Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 945:
“Đây là Bạc Niên, là bạn học cùng trường mầm non với Tể Tể và Tiểu Tương.”
Bàng Lê Chi vẫn duy trì nụ cười để chào hỏi với bạn nhỏ Bạc Niên.
“Tiểu Niên à, cháu cũng thật đẹp trai nha, đặc biệt là đôi mắt, rất đẹp.”
Bạn nhỏ Bạc Niên từ trước tới nay đều đứng cùng chiến tuyến với Tể Tể và Tương Tư Hoành, tuy rằng cậu nhóc không biết vì sao cả Tể Tể và Tương Tư Hoành đều nhắc tới chuyện đến Địa Phủ báo tên, nhưng cứ đi theo hai chiến hữu nhỏ này chắc chắn không sai được.
Vì thế sau khi Bàng Lê Chi vừa mới dứt lời, cậu nhóc đã ngây thơ hỏi lại.
“Dì Lê Chi, dì thật sự muốn tới Địa Phủ báo tên sao?”
Bàng Lê Chi: “…”
****4:
Nếu không phải bạn nhỏ Bạc Niên bày ra vẻ mặt chân thành, trong đôi mắt còn tỏ rõ sự trong trẻo ngây thơ, Bàng Lê Chi thực sự cho rằng đám nhỏ này đã thành tinh, cố tình chọc tức cô ta.
Hoắc Trầm Vân giơ tay vỗ trán, không biết vì sao hôm nay cả ba đứa nhỏ đều giằng co chuyện tới Địa Phủ báo tên, đành vội vàng mỉm cười hòa giải.
“Cái đó… Để cô chê cười rồi, có lẽ hôm nay nội dung học tập tại trường của mấy đứa nhỏ có liên quan tới thứ gì đó, cho nên chúng đều nhớ rõ như vậy.”
Sợ Bàng Lê Chi cảm thấy khó chịu, anh vội nhận lấy hai hộp cua Bàng Lê Chi xách theo.
“Cảm ơn ý tốt của cô, sau này tôi sẽ mời cô một bữa.”
Trong lòng Bàng Lê Chi tức giận, nhưng cô ta là một diễn viên vô cùng chuyên nghiệp, kỹ thuật diễn cũng rất tốt, cho nên không để lộ ra một chút bất mãn nào, ngược lại, cô ta còn tỏ ra rất hiền lành và dễ nói chuyện.
“Chỉ là mấy con cua mà thôi, làm sao đáng để người đường đường là ông ba nhà họ Hoắc như anh Trầm Vân mời một diễn viên tuyến 18 như em ăn cơm chứ.”
Bản thân Hoắc Trầm Vân cũng từng lăn xả trong tuyến 18 bao nhiêu năm, anh biết Bàng Lê Chi khó khăn như thế nào.
Khi làm việc cùng nhau anh cũng từng nhìn thấy sự nỗ lực của Bàng Lê Chi, vì thế Hoắc Trầm Vân cười vô cùng thoải mái.
“Cần, cần chứ, đến lúc đó tôi sẽ mời cô.”
Hoắc Trầm vân hàn huyên với Bàng Lê Chi thêm vài câu, sau đó dẫn theo ba đứa nhỏ đến nhà họ Bạc. Bàng Lê Chi đứng đó nhìn chiếc xe rời đi, nụ cười trên môi không hề tắt.
Mặc Thiếu Huy ban đầu muốn đến gặp Minh Tể Tể khi tan trường, nhưng vì gặp phải cảnh tắc đường nên bị trì hoãn tới tận bây giờ.
Mãi đến khi Hoắc Trầm Vân dẫn theo Tể Tể và Tương Tư Hoành rời đi, lúc này ông ta mới tới nơi, nhưng ánh mắt của ông ta lại rơi lên người Bàng Lê Chi.
Mặc Thiếu Huy híp mắt, ông ta chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra những tâm tư giấu tận đáy lòng của Bàng Lê Chi, không khỏi mỉm cười nghiền ngẫm.
Người phụ nữ này đang để ý tới nhà họ Hoắc sau lưng Hoắc Trầm Vân sao?
Ông ta không biết Bàng Lê Chi và Hoắc Trầm Vân đã nói những gì, nhưng từ nụ cười thoải mái trên mặt của Hoắc Trầm Vân, ông ta có thể đưa ra một kết luận: Thủ đoạn của người phụ nữ này rất khá, Hoắc Trầm Vân hoàn toàn bị đưa vào tròng rồi.
Bây giờ nhà họ Mặc không dám động tới một sợi lông tơ của nhà họ Hoắc, thậm chí còn phải kẹp chặt đuôi mà làm người.
Rốt cuộc cha già của Mặc Thiếu Huy đã từng nói, chỉ cần tiểu tổ tông Minh Tể Tể còn ở lại nhà họ Hoắc một ngày, bọn họ nhất định phải cung phụng người nhà họ Hoắc thêm một ngày.
Hoắc Trầm Lệnh hành động mạnh mẽ kiên quyết, không để lộ ra bất cứ điều gì.
Tập đoàn Hoắc Thị dù có sơ hở để khai thác nhưng rủi ro là cực kỳ cao.
Một khi bị lộ ra, có Minh Tể Tể ở nhà họ Hoắc, vậy thì nhà họ Mặc bọn họ sẽ gặp tai họa ngập đầu.
Bây giờ muốn lung lạc nhà họ Hoắc…
Người phụ nữ trước mặt chắc chắn là một quân cờ tốt.
Mặc Thiếu Huy tuy rằng đã qua tuổi 50, nhưng quanh năm chăm sóc cơ thể rất tốt, lại còn giữ địa vị cao, nên thoạt trông ông ta là một người hiền hậu, nho nhãn lại có chút sự cao quý của một người quyền cao chức trọng.
Ông ta buông ngón tay ra, điện thoại tự nhiên rơi xuống đất, không nghiêng không lệch, vừa kéo rơi chân trên Bàng Lê Chi.
Tuy điện thoại không nặng, nhưng Bàng Lê Chi vẫn sợ hãi kêu lên theo bản năng.
“A!”
Mặc Thiếu Huy vội xin lỗi: “Thực xin lỗi vị tiểu thư này, cô bị thương thế nào? Để tôi bảo tài xế đưa cô đến bệnh viện kiểm tra nhé.”
Bàng Lê Chi vốn định đồng ý, nhưng thấy Mặc Thiếu Huy vẫy tay với một chiếc ô tô cách đó không xa, ngay sau đó một chiếc Maybach lao tới, cô ta liền thay đổi ý định.
Cô ta nhanh chóng nhìn Mặc Thiếu Huy một lượt, phát hiện ra bộ trang phục trên người của người đàn ông này phải có giá trị bảy con số trở lên, chiếc đồng hồ lộ một nửa ra ngoài cũng có trị giá bảy con số, trái tim cô ta đập lỡ một nhịp.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là một người đàn ông siêu giàu.
Hơn nữa, người này còn có khí chất nho nhã, thoạt nhìn vừa thận trọng vừa ôn hoà.
“Không cần đâu, tôi không phải người yếu ớt như vậy.”
Mặc Thiếu Huy cũng không kiên trì, đối với chuyện nam nữ thế này, ông ta có thể nói là rất hiểu biết.
Ông ta biết người phụ nữ trước mặt này đang giả vờ dè dặt.
Vì thế bèn lấy ra một tấm danh thiếp, đưa cho đối phương.