Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 942:
Tể Tể nhìn theo hướng anh ba rời đi, nhìn thấy một đống bài tập ở trên bàn, chớp chớp đôi mắt, cảm thấy có chút lo lắng.
Bé không biết làm.
Tể Tể buồn bã kéo bím tóc của mình, nhìn về hướng phòng vệ sinh, sau đó nhìn tờ giấy kiểm tra trước mặt, cuối cùng cầm cây bút của anh ba lên, chợt bé nghĩ tới Bút Tiên.
Chính là Bút Tiên đã bị bé đưa đi đầu thai, tất cả đám đàn em còn lại của Bút Tiên đều đã bị bé nuốt chửng rồi.
Tể Tể ngửa đầu nhìn trần nhà, biết tìm ai bây giờ?
Không, không, không!
Không thể tìm người khác, bé đã đồng ý với anh ba là không được nói cho người khác biết.
Vậy bé làm vậy.
Chọn một trong bốn!
Bé lần lượt nhìn từng câu, nhưng chẳng nhận ra một chữ nào cả.
Sau đó chọn đáp án đầu tiên cho câu hỏi đầu tiên, đáp án thứ hai cho câu hỏi thứ hai,… cứ làm như vậy đi.
Đến câu hỏi thứ năm, bé bắt đầu chọn lại đáp án đầu tiên, cứ như thế, dù có bao nhiêu câu hỏi, bé vẫn có thể làm xong.
Khi điền câu trả lời, bé viết rất chậm.
Một tay bé cầm bút, cố gắng bắt chước chữ của anh ba để điền đáp án, giống như thể đó là do anh ba đang làm bài tập về nhà.
Về sau, bé điền câu trả lời càng lúc càng dễ dàng hơn, tốc độ cũng nhanh hơn rất nhiều.
Chờ đến khi Hoắc Tư Thần trở lại, Tể Tể đã làm xong tất cả bài kiểm tra.
Hoắc Anh Tư Thần hào hứng ôm Tể Tể, hôn thật mạnh vào mặt bé.
“Tể Tể, về sau hạnh phúc của anh ba nhờ cả vào em đấy!”
Tể Tể cười hắc hắc: “Anh ba yên tâm, có Tể Tể ở đây, sau này cha chắc chắn sẽ không bao giờ đánh anh nữa đâu.”
…
Sáng hôm sau, Hoắc Trầm Lệnh nhìn lướt qua bài kiểm tra của con trai nhỏ, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.
Tỉ lệ chính xác rất cao!
Ông phải liếc nhìn đề bài một lần nữa, đề bài đều rất đơn giản.
Thảo nào!
Bảo sao con trai lại có tỉ lệ chính xác khá như thế.
Ông cũng chẳng nhìn thêm nữa, đem bài kiểm tra trả lại cho con trai nhỏ.
Cả một bữa sáng Tể Tể và Hoắc Tư Thần đều rất căng thẳng, cả hai bạn nhỏ đều sợ bị cha phát hiện ra manh mối.
Cũng may là không có.
Hôm nay, Hoắc Trầm Vân - người nửa đêm hôm trước mới đi ăn liên hoan từ bên ngoài về đã nhận nhiệm vụ đưa ba đứa nhỏ đi học, Tương Uyên vẫn ngồi ở ghế phụ, đi cùng họ như cũ.
Hoắc Tư Thần vẫn đưa được đến trường trước, sau đó mới tới lượt Tể Tể và Tiểu Tương tới trường.
Đến trước cửa trường mầm non, Tương Uyên đã giữa chặt tay Hoắc Trầm Vân, trước khi anh chuẩn bị xuống xe.
“Hoắc Trầm Vân, hiện giờ cậu cũng là người của công chúng, đừng xuống xe, tránh để bị một đám người vây quanh.
”
Khóe miệng Hoắc Trầm Vân giật giật: “Tôi có phải khỉ đâu, có gì hay mà vây xem?”
