Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 941:
Hoắc Tư Thần lập tức ngẩng đầu lên khi nghe thấy có động tĩnh rất nhỏ.
“Tể Tể, em đã đến rồi.”
Tể Tể cười hắc hắc: “Anh ba, anh làm xong bài tập về nhà chưa?”
Nhắc tới bài tập về nhà, Hoắc Tư Thần chỉ có đúng một câu trả lời: “Còn chưa xong đâu Tể Tể, nhưng cũng chẳng còn mấy bài, anh ba có thể chơi với Tể Tể.”
Tể Tể vội lắc đầu: “Vậy thì không được, anh ba phải làm xong bài tập trước rồi mới có thể chơi.”
Hoắc Tư Thần: “…”
Tể Tể thò lại gần, bên cạnh lập tức xuất hiện một chiếc ghế, Tể Tể vội vàng bò lên ghế, hai gối quỳ trên mặt ghế, cơ thể nhỏ bé ghé sát vào bàn cẩn thận nhìn chằm chằm vào bài tập về nhà của anh ba.
Bé không quen dùng chữ giản thể gì đó, nên gần như không nhận ra một chữ nào.
“Anh ba, sao anh không làm bài tập đi?”
Hoắc Tư Thần xấu hổ ho khan một tiếng: “Anh ba làm ngay đây.”
Tể Tể cười tủm tỉm: “Vậy Tể Tể ngồi cùng anh ba, chờ anh ba làm xong, anh lại chơi với Tể Tể nhé.”
Hoắc Tư Thần lập tức tràn đầy năng lượng: “Được.”
Nhưng vừa mới làm được thêm mấy bài, bụng của cậu nhóc bắt đầu réo lên.
Hoắc Tư Thần buồn rồi tới nối cảm thấy tóc sắp bạc trắng cả rồi.
“Xong rồi, Tể Tể, anh ba muốn đi vệ sinh, chỗ bài tập này…”
Tể Tể chớp chớp mắt to: “Chờ anh ba đi vệ sinh xong thì quay lại làm, Tể Tể sẽ ngồi trông giúp anh ba, không ai có thể lấy đi.”
Hoắc Tư Thần: “…”
Cậu nhóc còn mong có người lấy quách đống bài tập này đi, như vậy cậu nhóc sẽ không cầm làm nữa.
Hoắc Tư Thần ôm bụng cười khổ: “Ai! Hy vọng anh đi vệ sinh nhanh nhanh lên, nếu không làm xong trong tối hôm nay, sáng mai cha mà kiểm tra, anh lại phải ăn món măng xào thịt.”
Trong mắt Tể Tể tràn đầy kinh ngạc: “Anh ba, anh không thích ăn măng xào thịt sao?”
Hoắc Tư Thần: “…”
Tể Tể à, món măng xào thịt cha đưa cho hai ta hoàn toàn khác nhau!
Hoắc Tư Thần hít một hơi thật sâu, cảm thấy mình cần cho Tể Tể biết sự khác nhau của hai món măng xào thịt này.
“Tể Tể, món măng xào thịt cha cho anh chính là… đánh anh.”
Tể Tể sợ ngây người.
“Vì sao chứ?”
Hoắc Tư Thần đau khổ cúi đầu: “Bởi vì anh không làm xong bài tập về nhà.”
Tể Tể: “A? Vậy… anh ba, Tể Tể có thể giúp anh làm bài tập không?”
Hoắc Tư Thần sửng sốt, sau đó cúi đầu nhìn bài thi tiếng Anh trên bàn.
Hầu hết các bài kiểm tra đều là câu hỏi trắc nghiệm, nên để Tể Tể tuỳ tiện khoanh giúp cậu nhóc vài câu chắc cũng không sao, dù sao buổi sáng cha chỉ kiểm tra xem cậu có làm đủ bài tập hay không, chứ không kiểm tra xem cậu làm đúng hay sai.
Giáo viên sẽ không thu bài kiểm tra ngay khi đến vừa đến trường, cậu nhóc còn có thể lấy bài kiểm tra của các bạn cùng lớn để sửa lại trước khi giấy kiểm tra bị tịch thu.
Hoàn hảo!
Cứ làm như vậy đi!
【 Hoắc Tư Thần: Ha ha ha, tôi đúng là thông minh quá! Về sau không cần lo lắng về bài tập về nhà nữa! 】
****2:
Ôm cái bụng đang cồn cào của mình, Hoắc Tư Thần tỏ vẻ đau khổ mà rũ mắt xuống, cẩn thận kể cho Tể Tể nghe hậu quả nếu cậu không làm xong bài tập về nhà, Tể Tể nghe xong không khỏi đau lòng.
“Anh ba, Tể Tể biết rồi, Tể Tể sẽ giúp anh.”
“Cảm ơn Tể Tể, anh ba biết Tể Tể là người tốt với anh ba nhất.”
Tể Tể vội lắc đầu “Không không không! Cha này, anh cả này, anh hai này, còn có anh Tư Lâm, anh Tiểu Tương, bác cả, ông nội, bà nội… họ đều đối xử tốt với anh ba mà!”
Hoắc Tư Thần: “Đúng, đúng, đúng!”
Đây không phải trọng điểm, trọng điểm là cậu nhóc phải nói cho Tể Tể biết cách làm chỉ trong một khoảng thời gian giới hạn.
Vì thế Hoắc Tư Thần ôm bụng, nhanh chóng giải thích cho Tể Tể cách làm câu hỏi trắc nghiệm và cách làm một số câu hỏi dịch ở cuối.
“Tể Tể, đã hiểu chưa?”
Đôi mắt của Tể Tể mở to và bối rối.
Nhưng Hoắc Tư Thần không thể đợi được nữa.
“Không sao cả, không sao cả, Tể Tể chỉ cần chọn một trong bốn đáp án thôi, chờ anh ba đi vệ sinh xong sẽ quay lại kiểm tra.”
Tể Tể thở phào nhẹ nhõm.
“Được, Tể Tể hiểu rồi.”
Hoắc Tư Thần lại nghĩ tới một vấn đề quan trọng khác, dù bụng đã biểu tình kịch liệt, nhưng cậu nhóc không thể không nói với Tể Tể, vì thế Hoắc Tư Thần cố gắng bắt chéo hai chân để nhịn.
“Tể Tể, nếu cha có hỏi tới, em nhất định không được nói với cha là em làm giúp anh đấy, biết chưa? Nếu không chắc chắn cha sẽ còn đánh anh ác hơn nữa, có thể em sẽ không còn được gặp lại anh ba của em nữa đâu.”
Tể Tể sợ tới mức vội vàng ôm lấy Hoắc Tư Thần: “Anh ba yên tâm đi, Tể Tể nhất định sẽ không nói.”
Hoắc Tư Thần bổ sung: “Đây là bí mật của chúng ta, chỉ có hai người chúng ta mới biết được bí mật này thôi.”
Tể Tể gật đầu thật mạnh, đôi mắt to khi mỉm cười cong lại.
“Vâng, đây là bí mật giữa anh ba và Tể Tể.”
Hoắc Tư Thần thở phào nhẹ nhõm.
Rốt cuộc Tể Tể đã nói là làm.
Tuy nhiên cho dù Tể Tể nói mình không thể đảm bảo, Hoắc Tư Thần cũng không có cách nào để nói tiếp với bé, bởi vì cậu nhóc thật sự không thể nín nhịn được nữa.
Hoắc Tư Thần xoa đầu nhỏ của Tể Tể, xoay người quay đầu, bắt chéo hai chân lao thẳng đến phòng vệ sinh.