Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 930:

“Dịch Ninh là một người anh tốt, đáng tiếc… cậu ta không có một người em gái tốt!”

Bà nội Triệu nói xong, xoay người đi vào căn phòng nghỉ dành cho khách ở tầng một.

Bạc Đan Vi hơi mím môi, trong lòng hổ thẹn, nhưng rồi cô ấy chợt nhớ đến lời Tể Tể đã nói.

“Tể Tể biết dì ở trong phòng chú Bạc từ đâu mà tới rồi, là do bà Triệu mang tới!”

Cô nghe nói mẹ chồng muốn làm âm hôn cho em chồng, thành công hay không thì Bạc Đan Vi không biết, bởi cô căn bản không tin vào những chuyện đó.

Tuy nhiên bây giờ…

Lời của Tể Tể khiến Bạc Đan Vi không thể không nghĩ nhiều.

Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì đó, khiến thứ không được sạch sẽ kia chạy tới chỗ của anh trai cô?

Nghĩ đến đây, Bạc Đan Vi quay lại tìm mẹ chồng.

Lúc này, một bóng đen mảnh khảnh lặng yên xuất hiện ở cửa phòng khách nhà họ Triệu.

****6:

Minh Vương nhìn quanh một lượt, không thấy con gái cưng đâu cả.

Nhưng hơi thở của con gái vẫn còn lưu lại nồng nặc ở nơi này, Minh Vương chần chờ một chút, nhưng vẫn cất bước đi vào trong.

Ông vừa mới bước vào được vài bước, đã nghe thấy tiếng cãi vã gay gắt từ một căn phòng cách phòng khách không xa.

Ban đầu ông không thèm quan tâm, chỉ tính tìm chủ nhà này để hỏi một chút, xem Tể Tể đã đi đâu.

Thế nhưng, ông lại vô tình nghe được trong căn phòng kia có người nhắc tới tên của con gái cưng nhà mình.

“Tiểu Vi, cô thực sự tin vào lời con nhãi ranh kia nói sao?”

“Mẹ, đó là Tể Tể, không phải con nhãi ranh, con bé là bạn học cùng lớp với Tiểu Niên!”

“Mẹ, con không có ý gì khác, chính là con muốn hỏi một chút, có phải mẹ thực sự đã kết âm hôn cho chú út hay không? Nếu đúng, vậy bây giờ anh trai con bị thứ không sạch sẽ cuốn lấy, có phải cũng có liên quan tới mẹ, đúng không? Nếu không vì sao trong phòng anh trai con lại có thể xuất hiện thứ không sạch sẽ như vậy, hơn nữa còn là một người phụ nữ!”

Đáy mắt của Minh Vương xẹt qua một tia tàn khốc.

Kết âm hôn?

Cái loạn chuyện không có đạo đức này đã bị Địa Phủ huỷ bỏ từ 50 năm trước rồi, sao trên nhân gian vẫn còn có người tin vào chuyện âm hôn chứ?

Người sống làm chuyện của người sống không được à?

Sao vẫn còn muốn nhúng tay và chuyện của Địa Phủ?

Âm hôn là thứ có thể tùy tiện kết được sao?

Hai người muốn kết hôn với nhau cần có tình yêu từ cả hai phía, hầu hết cái gọi là kết âm hôn tại nhân gian đều là tạo nghiệt.

Cho dù Địa Phủ có kết duyên thành công, thì những gì xuất phát từ mối duyên ấy cũng chỉ là nghiệt nợ!

Nhiều thập kỷ trước, nhiều cư dân của Địa Phủ cũng bởi vì vừa lòng đẹp ý mà kết âm hôn với nhau, ấy vậy mà đến cuối cùng lại cãi nhau ỏm tỏi, thậm chí còn có mấy đôi làm loạn tới tận chỗ Thập điện Diêm Quân.

Các cơ quan tại Địa Phủ bởi vì phải bận rộn sắp xếp cho linh hồn đi đầu thai và những người khác nên bận tới mức hầu như không có ngày nghỉ, là chủ nhân của Địa Phủ nên ông còn bận tới nỗi chẳng có thời gian mà chăm sóc con gái mình, mà cái trò kết âm hôn này, được 10 mối thì cả 10 mối đều nghiệt duyên, cho nên 50 năm trước ông đã hạ lệnh huỷ bỏ rồi.

Chuyện có liên quan đến Tể Tể, liên quan cả tới vấn đề âm hôn, nên Minh Vương bước nhanh vài bước đến trước cửa phòng nọ, cánh cửa tự động mở ra mà không cần có chút gió nào.

Minh Vương dùng gương mặt trắng bệch, thái độ âm trầm mà nhìn chằm chằm vào hai người trong phòng.

“Tể Tể ở đâu rồi? Ai kết âm hôn với ai chứ?”

Bà nội Triệu cùng Bạc Đan Vi ở trong phòng: “…”

Cả hai người đều bị sự xuất hiện đột ngột trước cửa của Minh Vương doạ cho nhảy dựng, sắc mặt của bà nội Triệu trắng bệch, Bạc Đan Vi thì đỡ hơn, dù sao cô ấy cũng chẳng làm chuyện gì trái với lương tâm, không sợ quỷ gõ cửa.

“Vị tiên sinh này, xin hỏi ngài là ai?”

Minh Vương âm trầm lên tiếng: “Bổn… Tôi là cha ruột của Tể Tể, Tể Tể đang ở đâu?”

Bạc Đan Vi sửng sốt một chút, chợt nhớ cô tới công chúa nhỏ nhà họ Hoắc quả thực là được nhận làm con nuôi.

“Vậy ngài là… ngài Minh?”

Cô nhớ rằng Tể Tể không mang họ Hoắc giống như người trong nhà họ Hoắc, mà con bé mang họ Minh, một họ mà cô chưa nghe bao giờ.

Minh Vương tự phụ gật đầu: “Đúng vậy!”

Bạc Đan Vi nghĩ đến Hoắc Trầm Lệnh đã đón hai đứa nhỏ về nhà.

“Ngài Minh, chuyện là thế này, vài phút trước anh Hoắc vừa tới đây đón Tể Tể cùng Tiểu Tương về rồi. Anh Hoắc - Hoắc Trầm Lệnh, này biết anh ấy đúng không?”

Đương nhiên là Minh Vương biết!

Hoá ra ông tới chậm một bước là do con Chim Chín Đầu cứng đầu kia, nó nói ông khiến toàn bộ Địa Phủ phải mất mặt vì ăn mặc không nghiêm chỉnh, lại còn thêm kiểu tóc chẳng ra làm sao, khiến cả Địa Phủ không biết giấu mặt vào đâu…

Tóm lại… Chờ đến khi Chim Chín Đầu chỉnh sửa lại dung mạo của ông một phen, ông mới vội vàng chạy tới đây.

Không đón được con gái cưng, Minh Vương âm thầm dùng biển ý thức kết nối với Cửu Phượng vẫn còn đang ở trong toà âm trạch “Tiểu Tam”.

Minh Vương đứng ở cửa, tuy rằng dáng người ông trông gầy ốm, sắc mặt trắng bệch, nhưng không ảnh hưởng gì đến khuôn mặt đẹp trai ngời ngời của ông.

Nếu không phải giọng nói lạnh căm căm và sự xuất hiện quá mức đột ngột của ông, bà nội Triệu cũng không bị doạ tới nhảy dựng như vậy.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free