Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 929:

“Cảm ơn cha!”

Hoắc Trầm Lệnh cũng cười rộ theo.

Người nhà họ Triệu: “…”

Người nhà họ Bạc: “…”

Không phải chứ!

Tổng giám đốc Hoắc!

Đó là Hổ lớn, không phải chó, mèo gì đâu!

Hơn nữa, Tể Tể rõ ràng rõ ràng rất có hứng thú với con hổ đó, chỉ cần không để ý tới bé là rất có thể bé sẽ tự chạy tới chỗ của Hổ lớn, vậy không phải là tự dâng mình làm đồ ăn cho hổ hay sao?

Hoắc Trầm Lệnh lại có sự cân nhắc của Hoắc Trầm Lệnh.

Ông không phải mới đến mà đã đến được một lúc rồi, chỉ vì trước đó cổng lớn của biệt thự nhà họ Triệu đóng chặt. Kể từ khi bước qua cửa, ông đã nghe được thông tin từ miệng của Triệu Trác Nhiên, ấy vậy mà con hổ kia còn biết tránh cameras giám sát. Trong trang viên nhà họ Hoắc lại có một yêu quái như Thỏ Đen sinh sống, điều này khiến ôngkhó tránh hỏi việc nghĩ nhiều một chút.

Ví dụ như… con hổ đó thực chất không phải là một con hổ bình thường mà là một yêu quái, cũng giống như Thỏ Đen?

Mang nó về trang viên không tốt sao?

Trang viên sẽ lại có thêm một sức lao động khác có thể sử dụng vô hạn!

Hoắc Trầm Lệnh không biết, ông vừa nghĩ đến đây, Hổ đại gia đang bị nhốt dưới tầng hầm bỗng nhiên hắt xì một cái rõ to, lông tơ toàn thân dựng đứng.

Trong phòng khách, Triệu Trác Nhiên ho khan một tiếng.

“Cái đó, tổng giám đốc Hoắc, con hổ kia… là thuần hoang dã, không hợp để… để hai đứa nhỏ như Tể Tể và Tiểu Tương nuôi dưỡng đâu.”

Cho dù là người lớn, cũng chẳng có nhà ai dám dễ dàng nhận nuôi thú dữ cả.

Nếu chẳng may mà xảy ra chuyện thì sao?

Nếu không phải trong nhà Triệu Trác Nhiên vừa khéo có một mảnh sân thích hợp để nuôi hổ Đông Bắc hoang dã, anh ấy cũng không dám nuôi một con thú dữ lớn như vậy ở nhà.

Rõ ràng trong nhà họ Triệu đã có đủ các loại thiết bị phòng hộ như thế, nhưng ai có ngờ được, con hổ kia lại rất thông minh, thậm chí nó còn biết tránh né cameras.

Hoắc Trầm Lệnh cười nhạt: “Không sao đâu, lá gan của Tể Tể cùng Tiểu Tương đều rất lớn, đối với hai đứa nhỏ này mà nói, Hổ lớn cũng ngoan ngoãn chắng khác nào mèo con cả.”

Triệu Trác Nhiên: “…”

Anh ấy đã từng nghe nói người nắm quyền nhà họ Hoắc rất cưng chiều cô con gái duy nhất này, nhưng không ngờ được lại chiều tới mức không màng tới việc gì thế này.

Triệu Trác Nhiên còn muốn tiếp tục khuyên can, nhưng di động của anh lại vang lên, đó là cuộc gọi từ lãnh đạo cao nhất của viện nghiên cứu.

Trong khi trả lời điện thoại, Triệu Trác Nhiên vừa đáp lời cấp trên, vừa liên tục nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh.

Tốt lắm, hoá ra từ trước khi bước vào cửa Hoắc Trầm Lệnh đã sớm nói chuyện với bên phía viện nghiên cứu rồi, nhà họ Hoắc sẽ đưa con hổ kia đi.