Tương Uyên tung ra đòn sát thủ: “Vậy cậu cũng không thể không quan tâm đến chuyện Tể Tể và Tiểu Tương bị một đám phóng viên vây quanh hỏi này hỏi kia chứ?”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Tể Tể cùng Tiểu Tương lần trước đã từng bị bao vây ở cổng trường tiểu học, nghĩ đến cảnh tượng đó, cả hai đều lắc đầu.
“Chú út, cha (chú Tương) bọn con có thể tự qua đó, chúng con xuống xe đây, tạm biệt.”
Tể Tể và Tiểu Tương trượt xuống xe, tốc độ xuống xe của hai đứa nhỏ nhanh tới mức Hoắc Trầm Vân còn không kịp phản ứng lại, hai bạn nhỏ đã tay trong tay chạy đi xa.
Một luồng ánh sáng từ bên cạnh lóe lên, Hoắc Trầm Vân nghiêng đầu nhìn về phía đó theo bản năng.
Quả nhiên nhìn thấy có phóng viên đang chĩa máy ảnh về phía anh mà chụp.
Hoắc Trầm Vân mím môi, cúi đầu, sắc mặt u ám, không đợi phóng viên kịp chạy tới đã lái xe chạy lấy người.
Tương Uyên ở bên cạnh nhìn thấy, vui vẻ nhún vai cười.
“Thế nào? Nếu vừa rồi cậu nhất định xuống xe đưa bọn nhỏ tới cổng trường, thì cổng trường sẽ sớm ngập tràn phóng viên, phải không?”
Hừ!
Anh ta không thể xuống xe đưa con trai vào trường, tên loài người này cũng đừng hòng đi!
Hoắc Trầm Vân bị nghẹn họng.
Nhìn Tương Uyên một cái, bỗng nhiên anh cười rộ lên.
“Cho nên, dù dạo gần đây, ngày nào thầy Tương cũng đưa Tể Tể và Tiểu Tương đi học, nhưng cũng chỉ có thể ngồi trong xe và nhìn theo bọn nhỏ từ xa, đúng không.”
Tương Uyên: “…”
Hoắc Trầm Vân: “Haizzz! Làm ngôi sao thật sự rất nhàm chán, hiện tại tôi cũng không thiếu tiền, có làm ngôi sao hay không cũng thế, để hôm nào tôi nói với anh tôi một tiếng, tôi sẽ rời khỏi ngành!”
Tương Uyên trực tiếp bị dội một gáo nước lã: “Nghĩ hay lắm! Chẳng qua, cậu xác định muốn ăn bám cả đời à?”
Hoắc Trầm Vân không nói nên lời, sao anh lại ăn bám cả đời được chứ?
“Tôi hoàn toàn có thể đổi một công việc khác!”
Tương Uyên vạch trần Hoắc Trầm Vân: “Tôi nhớ rõ cậu bước chân vào giới giải trí thứ nhất là vì có thể kiếm tiền nhanh, thứ hai là bởi vì cậu thực sự thích đóng phim, đúng không? Cậu đã ở tuyến thứ 18 mấy năm rồi, vẫn kiên trì không bỏ, bây giờ cậu đã có bước tiến mới, chẳng lẽ cậu thực sự có dũng cảm rút lui sao?”
Hoắc Trầm Vân không chút do dự: “Nhưng cũng không thể gây ảnh hưởng tới tôi và người thân của tôi! Nếu không, tôi thà từ bỏ còn hơn!”
Tương Uyên: “…Lúc trước tôi cũng nghĩ như vậy!”
Hoắc Trầm Vân còn chưa kịp nói tiếp, Tương Uyên lại hỏi anh ta.
“Nhưng Hoắc Trầm Vân, cậu ngẫm lại xem, nhà họ Hoắc không thiếu tiền, Tể Tể cùng Tiểu Tương cũng không thiếu tiền, về sau, khi anh cả và anh hai của cậu đưa nhà, đưa xe cùng thẻ ngân hàng có ít nhất tám con số cho bọn chúng, còn cậu chỉ có thể đưa khoai lang nướng ven đường cho chúng mà thôi, cảnh tượng ấy…”