Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 947:
“Sao bà đây lại không thể kết hôn chứ? Nếu đã là tình yêu, đâu thể vì tôi đã lớn tuổi, hay đã chết từ hơn 80 năm trước mà không thể tham gia? Hơn nữa, lúc mất tôi cũng chỉ mới 18 tuổi mà tôi, còn là một đóa hoa vừa mới nở, còn là gái son đấy! Nói đi nói lại, không phải là anh đẹp trai này chiếm lợi à!”
(Gái son: Nguyên văn tác giả dùng từ 黄花大姑娘 (âm Hán - Việt là “hoàng hoa đại cô nương”) ý chỉ người con gái chưa lập gia đình. Thời xưa, những cô gái chưa gả đi thường thích vẽ hoa cúc lên trán, khi trang điểm họ cũng dùng giấy màu vàng cắt thành nhiều hoa văn khác nhau rồi dán lên trán hoặc lên má mình. Ngoài ra, “hoàng hoa” còn có nghĩa là hoa cúc, loài hoa có thể chịu được sương giá và gió lạnh, vì thế nó còn miêu tả sự chính trực của con người, nên từ này còn dùng để chỉ những cô gái chưa kết hôn và có thể giữ được trinh tiết của mình.)
…
Tể Tể: “…”
Tương Tư Hoành: “…”
Ngày hôm qua, sau khi Tể Tể rời đi, bà nội Bạc cũng không thể nhìn thấy thứ không sạch sẽ nào, càng không nghe được tiếng tranh cãi của đám nữ quỷ kia, vì thế bà ấy bèn cẩn thận mở lời.
“Tể Tể, cháu có thể nhìn thử giúp bà nội Bạc, xem trong phòng chú Bạc có còn dì kia không?”
****5:
Tể Tể rất tự nhiên mà gật đầu.
Bà nội Bạc nhanh chóng chộp lấy chiếc gậy chống được đặt bên cánh cửa, thầm nghĩ nếu con quỷ kia mà lao tới hại người, ít ra bà vẫn còn thể dùng gậy chống của mình để đánh nó.
Cho dù có liều cái mạng già này, bà cũng phải bảo vệ được hai đứa nhỏ Tể Tể và Tiểu Tương.
Tể Tể thấy bà nội Bạc cầm lấy gậy chống, còn tưởng bà ấy mệt mỏi, đi lại khó khăn nên mới phải dùng tới gậy chống.
Tương Tư Hoành nhìn một cái chậu sắt lớn trên mặt đất cách đó không xa, trong cái chậu sắt lớn đó có để thứ gì đó đen ngòm, mùi rất tanh và nồng.
Thứ kia… Cậu nhóc vội vàng che miệng mình lại.
Bà nội Bạc tất nhiên cũng đã nghĩ tới thứ đen ngòm kia, khi bà chuẩn bị dặn dò Tể Tể, Tể Tể đã đẩy cửa ra và bước vào phòng.
Bà nội Bạc: “…”
Không phải chứ!
Tể Tể à!
Máu chó đen của bà nội Bạc còn để cách đó khá xa, nếu chẳng may mà xảy ra chuyện gì, sẽ không có thời gian để chạy ra ngoài lấy đâu!
Tương Tư Hoành hết nhìn Tể Tể, lại quay sang nhìn cái thứ đen ngòm trong chậu, giật mình một cái, rồi hào hứng chạy tới bê cả chậu lên, rồi đi về phía phòng của Bạc Dịch Ninh.
Cả chậu chứa đầu máu chó đen, đến mức mà suýt suýt chút nữa Tương Tư Hoành đã thèm tới chảy cả nước miếng.
Tuy nhiên bà nội Bạc đang nhìn cậu nhóc chằm chằm, cậu không có mặt mũi nào mà nếm thử một chút.
“Bà nội Bạc, bà đây là…”
Chuẩn bị cho cậu đấy à?
Bà nội Bạc đã biết cậu là cương thi sao?
Máu chó đen chính là đòn sát thủ đối với cương thi bình thường, nhưng đối với con trai của vua cương thi như Tương Tư Hoành mà nói, đây chính là thứ đại bổ đấy.
Bà nội Bạc hoảng sợ khi thấy Tương Tư Hoành bưng một chậu máu chó đen lớn đến mức còn không nhìn thấy người ở đâu, tới nỗi bà cụ nhanh chóng vứt gậy chống đi để đón lấy chậu máu chó đen.
“Ôi chao Tiểu Tương, đứa nhỏ này, cháu mà bị ngã thì bà biết phải làm sao đây?”
Tương Tư Hoành thèm máu chó đen, lại còn có cả một chậu lớn như vậy!
Hơn nữa mùi của chậu máu này còn rất thuần khiết.
Nhưng mà… Hình như không phải là bà nội Bạc chuẩn bị cho cậu.
Tương Tư Hoành cảm thấy có chút buồn bực.
Sau khi cửa phòng mở ra, đám quỷ trong phòng đang cãi nhau om sòm lập tức im lặng.
Rất nhiều quỷ trong số này đã từng được gặp công chúa nhỏ của Địa Phủ, cho nên khoảnh khắc nhìn thấy Tể Tể tiến vào phòng, quỷ nào quỷ nấy đều sợ ngây người.
“Công… công chúa nhỏ?”
Bạc Dịch Ninh người vừa được một nữ quỷ đã chết 80 năm gọi là “anh trai nhỏ” vừa nghe thấy tiếng động đã nhảy dựng lên tại chỗ, nhanh chóng chạy đến bên cạnh Tể Tể và ôm bé vào lòng.
“Tể Tể, cứu mạng với! Chú Bạc của cháu không muốn tái hôn đâu, thật đấy! Chú thực sự không có ý định tái hôn.”
Đám nữ quỷ không dám làm gì.
“Nếu anh đã không có ý định tái hôn, vì sao còn viết bát tự của mình để chiêu hồn? Chúng tôi đều nhận được thông báo ở khu xem mắt nên mới tới đây đấy!”
“Đúng thế!”
“Chúng tôi đang mong kết hôn đấy! Nếu không phải thấy anh trai nhỏ là anh cũng đẹp trai, bà đây… tôi còn lâu mới thèm liếc mắt nhìn anh thêm một cái.”
…
Bạc Dịch Ninh: “…”
Là một người còn sống sờ sờ mà bị một đám nữ quỷ đã chết từ 3 đến 80 năm trước tỏ ra ghét bỏ, cảm giác này…
Bạc Dịch Ninh vội vàng lên tiếng: “Các chị, các dì, các bà ơi, gương mặt này của tôi cũng chỉ còn nhìn được mấy năm nữa thôi, thêm mấy năm nữa sẽ trở nên xấu xí ngay! Chuyện âm hôn chắc chắn là do nhầm lẫn ở đâu rồi, tôi là một người sống, đến cả chuyện tái hôn ở nhân gian còn chưa tính tới, càng đừng nhắc tới chuyện âm hôn.”
Đám nữ quỷ thấy công chúa nhỏ vẫn chưa nói lời nào, từng quỷ lần lượt bắt đầu tỏ thái độ.
“Gọi là chị còn miễn cưỡng chấp nhận được! Ấy vậy mà anh còn gọi chúng tôi là các dì, các bà! Trong số chúng tôi, người nhiều tuổi nhất cũng chỉ mới hơn 50 một chút thôi! Anh cũng đã hơn 40 tuổi rồi, còn gọi chúng tôi là dì, là bà, anh cũng phải giữ cho người ta một chút mặt mũi chứ!”