Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 928:
“Bà nội Bạc, bà muốn tìm người tới xử lý cái dì ở trong phòng chú Bạc đó ư?”
Bà nội Triệu bị dọa nhảy dựng, không dám tin mà nhìn về phía Tể Tể.
“Mày có thể nhìn thấy thứ không sạch sẽ đó?”
Tể Tể gật đầu: “Không chỉ có Tể Tể thấy được, anh Tiểu Tương và anh Bạc Niên cũng đều có thể nhìn thấy.”
Bạc Niên và Tương Tư Hoành đồng loạt gật đầu.
Âm mưu trong đầu bà nội Triệu càng bay xa.
Thế này thì thật tốt quá!
Tình cảm giữa hai anh em Bạc Dịch Ninh và Bạc Đan Vi rất tốt, vì sự an toàn của anh trai, Bạc Đan Vi nhất định phải đồng ý sinh một đứa cháu cho bà ta.
Con trai út của bà ta có người nối dõi rồi!
Không chờ bà ta kịp lên tiếng, Tể Tể đã nhìn kỹ bà nội Triệu một lượt, sau đó bày ra vẻ mặt bừng tỉnh.
“Tể Tể biết dì ở trong phòng chú Bạc từ đâu mà tới rồi, là do bà Triệu mang tới!”
Bà nội Triệu đen mặt: “Con nhãi ranh, mày nói vớ nói vẩn cái gì thế?”
Ngay khi bà nội Bạc và Bạc Đan Vi vừa định vặn lại lời của bà nội Triệu, một giọng nói trầm thấp và cực kỳ lạnh lùng đã vang lên từ bên ngoài phòng khách.
“Con nhãi ranh?”
****5:
Cửa phòng khách mở ra, Hoắc Trầm Lệnh mặc một bộ vest đen, đạp ánh trăng mà bước vào từ bên ngoài.
Ánh trăng dịu dàng và trong trắng, nhưng vì khí chất mạnh mẽ bẩm sinh của đàn ông, nên ánh trăng khiến người này càng thêm phần cao lớn, đĩnh bạt và lạnh lùng hơn.
Rõ ràng Hoắc Trầm Lệnh đứng rất gần bọn họ, nhưng ông lại chẳng khác một vị tiên lạnh lùng đạp trăng mà đến, thật xa cách và khó với tới.
Tể Tể cùng Tương Tư Hoành vừa nghe thấy âm thanh đã lập tức phản ứng lại, không đợi cha nuôi (chú hai) tiến vào, cả hai đứa nhỏ đã chạy ra.
“Cha (chú hai) ơi!”
Ánh mắt của Hoắc Trầm Lệnh dịu lại khi nhìn thấy hai đứa nhỏ.
Chờ tới khi hai đứa nhỏ chạy tới trước mặt mình, ông đã ngồi xổm xuống và dang rộng vòng tay.
Hai bạn nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng nhào qua, Hoắc Trầm Lệnh thu hai tay lại, ôm hai đứa nhỏ vào lòng đứng dậy, ánh mắt sắc bén lạnh lẽo như băng đá bắn thẳng về phía bà nội Triệu.
Triệu Trác Nhiên vội vã từ bên ngoài bước vào, anh ấy cũng đã nghe thấy câu “con nhãi ranh” của mẹ mình, sắc mặt Triệu Trác Nhiên cũng thay đổi.
“Tổng giám đốc Hoắc, thật sự xin lỗi, mẹ tôi… Tôi thay mặt mẹ tôi, xin lỗi anh, xin lỗi Tể Tể, xin lỗi Tiểu Tương.”
Bà nội Triệu đáp trả lại một câu, nhưng bà ta không thể chịu nổi khí chất quá mạnh mẽ của Hoắc Trầm Lệnh.
Bà ta há miệng thở dốc, muốn nói nhưng lại chẳng thể thốt ra dù chỉ một lời, thậm chí bà ta còn không dám nhìn thẳng vào mắt của Hoắc Trầm Lệnh.
