Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 932:
“Cô Bạc, hãy dẫn tôi đi gặp anh trai của cô đi!”
Bạc Đan Vi không dám trì hoãn thêm, mặc dù cô không thân quen gì với cha ruột của Tể Tể, nhưng toàn thân người này toả ra khí chất mạnh mẽ, mà cô chỉ muốn anh trai nhanh chóng được an toàn, nên vội vàng quay người bước ra ngoài.
“Ngài Minh, mời ngài đi theo tôi.”
****7:
Ở bên kia, trên xe trở về trang viên nhà họ Hoắc, Tể Tể bỗng nhiên quay đầu lại nhìn biệt thự nhà họ Triệu.
Hoắc Trầm Lệnh nghi hoặc: “Tể Tể, con đang nhìn cái gì đấy?”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to đen nhánh và lấp lánh của mình: “Cha ơi, hình như vừa rồi Tể Tể nhìn thấy cha Minh Vương.”
Hoắc Trầm Lệnh kinh ngạc: “Cha ruột của con… tới nhà họ Triệu ư?”
Tể Tể gật đầu: “Có lẽ là vậy, nhưng cha Minh Vương tới hơi muộn, chúng ta lên xe chạy về nhà rồi cha mới tới.”
Hoắc Trầm Lệnh mím môi: “Vậy bây giờ có cần quay lại đón cha con không?”
Tể Tể vốn định gật đầu, nhưng rồi lại lắc đầu.
“Cha ơi không cần đâu, có lẽ cha Minh Vương lại đột ngột có việc gì đó nên đi rồi, nếu cha thực sự muốn đi tìm Tể Tể thì sẽ liên lạc với Tể Tể thôi.”
Nếu cha Minh Vương thật sự muốn đi tìm bé, chỉ cần chớp mắt một cái đã xuất hiện trước mặt bé rồi.
Còn hiện tai cha vẫn chưa tới đây, nhất định là do có việc.
Tể Tể không lo lắng về bất cứ điều gì khác, bé chỉ lo lắng không biết cha Minh Vương chạy đi chạy lại khắp nơi như thế có ảnh hưởng gì đến sức khoẻ của cha không.
Nhìn bộ dáng lo lắng sốt ruột của con gái, Hoắc Trầm Lệnh vừa thấy buồn cười lại vừa đau lòng.
Đứa nhỏ mới ba tuổi rưỡi, lại ngoan thế này…
Ai nhìn mà không đau lòng chứ?
Nghĩ đến đứa con trai út ở nhà gào thét đi đón em gái nhưng cuối cùng lại bị ông ngăn cản làm bài tập, Hoắc Trầm Lệnh nhịn cười, nhẹ nhàng lắc lắc đầu.
Xe vừa tới cổng lớn của trang viên nhà họ Hoắc, thông qua cửa sổ xe, Hoắc Trầm Lệnh đã nhìn thấy một chiếc xe khác cũng vừa hay chạy tới cổng lớn.
Biển số xe trông quen quen nhưng ông không thể nhớ đó là xe của nhà ai.
Chiếc xe kia dừng lại, tài xế bước xuống, nhanh chóng đi vòng ra ghế sau rồi mở cửa sau ra.
Hoắc Trầm Lệnh dừng xe: “Tể Tể, Tiểu Tương, chúng ta đã về tới nhà rồi.”
“Vâng cha (chú hai).”
Hai đứa nhóc Tể Tể cùng Tương Tư Hoành đều không phải con người, nên Hoắc Trầm Lệnh không lo lắng về việc hai đứa nhỏ sẽ bị mệt nếu đi bộ từ cổng tới mấy toàn âm trạch phía sau núi.
Nếu hai đứa nhỏ thấy mệt mỏi, ông cũng tin chắc hai tay của mình có thể bế được hai đứa nhỏ về nhà.
