Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 927:
Tương Tư Hoành sợ Hổ lớn sẽ làm người khác bị thương, nên lại phóng uy lực ra, mạnh mẽ phóng thẳng vào Hổ lớn đang ở trong phòng vệ sinh.
Hổ đại gia: “…”
Đậu má!
Nó chưa làm cái gì cả!
Bây giờ nó muốn tự mình quay trở lại núi rừng còn được không?
Đương nhiên… Trước khi quay trở lại núi rừng nó nhất định phải xử lý hai món ăn kia đã!
Hổ đại gia lại lần nữa nằm xuống, Hổ đại gia một lần nữa bị bắn thuốc gây mê, Hổ đại gia lần nữa giả vờ hôn mê để bị người ta kiêng vào lồng sắt lớn, đưa về tầng hầm.
Hổ đại gia: “…”
Cứ chờ đấy cho Hổ đại gia!
Nó sẽ sớm quay trở lại thôi!
Nó đã tìm ra lối vào của tầng hầm rồi, đêm nay, nó sẽ nhân lúc đêm khuya vắng lặng, tới xử lý hai món ăn kia!
Trước khi bị người ta khiêng đi, Hổ đại gia giả vờ tỏ ra cố gắng mà nhấc mí mắt lên nhìn hai món đồ ăn kia một lần.
Bạn nhỏ Bạc Niên không hề nhận ra, nhưng Tể Tể rất nhạy bén, bé đã lập tức chú ý tới hành động của Hổ lớn.
Bé kéo tay của Tương Tư Hoành: “Anh Tiểu Tương, Hổ lớn vừa rồi vẫn nhìn theo Tể Tể.”
Tương Tư Hoành đương nhiên cũng đã chú ý tới.
“Tể Tể rất thích chơi cùng với nó ư?”
Tể Tể cười hắc hắc, gật đầu: “Thích! Đây là lần đầu tiên Tể Tể nhìn thấy một con hổ còn sống, lông trên người nó nó rất mềm mại, khi nhéo tai và râu của nó cũng rất thú vị.”
Tương Tư Hoành: “… Tể Tể, tóc của anh cũng rất, rất, rất nhiều mà.”
Chỉ vì sợ dọa người bình thường nên bây giờ cậu nhóc mới để tóc ngắn thôi, hơn nữa màu tóc cũng đã được đổi thành màu đen.
Tể Tể chớp đôi mắt to, nhìn Tương Tư Hoành.
“Nhưng mà anh Tiểu Tương, anh gầy quá, cả người chỉ toàn thấy xương, lúc ôm không được mềm như Hổ lớn, hơn nữa Hổ lớn còn có cái đầu to, Tể Tể có thể lăn lộn chơi đùa trên đầu nó.”
Tương Tư Hoành: “…”
Tương Tư Hoành hít một hơi thật sâu, dùng giọng nói non nớt để kể cho Tể Tể nghe ưu điểm của mình.
“Tể Tể, dù con hổ kia có lớn thế nào, nó vẫn là thú dữ, nó không thể đi học mẫu giáo với em, nó sẽ khiến cô giáo và các bạn cùng lớp sợ hãi.”
Tể Tể sửng sốt: “Đúng vậy!”
Tương Tư Hoành nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của bé: “Tể Tể, sau này mỗi bữa anh sẽ ăn nhiều thêm một chút, cố gắng để mập mạp và cao lớn hơn, đến lúc đó Tể Tể cũng có thể lăn lộn chơi đùa với anh mà.”
Tể Tể còn chưa nói gì, giọng nói sắc bén của bà nội Triệu từ tầng dưới vang lên.
“Tôi nói, muốn nhờ tôi gọi lão tiên sinh tới trừ tà hộ các người cũng được, nhưng Tiểu Vi nhất định phải sinh thêm một đứa con với Trác Nhiên!”
“Yên tâm, lần này tôi đảm bảo sẽ tự mình nuôi dạy đứa nhỏ!”
Bạn nhỏ Bạc Niên lấy một món đồ chơi nhồi bông ra khỏi phòng ngủ của anh họ, tình cờ nghe thấy tiếng nói chuyện của bà nội Triệu, thấy Tể Tể và anh Tiểu Tương vẫn còn đứng ở cầu thang trên tầng hai, cậu nhóc chống tay lên hông, trừng mắt nhìn bà nội Triệu.
“Bà nội Triệu, bà không được bắt nạt cô và bà nội của cháu!”
Triệu Trác Nhiên đưa Hổ lớn đi còn chưa trở lại, trong phòng khách chỉ còn bà nội Triệu, bà nội Bạc và Bạc Đan Vi, bởi vì lời nói của bà nội Triệu khiến không khí nồng nặc mùi thuốc súng.
Bạc Niên nói xong, bèn nhét món đồ chơi nhồi bông vào tay Tể Tể, chân ngắn bước nhanh xuống cầu thang, lao tới trước mặt bà nội Triệu, cậu nhóc trừng mắt lên, căm tức nhìn bà ta.
“Chuyện cô không đồng ý, bà Triệu không được ép cô!”
Tuy rằng cậu nhóc không biết vì sao bà nội Triệu cứ nhất định ép cô mình phải sinh thêm một em bé nữa, tuy rằng cậu nhóc cũng rất muốn có một cô em gái, tốt nhất là đáng yêu giống như Tể Tể ấy, nhưng cô của cậu nhóc lại không muốn như vậy.
Dù sao cậu nhóc vẫn còn có Tể Tể.
Bà nội Triệu liếc mắt nhìn Bạc Niên một cái: “Trẻ con thì đi sang bên kia mà chơi, chỗ này người lớn đang nói chuyện quan trọng!”
Bạc Niên còn muốn nói tiếp, Bạc Đan Vi đã xoa đầu cậu nhóc, dùng mắt ra hiệu bảo cậu nhóc đừng nói nữa.
Bạn nhỏ Bạc Niên tủi thân, xong vẫn ngoan ngoãn không mở miệng nữa.
Tể Tể ôm theo món đồ chơi nhồi bông, bước xuống cầu thang tầng hai cùng với Tương Tư Hoành, chẳng mấy chốc hai đứa nhỏ đã đi tới bên cạnh bạn nhỏ Bạc Niên, lần lượt nắm lấy hai tay của cậu nhóc.
Bà nội Bạc nghe mấy lời của bà nội Triệu nói mà tức tới không chịu được, khi nhìn thấy cảnh này, trong lòng bà ấy mới thoáng dễ chịu được một chút.
“Bà thông gia, chúng ta cũng coi như là người một nhà, Dịch Ninh hiện tại bị thứ dơ bẩn quấn thân, bên bà có có cách, tôi chỉ cần bà nói một tiếng mà thôi, còn về phần tiền bạc, nhà họ Bạc chúng tôi sẽ chịu toàn bộ, sao bà cứ nhất định phải ép Tiểu Vi sinh một đứa con chứ?”
Bạc Đan Vi nghĩ đến những gì mẹ mình nói, anh trai bị thứ dơ bẩn quấn lấy không thoát ra được trong suốt một khoảng thời gian rồi, cô ấy vừa lo vừa sợ.
Đây là lần đầu tiên cô nghe người khác nhắc tới mấy thứ không sạch sẽ kia, nhưng nếu không phải anh trai cô gặp nạn, mẹ cô đã không nhường nhịn người mẹ chồng hung dữ của cô hết lần này đến lần khác.
“Mẹ, con…”
Chữ “Sinh” còn chưa kịp thoát ra khỏi miệng Bạc Đan Vi, giọng nói mềm mại non nớt của trẻ con đã vang lên.