Bà nội Bạc cùng con gái Bạc Đan Vi vội đứng dậy chào hỏi.
“Tổng giám đốc Hoắc.”
Bạn nhỏ Bạc Niên thấy Hoắc Trầm Lệnh tới, cũng ngọt ngào chào hỏi anh.
“Chào bác Hoắc ạ.”
Hoắc Trầm Lệnh khẽ gật đầu, vẻ mặt rất bình tĩnh, không để lộ ra chút cảm xúc nào.
Bà nội Bạc rất xấu hổ, rốt cuộc bà đã đồng ý đưa Tể Tể cùng Tiểu Tương tới nhà họ Bạc chơi, kết quả lại vì chuyện của con trai, mà bà đã đưa ba đứa nhỏ tới nhà họ Triệu của con gái.
Đúng rồi!
Còn có chuyện Hổ lớn nữa!
Bà nội Bạc lúc này cũng không dám nghĩ tới điều gì khác nên bắt đầu nói nhanh.
“Tổng giám đốc Hoắc, thật là xin lỗi, hôm nay Tiểu Niên còn dẫn theo Tể Tể và Tiểu Tương tới vườn nuôi hổ, sau đó…”
Tể Tể vừa nghe đã lập tức nhận ra bà nội Bạc muốn nói gì, bé nhanh nhảu lên tiếng.
“Cha ơi, là Tể Tể tự mình chui qua cái lỗ đó, vì là lần đầu tiên Tể Tể nhìn thấy Hổ lớn còn sống, rất vui, nên con mới lập tức chui vào lỗ đó để chơi với Hổ lớn một lát.”
Người nhà họ Triệu: “…”
Người nhà họ Bạc: “…”
Kia là Hổ lớn đó Tể Tể à!
Sau lưng Triệu Trác Nhiên không ngừng đổ mồ hôi lạnh, trên trán cũng ướt đẫm mồ hôi lạnh, thậm chí anh ấy còn không buồn lau đi, sắc mặt cũng đã trắng bệch.
“Tổng giám đốc Hoắc, chuyện hôm nay…”
Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên ngước mắt nhìn anh ấy: “Trong nhà giáo sư Triệu còn nuôi cả hổ sao?”
Triệu Trác Nhiên cảm thấy lưng tê dại, môi khô khốc, nhưng không dám phủ nhận.
“Đúng, đó là con hổ tôi gặp được khi đi dã ngoại, lúc đó con hổ đã bị thương, nên tôi mới nộp đơn lên viện nghiên cứu để nuôi nó ở nhà một thời gian, chờ tới khi vết thương trên người nó khỏi hẳn sẽ chuẩn bị đưa nó quay lại núi.”
Tể Tể kinh ngạc: “Chú còn muốn đưa nó về nhà sao?”
Triệu Trác Nhiên xấu hổ gật đầu: “Đúng vậy, Tể Tể, Hổ lớn là loài động vật được bảo vệ cấp quốc gia, không được chăn nuôi dưới hình thức tư nhân.”
Tể Tể: “…”
Hoắc Trầm Lệnh hôn lên đôi má nhỏ nhắn đầy đặn của con gái cưng: “Tể Tể muốn nuôi sao?”
Tể Tể chắc chắn muốn nuôi rồi.
Bởi vì con Hổ lớn mềm mại và ấm áp, bé còn có thể lăn qua lăn lại trên người nó, thú vị hơn nhiều so với những món đồ chơi nhồi bông đó.
“Cha ơi, Tể Tể thích con Hổ lớn đó.”
Hoắc Trầm Lệnh: “Được, để cha mang nó về cho Tể Tể nuôi nhé.”
Tể Tể chớp mắt, đôi mắt đen to tròn của bé tỏa sáng.
“Thật sao?”
Hoắc Trầm Lệnh nhìn bé đầy yêu chiều: “Đương nhiên rồi!”
Tể Tể vui vẻ cười khanh khách, ôm lấy cổ cha nuôi, liên tục hôn mấy cái lên mặt của cha.