Nhưng còn kẻ bước xuống từ chiếc xe đối diện kia…
Sau khi hai đứa nhỏ xuống xe, người ngồi trên xe đối diện cũng đã xuống xe và nhanh chóng đi tới.
“Tổng giám đốc Hoắc, chào buổi tối.”
Nói xong, ông ta lại nhìn về phía Tể Tể cùng Tương Tư Hoành, cười đến là thân mật và hiền từ.
“Tể Tể, Tiểu Tương, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh nhàn nhạt gật đầu: “Ông Mặc, ngưỡng mộ danh tính của ngài đã lâu.”
Tể Tể cùng Tương Tư Hoành cất tiếng non nớt chào hỏi: “Ông Mặc…”
Ông cụ Mặc nhớ tới Minh Vương vẫn còn ở nhân gian, sợ tới mức gương mặt già cũng phải trắng bệch, ông ta vội ngắt lời của hai đứa nhỏ.
“Tể Tể và Tiểu Tương cứ gọi tôi là lão Mặc là được rồi.”
Tể Tể cùng Tương Tư Hoành: “Lão Mặc?”
Ông cụ Mặc lại khôi phục nụ cười hiền từ.
“Đúng đúng đúng, tôi là lão Mặc.”
Tể Tể cùng Tương Tư Hoành: “…”
Thôi được rồi!
Dù sao ông cụ này cũng chẳng phải người tốt lành gì, ông ta bảo hai bé gọi mình là lão Mặc thì cứ gọi là lão Mặc đi.
Tể Tể không sợ bị thiên lôi đánh, bởi xét cho cùng bé cũng chẳng hứa hẹn gì với lão Mặc này cả.
Hơn nữa, bé cũng đã từng bị thiên lôi đánh rồi, bé nhận ra cũng chẳng đau lắm.
Suy nghĩ của Tương Tư Hoành dường như cũng giống với suy nghĩ của Tể Tể, dù sao cậu nhóc cũng không phải là một cậu bé loài người chân chính, cậu nhóc là cương thi, cho dù không kính trọng người già cũng không sợ mấy thứ linh tinh như thiên lôi đánh… bây giờ sức mạnh của cậu nhóc đã được cải thiện rất nhiều, thậm chí Tương Tư Hoành còn mong chờ xem cảm giác bị thiên lôi đánh lên người là như thế nào.
Nếu một ngày nào đó cậu nhóc và Tể Tể vô tình chạm vào sấm sét hay thứ gì đó, cậu nhóc vẫn có thể đỡ giúp Tể Tể.
Thật tốt!
Thế là hai đứa nhỏ thay phiên nhau gọi lão Mặc, hai đứa nhỏ gọi rất thoải mái mà không hề có chút gánh nặng.
Hoắc Trầm Lệnh ở bên cạnh cố nhịn cười.
Rốt cuộc ông cũng đã biết được chuyện Minh Vương dạy ông cụ Mặc cách làm người, tuy rằng không có mặt tại hiện trường, nhưng điều đó không ngăn cản được ông xem video từ các kênh khác.
“Ông Mặc, trang viên bị hư hại rất nhiều, ngài...”
Ông cụ Mặc xua tay rất khiêm tốn: “Không sao đâu, không sao đâu, nhà họ Mặc chúng tôi không quan tâm đến chuyện đó.”
Hoắc Trầm Lệnh vẫn hờ hững như cũ.
Xét cho cùng, tới tận bây giờ hai nhà Hoắc, Mặc cũng chưa từng có liên hệ gì, sau tất cả những gì nhà họ Mặc đã làm, Hoắc Trầm Lệnh vẫn có thể gọi Mặc Nam Kỳ là ông Mặc là muốn nhìn xem lão già này rốt cuộc đang muốn làm cái gì.
Đối phương không mời tự đến, điều đầu tiên Hoắc Trầm Lệnh nghĩ tới chính là đưa đối phương tới mấy căn âm trạch do cha ruột của Tể Tể đưa tới.