Chờ Triệu Trác Nhiên nghe điện thoại xong, Hoắc Trầm Lệnh mới hàn huyên thêm với anh ta vài câu, rồi nói lời tạm biệt.

“Cũng muộn rồi, tôi đưa hai đứa nhỏ về nhà trước đây.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành rất lễ phép, hai bé cũng chào tạm biệt mọi người trong nhà.

Khi nhìn sang phía bà nội Bạc, Tể Tể dùng giọng ngây thơ của trẻ con dặn bà ấy.

“Bà nội Bạc, về chuyện của dì trong phòng chú Bạc, cứ để dì ấy ở lại thêm một chút. Nếu bà nội Bạc không thích dì ấy, ngày mai sau khi tan học, Tể Tể và anh Bạc Niên sẽ tới phòng chú Bạc để đuổi dì kia đi.”

Bà nội Bạc: “À? Hả! được…”

Bà nội Triệu ở bên cạnh không khỏi cười lạnh.

Một con nhãi ranh mà khẩu khí cũng lớn thật đấy!

Vậy để bà ta chờ xem!

Sau này mà đứa nhãi ranh kia không giải quyết được chuyện này, bà nội Bạc vẫn phải tới cầu xin bà ta thôi.

Lão tiên sinh đã quyết định rồi, Bạc Đan Vi nhất định phải sinh con thứ ba!

Triệu Trác Nhiên muốn mời Hoắc Trầm Lệnh ở lại ăn cơm, nhưng Hoắc Trầm Lệnh đã từ chối.

Khi nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh ôm theo hai đứa nhỏ bước lên xe và rời đi, Triệu Trác Nhiên gọi hai đồng nghiệp đã đến giúp đỡ trước đó cùng nhau đi xuống tầng hầm.

Bà nội Triệu kinh ngạc: “Trác Nhiên, mày đi làm cái gì?”

Triệu Trác Nhiên vừa đi vừa giải thích: “Phía bên viện nghiên cứu gọi điện tới, nói trang viên nhà họ Hoắc có sân vườn lớn hơn ở đây, là nơi thích hợp để hổ hồi phục, vừa lúc khu vườn của nhà chúng con cũng không còn an toàn nữa, nên đêm nay chúng con chuyển luôn hổ tới đó.”

Bà nội Triệu: “À, được được được! Trang viên nhà họ Hoắc? Trang viên nhà họ Hoắc nào cơ?”

Triệu Trác Nhiên vẫy vẫy tay, người đã đi xa.

Bà nội Triệu nhìn về phía bà nội Bạc: “Tổng giám đốc Hoắc? Trang viên nhà họ Hoắc? Chắc không phải là nhà họ Hoắc có tập đoàn Hoắc thị kia đâu nhỉ”

Bà nội Bạc muốn nói gì đó, nhưng bạn nhỏ Bạc Nhiên chợt nhớ tới cha mình.

“Bà nội ơi, chúng ta cũng về nhà đi, Tể Tể nói ngày mai sẽ tới đuổi dì trong phòng cha giúp chúng ta rồi, chúng ta cứ về nhà chờ thôi, Tể Tể đã bảo đuổi thì chắc chắn có thể đuổi đi được.”

Rốt cuộc Tể Tể rất lợi hại đấy.

Bạc Đan Vi muốn nói thêm, nhưng bà nội Bạc cũng không muốn làm con gái khó xử, bèn nắm tay cháu trai nhờ vội vàng rời đi, đến cả cơm cũng không ăn.

Bà nội Triệu ở bên cạnh nhìn cảnh này, nghiêng đầu liếc mắt nhìn Bạc Đan Vi.

“Tiểu Vi, anh trai cô đối với cô tốt như vậy, cô muốn cái gì cậu ta đều cho cái đó, bây giờ anh trai cô gặp phải chuyện, cô chỉ cần sinh thêm một đứa con mà thôi, cũng tức là chỉ cần dùng tới cái bụng của cô là được, không ngờ cô còn tiếc rẻ đến như thế! Ha!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free