Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 944:
Tể Tể ôm lấy cổ chú út, thân mật cọ cọ má bánh bao của mình vào má chú út: “Cảm ơn chú út, chú út thật tốt bụng.”
Hoắc Trầm Vân bật cười ha ha, Tương Tư Hoành cũng mỉm cười theo.
Bạn nhỏ Bạc Niên dừng lại vài phút, khi nhìn thấy Tể Tể được chú út nhà họ Hoắc bế lên, cậu nhóc cũng lon ton chạy tới, ôm chầm lấy chân của Hoắc Trầm Vân.
“Chú Hoắc, còn có cháu nữa.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành liên tục gật đầu: “Đúng, đúng, đúng, chú út, còn có anh Bạc Niên (Tiểu Niên) nữa, sáng nay chúng cháu đã đồng ý với anh Bạc Niên (Tiểu Niên) rằng hôm nay, sau khi tan học sẽ tới nhà anh Bạc Niên (Tiểu Niên).”
Hoắc Trầm Vân nhướng mày: “Vậy còn anh ba của các cháu thì sao?”
Tương Tư Hoành cười tủm tỉm: “Chú út, trưa nay anh Tư Tước có tới đây ăn cơm trưa với bọn cháu, bọn cháu đã nói chuyện này với anh Tư Tước rồi, anh ấy bảo mình sẽ gọi điện cho chú hai để sắp xếp tài xế tới đón anh Tư Thần.”
Hoắc Trầm Vân bật cười.
Đám nhỏ này tuy còn bé thế nhưng lại rất giỏi sắp xếp.
“Được rồi.”
Bạn nhỏ Bạc Niên vẫn còn đang ôm chân của anh, Hoắc Trầm Vân vội vàng thả Tể Tể và Tương Tư Hoành xuống, rồi để ba bạn nhỏ tự đi bộ ra xe của mình.
Còn Hoắc Trầm Vân vừa đi vừa chăm sóc cho bọn nhỏ, để tránh những vị phụ huynh hoặc những bạn nhỏ khác đụng phải ba đứa nhỏ.
Đồng thời, mắt anh cũng nhìn sáu hướng, tai nghe tám phương, lúc nào cũng để ý xem có phóng viên hay không, để tránh bọn họ bị phóng viên bao vây.
Lúc sau, Hoắc Trầm Vân mới nhận ra, sáng nay mình đã bị Tương Uyên lừa rồi.
Phóng viên buổi sáng hẳn là đã chụp ảnh của Tương Uyên, tuy rằng anh là ông ba của nhà họ Hoắc, nhưng trong giới giải trí Hoắc Trầm Vân cũng chưa có danh tiếng gì, rốt cuộc bộ phim anh tham gia chỉ vừa mới quay xong, còn chưa được chiếu, ai mà nhận ra anh cơ chứ?
Đúng là quan tâm sẽ bị loạn, vì sợ mấy đứa nhỏ trong nhà bị phóng viên theo dõi, nên anh ấy mới bị Tương Uyên dắt mũi.
Nghĩ đến Tương Uyên, Hoắc Trầm Vân lại thấy răng đau.
“Trầm Vân, quả thật là anh?”
Hoắc Trầm Vân đang ngứa răng lại vừa khéo ngẩng đầu lên, liền thấy Bàng Lê Chi đang ôm hai chiếc hộp lớn.
“Lê Chi, sao cô lại ở đây?”
Bàng Lê Chi ngượng ngùng mỉm cười, chỉ chỉ vào một chiếc ô tô đang chạy qua trên đường.
“Em… mang từ nhà về hai hộp cua lớn. Em có thể hàn nên không ăn được cua, vừa hay nhìn thấy anh Trầm Vân, nếu anh không chê thì cứ mang về mà ăn.”
Không đợi Hoắc Trầm Vân cự tuyệt, tầm mắt của Bàng Lê Chi đã rơi xuống người của ba đứa nhỏ.
