người anh hôi lắm rồi.
“Tể Tể, cái đó…”
Đám nữ quỷ mở to hai mắt mà nhìn về phía Tể Tể với sự chờ mong.
“Công chúa nhỏ, chúng tôi đều đã nộp tiền ở khu kết bạn rồi, sau đó mới tới đây để tìm bạn trăm năm.”
Khuôn mặt nhỏ của Tể Tể nghiêm túc hẳn lên: “Vậy các người tìm nhầm đối tượng rồi, người muốn kết thân với các người không phải là chú Bạc, mà là em trai của chú Triệu.”
Đám nữ quỷ đồ sợ ngây người: “Nhưng mà sinh thần bát tự được ghi trên đó rõ ràng thuộc về chú Bạc của ngài mà.”
Tể Tể nắm tay, nghiến răng nghiến lợi.
“Các người nói lại xem nào!”
Đám nữ quỷ cảm nhận được uy lực trữ quân toả ra quanh người của công chúa nhỏ, quỷ nào quỷ nấy đều sợ hãi tới mức để lộ ra dáng vẻ lúc sắp chết của mình.
Có nữ quỷ chỉ còn lại nửa mặt là lành lặn, có nữ quỷ thì nát nhừ nửa thân người, có nữ quỷ trông giống người khổng lồ, rồi thì kẻ thiếu tay người thiếu chân,… có nữ quỷ còn đáng sợ hơn, từ đầu tới tứ chi đều được khâu lại với nhau, trên mặt đất nơi nơi đều là máu chảy đầm đìa, thậm chí có nữ quỷ còn kéo lê nội tạng của mình khắp sàn nhà…
Tất cả đều quỳ trên mặt đất: “Công chúa nhỏ, xin hãy tha mạng. Chúng tiểu nhân sai rồi, chúng tiểu nhân sẽ lập tức đi tìm người em trai của chú Triệu mà ngài vừa nhắc tới.”
Bạc Dịch Ninh không ngờ lại phải nhìn thấy cảnh tượng này, đồng tử run rẩy như gặp động đất.
Ở ngoài cửa, tuy bà nội Bạc không nhìn thấy bất cứ con quỷ nào cả, nhưng bà có thể nhận ra tình hình của con trai rõ ràng là không ổn, bà cụ liền cho rằng con trai đã bị thứ không sạch sẽ nhập vào người.
Hít một hơi thật sâu, bà ấy bưng chậu máu chó đen lên, vọt vào trong phòng rồi đổ tất cả máu lên đầu con trai mình, còn không quên nhắc nhở Tể Tể mau bỏ chạy.