Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 943:
Hoắc Trầm Vân nghẹn lại.
Trong đáy mắt Tương Uyên có ý cười xẹt qua.
Anh ta làm trong giới giải trí, không thể cạnh tranh được với Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh, bởi một người là cha nuôi của con trai anh ta, một người là cha nuôi của Minh Tể Tể. Nhưng Hoắc Trầm Vân chỉ là chú út của hai đứa nhỏ mà thôi, dựa vào đâu mà người chú út này có thể biến thành người bình thường để đưa hai đứa nhỏ đi học, còn anh ta, đường đường là ảnh đế tại nhân gian, vua cương thi đứng đầu tộc cương thi, lại không được?
Vẫn là câu nói đó: Anh không thể đưa con đi học, Hoắc Trầm Vân cũng đừng có mơ!
Hoắc Trầm Vân không hề hay biết về suy nghĩ của Tương Uyên, tuy nhiên, anh đã nhanh chóng suy nghĩ cẩn thận, rồi đâm vào ngực Tương Uyên một dao.
“Đối với tôi không thành vấn đề, dù sao tôi cũng mang họ Hoắc, có thể ở cùng với Tể Tể và Tiểu Tương lâu dài, không giống như thầy Tương đây, liệu anh có quan hệ thân thích gì với nhà họ Hoắc không, cho dù anh có là khách của nhà chúng tôi, cũng đến lúc anh sẽ phải rời đi!”
Tương Uyên: “…”
Hai người cứ tôi đá một câu, tôi chọc anh một dao, vì thế trên đường tới công ty, hai người đã cãi nhau nảy lửa.
Mà cách đó không xa, đồng tử của Bàng Lê Chi hơi giãn ra khi nhìn thấy những bức ảnh do phóng viên gửi trên điện thoại di động.
“Hoắc Trầm Vân và ảnh đế Tương quen biết với nhau?”
Cũng đúng, nghe nói con trai của ảnh đế Tương được ông cả nhà họ Hoắc, Hoắc Trầm Huy nhận nuôi.
Nhà họ Hoắc!
Nhà họ Tương!
Cho dù là nhà nào, chỉ cần cô ta có thể bắt được một trong hai nhà, thì cần gì lo lắng chuyện tương lai?
Bàng Lê Chi cầm điện thoại và nhanh chóng xóa ảnh đi, hôm nay không có thông báo nào, cô ta lại cố gắng nhớ thật kỹ khuôn mặt của Minh Tể Tể cùng Tương Tư Hoành, quyết định ôm cây đợi thỏ.
****3:
Những đám mây chiều dần dần rút về phía chân trời, cánh cổng trường mầm non mở ra, bọn nhỏ bắt đầu tan học.
Hàng đầu tiên chính là các bạn nhỏ ở lớp lá mầm, trường mẫu giáo này nhận bé từ hai tuổi rưỡi, cho nên thoạt trông các bé vừa nhỏ nhắn vừa đáng yêu.
Khi các bạn nhỏ đứng xếp hàng, một số bạn nhỏ đi đứng không vững, loạng choạng lung lay, cử chỉ nhỏ đó muốn bao nhiêu đáng yêu thì có bấy nhiêu.
Cổng trường đều có giáo viên đứng canh, chờ phụ huynh đến đón con mình dựa theo thứ tự xếp hàng của các bé.
Bàng Lê Chi đã điều tra rõ ràng, Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng học ở lớp mẫu giáo bé, dựa theo thời gian tan học của trường mầm non quốc tế song ngữ Hán Ninh, lớp mẫu giáo bé tan muộn hơn các lớp khác 10 phút.
Cô ta đứng dưới gốc cây dương liễu cách đó không xa, tâm trạng rất tốt, vui vẻ chờ đợi, ánh mắt của cô ta thỉnh thoảng lại liếc nhìn cổng trường mẫu giáo, thường xuyên để ý tới đường đi.
Cô ta hy vọng khi tan học Hoắc Trầm Vân sẽ tới đón bọn nhỏ, như vậy cô ta sẽ dễ dàng nói chuyện hơn.
Nếu người tới đón là ông cả nhà họ Hoắc, cô ta cũng có thể giả vờ ngẫu nhiên gặp được ông ấy trên đường cái.
Mà nếu người tới là Hoắc Trầm Lệnh, cô ta sẽ trực tiếp lựa chọn từ bỏ.
Cô ta dám nghĩ đến ba người Hoắc Trầm Vân, Tương Uyên hoặc là Hoắc Trầm Huy, cũng bởi là vì cô ta biết được ba người này khá dễ nói chuyện.
Tương Uyên tuy rằng luôn giữ mặt lạnh, nhưng ở trong giới giải trí, anh ta chỉ thành thật đóng phim, không làm những việc quanh co, có tin đồn rằng ảnh đế Tương rất lễ phép với nhân viên trong đoàn làm phim, huống chi là những bạn diễn hợp tác với mình.
Đây cũng là lý do vì sao lúc nào Tương Uyên cũng giữ khuôn mặt lạnh lùng, mà vẫn có nhiều người hâm mộ như vậy.
Tương Uyên không chỉ có một lượng fans bạn gái khổng lồ, đồng thời còn có cả những người đã từng hợp tác với anh ta cũng trở thành fans của anh ta.
Cho nên, mặc dù Tương Uyên bỗng nhiên tiết lộ mình có con trai, có không ít fans bạn gái thoát fans, thì cũng không gây tổn hại gì cho Tương Uyên.
Trong số ba người này, người cô ta ưng ý nhất chính là Hoắc Trầm Vân, bởi vì Hoắc Trầm Vân không lớn lên trong nhà họ Hoắc, mà bọn họ đều từng là diễn viên tuyến 18, cô ta lại sinh ra trong một gia đình không hạnh phúc, cho nên lần này gặp lại Hoắc Trầm Vân, nên cũng dễ dàng lấy được hảo cảm từ phía Hoắc Trầm Vân.
Cô ta cũng biết muốn gả vào nhà họ Hoắc rất khó.
Nhưng cứ như vậy mà từ bỏ thật khiến người ta không cam lòng.
Khoảnh khắc nhìn thấy Hoắc Trầm Vân đón Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành ở cổng trường mẫu giáo, Bàng Lê Chi mỉm cười.
Cô ta không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn thoáng qua đám mây chiều đang dần dần kéo về phía chân trời, trong lòng thầm nghĩ rằng ông trời đang giúp đỡ cô ta rồi.
Hoắc Trầm Vân hoàn toàn không nhìn thấy Bàng Lê Chi, sau khi chào hỏi giáo viên mẫu giáo, anh mỉm cười rồi vươn tay ra bế cháu gái nhỏ và cháu trai nhỏ lên.
“Đi thôi, chú út đón các cháu về nhà.”
Tể Tể ngây ngô hỏi anh: “Chú út, chú không phải làm việc sao?”
Hoắc Trầm Vân cười rất trìu mến: “Không bận, chú út không bận đâu, trong nhà chúng ta, cha của Tể Tể mới là người bận nhất, sau đó tới cha của Tiểu Tương, mấy ngày nay chú út đều rảnh rỗi, cho nên chú út sẽ đưa đón các cháu tới trường và về nhà nhé.”