Cô ta ngồi xổm xuống, mỉm cười đánh giá ba đứa nhỏ, rồi ánh mắt hướng thẳng lên người Minh Tể Tể trước tiên.
“Trầm Vân, đây chính là Tể Tể sao, trông cô bé đáng yêu quá, gương mặt nhỏ trắng trắng tròn tròn, mặt phúng phính… Làm em hâm mộ quá.”
Tể Tể chớp đôi mắt to đen ngấn nước của mình, cất giọng non nớt nói với cô ta.
“Nếu dì cũng muốn có được gương mặt giống như Tể Tể, có thể trực tiếp tới Địa Phủ để đầu thai, bắt đầu lại từ đầu là sẽ có ngay.”
Bàng Lê Chi: “…”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Vân biết cháu gái nhỏ nhà mình chỉ là ăn ngay nói thật, dù sao bé cũng là công chúa nhỏ của Địa Phủ, nói đến chuyện đầu thai quả thực chỉ giống như việc uống nước mà thôi, khi còn ở Địa Phủ, có lẽ ngày nào bé cũng nhìn thấy cảnh đó.
Nhưng nhìn thấy dáng vẻ sửng sốt của Bàng Lê Chi, Hoắc Trầm Vân xấu hổ mà ho khan một tiếng.
“Cái này… Lê Chi, Tể Tể…”
Bàng Lê Chi nhanh chóng phục hồi tinh thần, mỉm cười và nhẹ nhàng xoa nắn khuôn mặt nhỏ nhắn đầy thịt của Tể Tể.
“Không ngờ được Tể Tể không chỉ trông đáng yêu, mà nói chuyện còn thú vị như vậy.”
Đứa nhỏ này nói chuyện cũng chẳng có lễ phép gì cả, lần đầu tiên gặp mặt mà dám bảo cô ta đi chết để được đầu thai!
Cô cũng muốn đầu thai lần thứ hai, đó chính là hôn nhân đại sự.
Cả đời một người phụ nữ có thể đầu thai hai lần, một lần là được sinh ra – không do mình quyết định, một lần là có thể tự lựa chọn hôn nhân cho mình.
Bây giờ cô ta đang chuẩn bị cho lần đầu thai thứ hai.
Chỉ là một đứa cháu gái mà thôi, tương lai nếu cô ta thực sự gả cho Hoắc Trầm Vân, người mà cô ta sống chung cả đời sẽ là Hoắc Trầm Vân chứ không phải Minh Tể Tể, vì thế cô ta không thể đắc tội với Hoắc Trầm Vân ngay lúc này chỉ vì so đo với một đứa nhỏ mới ba tuổi rưỡi được.
Nhưng cô ta cũng không muốn nói gì thêm với Tể Tể, vì thế quay sang khen Tương Tư Hoành.
“Cháu chính là Tiểu Tương đúng không, cháu đẹp trai quá, sau này lớn lên không biết sẽ khiến bao nhiêu cô gái nhỏ chết mê chết mệt đây.”
Tương Tư Hoành thấy Tể Tể ăn ngay nói thật, thế là cậu nhóc cũng ăn ngay nói thật.
“Dì Lê Chi, có lẽ dì sẽ phải tới Địa Phủ báo tên trước khi chúng cháu trưởng thành đấy.”
Suy cho cùng, Tể Tể phải đến 500 tuổi mới được coi là trường thành, còn về phần Tương Tư Hoành ấy à… khi nào Tể Tể lớn lên thì cậu nhóc cũng sẽ lớn theo.
Cương thi ấy mà… Sức lực càng cường đại, thì chúng càng có thể biến thành bất kỳ hình dạng nào chúng muốn.
Bàng Lê Chi: “…”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hai đứa nhỏ này…
Hoắc Trầm Vân vội vàng dắt Bạc Niên qua, giới thiệu với Bàng Lê Chi.