Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 933:
Tới cũng tới rồi… Vừa lúc căn nhà khác trong biệt thự đều bị phá hủy, sao không tới toà âm trạch kia ngồi một chút chứa?
Ông cụ Mặc hoàn toàn không biết được suy nghĩ của Hoắc Trầm Lệnh, thấy toàn bộ trang viên đã bị huỷ, đội thi công phải làm việc tăng ca suốt cả đêm để tu sửa lại trang viên, ông ta cười thầm trong lòng.
Điều này có nghĩa là tạm thời không người nào có thể sống trong trang viên nhà họ Hoắc.
Cơ hội của ông ta đã tới rồi.
Hoắc Trầm Lệnh rất ít nói, ông cụ Mặc hàn huyên thêm hai câu, sau khi nhận ra thái độ của Hoắc Trầm Lệnh, ông ta cũng không nói thêm lời nữa, mà tập trung bước vào trong với họ.
Trang viên nhà họ Hoắc rất rộng lớn, khi họ đi từ cổng đến chỗ cây hòe lớn cách mấy toà âm trạch không xa, ông cụ Mặc đã thở hồng hộc.
Nhưng trông Hoắc Trầm Lệnh và hai đứa nhỏ xem, ai nấy đều rất thoải mái.
Đặc biệt là Tể Tể và Tương Tư Hoành, mắt hai đứa nhỏ sáng lên khi nhìn thấy dãy âm trạch trước mặt.
“Oa! Về đến nhà rồi! Tể Tể đói quá, đói quá!”
Toà âm trạch số 1 nghe yêu cầu của công chúa nhỏ, nó cấp tốc chuẩn bị đồ ăn.
Hoắc Tư Thần đang ở trong nhà làm bài tập, mơ hồ nghe thấy tiếng lạch cà lạch cạch vang lên trong bếp, cậu nhóc không thể ngồi yên.
“Trong nhà có chuột sao?”
Toà âm trạch số 1: “…”
Con chuột nào nóng nảy đến mức chán sống, dám chạy đến âm trạch để ăn vụng thế?
Trước thi con chuột kia có thể chạy vào trong đã bị âm khí ở xung quanh nhà cắn nuốt rồi!
Đứa nhóc loài người này thật là…
Toà âm trạch Tiểu Tam nổi cáu.
“Làm gì đấy, làm gì đấy? Dám khinh thường chủ của ông đây à? Có giỏi mày nói ra tiếng đi!”
Toà âm trạch số 1 vừa chuẩn bị lên tiếng thì toà âm trạch số 2 đã cất lời hòa giải.
“Được rồi, được rồi, bớt bớt vài câu đi, rốt cuộc nhân gian cũng không giống với Địa Phủ, anh số 1, nếu anh có thời gian đôi co với Tiểu Tam thì không bằng nấu cơm nhanh lên! Công chúa đã vào nhà rồi đấy.”
Toà âm trạch số 4 đặc biệt ngoan ngoãn và cung kính cất tiếng chào hỏi.
“Chào công chúa nhỏ.”
Toà âm trạch số 1, số 2 và Tiểu Tam: “…”
Chào công chúa ư?
Ba căn nhà còn lại đồng loạt nhếch góc mái lên, nhanh chóng nhìn theo ánh mắt của số 4.
Hay lắm, chúng nó đã nhìn thấy ánh mắt to tròn lấp lánh như thuỷ tinh của công chúa nhỏ, hơn nữa, lúc này bé còn đang nhìn chằm chằm vào bọn chúng với vẻ mặt thèm nhỏ dãi.
Toà âm trạch số 1, số 2 và Tiểu Tam lập tức biến ra vô số âm khí, phủ kín toàn bộ tòa nhà.
Tể Tể nhìn đến càng hưng phấn: “Oa! Hóa ra bọn mày đều có trạch linh! Chúng mày thật lợi hại!”
Toà âm trạch số 1, số 3 và Tiểu Tam run lên bần bật: “Không, không, không… công chúa nhỏ… công chúa nhỏ lợi hại nhất, công chúa nhỏ là người lợi hại nhất toàn bộ Địa Phủ.”
Tể Tể nhìn chằm chằm vào âm khí bao quanh mấy căn nhà, nuốt nước miếng.
Tương Tư Hoành tất nhiên cũng đã nhìn thấy cảnh trạch linh phóng ra xung quanh.
“Tể Tể, em có muốn anh bắt chúng nó tới cho em ăn luôn không? Đúng rồi, Tể Tể, toà nhà mà bị ăn sạch trạch linh sẽ bị sụp đổ sao?”
Toà âm trạch số 1, số 2 và Tiểu Tam: “…”
Câu trả lời với người thường: Có, có! Vì vậy bạn tuyệt đối không được ăn trạch linh nha!
Câu trả lời với công chúa nhỏ của Địa Phủ, trữ quân tương lai của Địa Phủ: Không, không, không, không! Cùng lắm thì chúng nó sẽ bắt đầu lại từ đầu, từ từ ngưng tụ âm khí để trở thành một toà âm trạch, rồi cũng dần dần luyện ra linh thể thôi.
Tể Tể ngây thơ trả lời Tương Tư Hoành: “Không đâu! Cho dù chúng nó bị em ăn hết trạch linh, vẫn sẽ là toà nhà bình thường, chỉ là không có được… công nghệ cao như hiện tại.”
Toà âm trạch số 1, số 2 và Tiểu Tam đau khổ gật đầu: “Đúng, đúng, đúng!”
Toà âm trạch số 1: “Công chúa nhỏ, tôi lập tức đi nấu cơm!”
Toà âm trạch số 2: “Tôi đi pha trà!”
Toà âm trạch Tiểu Tam: “Tôi… Tôi đi theo dõi Chin Chín Đầu!”
Toà âm trạch số 4: “… Công chúa nhỏ, có khách tới, để tôi tiếp đãi khách.”
Lúc này Tể Tể mới nhớ tới lão Mặc.
“Đúng, đúng, đúng, có khách tới, không thể ăn, Tể Tể phải nhịn lại, nếu không trong nhà sẽ không có ai bưng trà rót nước.”
Tương Tư Hoành: “Tể Tể, đó là người xấu, còn phải đối xử tốt với ông ta sao?”
Toà âm trạch số 1, số 2, Tiểu Tam và số 4: “…”
Vì sao nhóc cương thi cũng ở đây? Đẩy ra ngoài!
Tể Tể chưa kịp nói gì thì toà âm trạch số 2 đã hóa thành dáng vẻ của Hoắc Tư Thần, rồi đi bưng trà rót nước.
Tể Tể: “Tạm thời làm như vậy đi, anh Tiểu Tương, chúng ta đi ăn cơm trước đi, Tể Tể đói bụng quá rồi.”
Vừa nghe thấy Tể Tể kêu đói bụng, Tương Tư Hoành không còn tâm trạng nghĩ đến chuyện gì khác nữa.
“Được, chúng ta đi ăn cơm trước, nếu ăn không đủ no…”
Toà âm trạch số 1, số 2 Tiểu Tam và số 4 không chút do dự mà phóng ra 1/3 lượng âm khí từ linh thể của mình, ngưng tụ thành thức ăn cho toà âm trạch số 1 để tự cứu lấy mạng mình.
“Công chúa nhỏ, ngài nhất định sẽ có thể ăn no!”
Khi Tể Tể và Tương Tư Hoành nói chuyện, ông cụ Mặc cũng đã bước vào nhà, ngay khi mới bước vào ông ta đã nhận ra có gì đó không ổn.
Có điều gì đó không ổn với ngôi nhà này.