Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 934:
【 Đôi lời của tác giả: Các cục cưng có còn nhớ những lời Minh Vương đã nói khi đưa mấy căn nhà này tới không?】
****8:
Hoắc Tư Thần nghe thấy tiếng leng ka leng keng thì cứ đứng lên lại ngồi xuống, ngồi xuống lại đứng lên.
Cuối cùng, cậu nhóc vẫn quyết định đứng lên, cậu nhóc gãi đầu và rời khỏi phòng.
Tối nay anh cả có việc ở trường nên không về nhà, anh hai thì có tiết tự học buổi tối, Tể Tể cùng Tiểu Tương đã tới nhà chú Bạc để chơi cùng Tiểu Niên, chỉ còn một mình cậu nhóc lẻ loi mà thôi.
Hoắc Tư Thần đang buồn chán thì bị ba bắt đi làm bài tập.
Cũng may cha chỉ đứng quan sát cậu nhóc một lát đã đi đón Tể Tể rồi.
Cậu nhóc nhẩm tính thời gian, bây giờ cũng đến lúc quay về rồi.
Vừa rồi Hoắc Tư Thần còn mơ hồ nghe được tiếng nói chuyện.
Hoắc Tư Thần khom lưng, rón ra rón rén ra khỏi phòng và đi về phía phòng ăn.
Nhìn thấy Tể Tể và Tiểu Tương đang ngồi ăn cơm, ánh mắt của cậu nhóc sáng lên, nhanh chóng lao tới.
“Ai da Tể Tể, Tiểu Tương, các em về rồi đấy à, anh ba nhớ các em muốn chết!”
Tể Tể vội vàng nuốt đồ ăn, ôm lấy anh ba rồi dùng cái đầu nhỏ cọ cọ vào lòng anh ba.
“Anh ba, Tể Tể cũng rất nhớ anh.”
Tương Tư Hoành: “Em cũng nhớ anh Tư Thần.”
Hoắc Tư Thần đã ăn xong, bây giờ cũng không cảm thấy đói, chỉ ôm Tể Tể rồi ngồi xuống, hừ một tiếng.
“Nhớ anh ba mà còn vứt anh ba ở nhà một mình làm bài tập sao?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành nghĩ đến vấn đề của chú Bạc, vì trong miệng của Tể Tể bị nhét đầy đồ ăn do Hoắc Tư Thần bón, nên Tương Tư Hoành trở thành người trả lời câu hỏi này.
“Anh Tư Thần, là bởi vì Tiểu Niên nói gần đây chú Bạc quá lôi thôi, cho nên chúng em mới muốn tới nhà chú Bạc thăm chú ấy một chút.”
Hoắc Tư Thần không tin: “Sao lại đi lâu như vậy? Đã sắp 8 giờ rồi đấy!”
Tương Tư Hoành: “Trong phòng chú Bạc có một dì nào đó, nhưng Tể Tể nói dì kia không có ý khiến chú Bạc bị thương, lúc sau bọn em lại bị bà nội Bạc đưa tới nhà của cô Tiểu Niên.”
Nói tới đây, đôi mắt của Tể Tể sáng lên.
Sau khi nuốt thức ăn trong miệng vào bụng một lần nữa, cái miệng nhỏ của bé bắt đầu hoạt động.
“Anh ba, trong nhà cô của anh Tiểu Niên có một con Hổ lớn!”
Tương Tư Hoành gật đầu nói tiếp: “Đúng! Hơn nữa cũng chú hai nói rồi, để chú Triệu đưa Hổ lớn tới nhà chúng ta cho Tể Tể nuôi chơi.”
Hoắc Tư Thần cảm thấy tê dại.
Cậu nhóc cho rằng mình đã nghe lầm.
“Cái quái gì thế? Đưa cái gì tới đây cơ?”
Tương Tư Hoành và Tể Tể cùng đồng thanh: “Hổ lớn!”
Như để lặp lại lời nói của họ, một tiếng hổ gầm như sấm vang đến từ bên ngoài.
“Gầm!!!”
Hoắc Tư Thần: “…”
Tể Tể nhà họ muốn nuôi Hổ lớn để chơi cùng sao?
Hơn nữa, nghe tiếng thì có vẻ Hổ lớn đã được đưa tới đây rồi!
Này…
Vậy mà cha cậu cũng đồng ý à?
Lúc cha cậu ra khỏi cửa, đầu óc bị cửa kẹp rồi sao?
Ở bên ngoài, một tiếng gầm giận dữ khác vang vọng trong đêm tối.
“Gầm!!!”
Hoắc Tư Thần bị dọa giật nảy mình một cái, trượt mông khỏi ghế, ôm theo Tể Tể trực tiếp ngã trên mặt đất.
Trong tay Tể Tể bưng một chén canh trứng, Hoắc Tư Thần bị ngã đột ngột nên không kịp phòng ngừa, vì để phòng canh trứng đổ lên người anh trai, Tể Tể đã mở miệng nhỏ ra, trong lúc anh ba bị ngã bé cũng nhanh chóng nuốt luôn cả chén canh lớn.
Triệu Trác Nhiên tới để chuẩn bị hướng dẫn Tể Tể cách nuôi thú hoang dã: “…”
Tương Tư Hoành thấy thế, vội vàng nhét chiếc bát trống vào tay của Tể Tể, sau đó nhìn Tể Tể và Hoắc Tư Thần cùng nhau ngã trên mặt đất.
“Lạch cạch” một tiếng, chiếc bát rỗng bị vỡ thành từng mảnh.
Triệu Trác Nhiên đột nhiên lấy lại tinh thần, Tể Tể nhanh chóng kéo Hoắc Tư Thần đang bị bé nằm đè lên.
“Anh ba, Tể Tể nằm đè lên người anh có nặng không? Anh có đau ở đâu không, Tể Tể xoa xoa giúp anh nhé?”
Cũng không đợi Hoắc Tư Thần đáp lại, Tể Tể đã nắm tay Hoắc Tư Thần đi đến ghế sô pha ở bên cạnh, nhìn có vẻ như chỉ là tuỳ ý kéo cậu nhóc tới bên ghế sô pha, thế nhưng Hoắc Tư Thần lại trực tiếp ngã nhào trên ghế.
Tể Tể nhìn trái nhìn phải, ánh mắt nhắm vào mông của anh ba.
Cả người Hoắc Tư Thần ngây ra.
Khi quay lại, cậu nhóc phát hiện ra Tể Tể đang nhìn chằm chằm vào mông mình, mặt đã sắp chuyển thành màu gan heo, rồi nhanh chóng bật dậy khỏi ghế sô pha như thể trên mặt ghế phủ đầy đinh vậy.
“Tể Tể, anh ba không sao đâu, anh ba còn khoẻ lắm.”
Mẹ ơi!
Hai nửa mông gần như bị chia thành bốn nửa!
Nhưng bảo Tể Tể xoa mông cho mình, cậu nhóc không cần thể diện nữa sao?
Nếu để cha biết, đoán chừng cha có thể sử dụng món măng xào thịt đưa cậu nhóc tới Địa Phủ báo tên mất.
Trong lúc hai anh em nói chuyện, Tương Tư Hoành cất tiếng chào hỏi với Triệu Trác Nhiên đang sợ ngây người.
“Chú Triệu, chú đưa Hổ lớn tới sao? Hổ lớn cũng đang ở đây ạ?”
Ban đầu Triệu Trác Nhiên nhìn thấy cảnh Tể Tể há miệng nuốt cả một chiếc bát lớn vào bụng, bị dọa tới nỗi hồn vía bay sạch lên mây, sau đó anh ấy lại nhìn thấy Tể Tể ngã xuống và làm vỡ một chiếc bát khác, khiến Triệu Trác Nhiên còn cho rằng trước đó mình đã gặp ảo giác.