Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 921:
Bà nội Bạc chịu đựng sự bất mãn, mỉm cười trả lời: “Tôi cũng nghĩ thế, đáng tiếc Trác Nhiên không có ý như vậy. Tiểu Vi còn có hai đứa con phải chăm sóc, giờ mà sinh thêm một đứa nhỏ nữa… biết để hai đứa nhỏ còn lại ở đâu?”
Bà nội Triệu nhướng mày: “Sao lại không biết để ở đâu? Hai đứa con trai của Trác Nhiên và Tiểu Vi, một đứa đang học cấp hai, một đứa đang học cấp ba, Tiểu Vi không cần phải luôn để mắt tới bọn chúng. Hơn nữa hai đứa chúng nó cũng đâu có thiếu tiền, sinh thêm một đứa tốt biết bao, trong nhà cũng náo nhiệt hơn.”
Bà nội Triệu cười ha hả: “Bà thông gia, bà nói xem có phải hay không?”
Trong lòng bà nội Bạc âm thầm phỉ nhổ: “Phải cái rắm!
Cô con gái được cả nhà họ Bạc của bà nuôi nấng chiều chuộng hết lòng, tới nhà họ Triệu lại thành cỗ máy sinh sản à?
Tể Tể nhìn qua nhìn lại một lượt, bé cảm thấy bà nội Bạc hình như sắp nổi giận.
Tể Tể vội vàng tuột khỏi vòng tay của Triệu Trác Nhiên, chạy lon ton tới trước mặt bà nội Bạc, ôm lấy cánh tay bà, trèo lên và chui vào trong lòng bà nội Bạc.
Bà nội Bạc ngoài cười nhưng trong không cười, nén giận tới mức ngực phát đau.
Nếu không phải bà đang muốn biết bà nội Triệu có cách nào để cứu con trai mình không, bà ấy đã sớm phủi mông bỏ về rồi.
May mà Tể Tể đã chạy tới, nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay của bà, nhìn đôi mắt to tròn và trong sáng của đứa nhỏ, bà chợt mỉm cười hiền dịu.
“Tể Tể, nào, để bà nội Bạc ôm cháu một cái.”
Tể Tể cười hắc hắc, ngoan ngoãn nép mình vào lòng bà nội Bạc.
Trên sô pha cách đó không xa, Tương Tư Hoành nhìn thấy động tác của Tể Tể, cậu nhóc không kìm được mà nhìn sang Bạc Niên ngồi bên cạnh mình.
Cậu nhóc nhỏ giọng nói: “Tiểu Niên, có muốn anh ôm em một cái không?”
Tiểu Niên chớp chớp đôi mắt to đen sáng, trong ánh mắt lộ ra vẻ bối rối rõ ràng.
“Anh Tiểu Tương, tại sao vậy?”
Tương Tư Hoành hạ giọng nhỏ hơn, ngón tay nhỏ giật giật.
“Bởi vì Tể Tể có vẻ rất thoải mái khi ngồi như vậy.”
Bạn nhỏ Bạc Niên nghiêng đầu nhìn kỹ, thấy Tể Tể đang vui vẻ thoải mái ngồi trong lòng bà nội mình, hơi rung động.
“Được ạ, vậy anh Tiểu Tương ôm em một cái đi.”
Tương Tư Hoành vội duỗi tay ôm lấy Bạc Niên.
Đáng tiếc, cậu nhóc và Bạc Niên bằng tuổi nhau, lại chỉ cao hơn Bạc Niên một chút.
Tuy rằng sức lực của TuongwTư Hoành rất lớn, nhưng cánh tay của một cậu bé bốn tuổi gầy gò khi bế một đứa nhỏ cùng tuổi có thể thoải mái được bao nhiêu chứ?
Bạn nhỏ Bạc Niên ngồi trên đùi Tương Tư Hoành, cứ cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Vì vậy, hai bạn nhỏ điều chỉnh đủ các kiểu.
Tể Tể vốn đang ăn uống đến vui vẻ chợt bị động tác của hai bạn nhỏ kia thu hút sự chú ý, bé mở to đôi mắt đen nhánh, nhìn hai người bạn nhỏ một cách vô cùng nghiêm túc.
Mà bà nội Bạc cũng đang tìm cách đối phó với bà thông gia, bà cũng đang nghĩ xem làm thế nào mà vừa lịch sự lại vừa khéo léo mà quay về, Triệu Trác Nhiên bỗng mở miệng.
“Mẹ! Nhà chúng con không thiếu tiền từ khi nào thế? Tuy rằng con làm việc ở viện nghiên cứu, nhưng tiền lương thật sự không cao! Hơn nữa, con thường xuyên phải xa nhà hàng năm, một mình Tiểu Vi chăm sóc hai đứa nhỏ đã rất mệt rồi.”
Anh ấy xua tay, tỏ ra nghiêm túc.
“Chúng con cảm thấy có hai đứa nhỏ đã rất tốt rồi, đừng nhắc tới đề tài này nữa.”
Bà nội Triệu lại mặt đen thêm lần nữa: “Trác Nhiên, mày là đứa con có triển vọng nhất của nhà họ Triệu chúng ta, cho dù xét về ngoại hình hay học thức, mày đều hơn hẳn người khác, lúc trước mẹ…”
“Mẹ!” Triệu Trác Nhiên cao giọng: “Mẹ và con biết rất rõ tiền của nhà chúng ta đến từ đâu mà, mẹ nhất định phải ép con nói hết mọi chuyện trước mặt mẹ của Tiểu Vi sao?”
Bà nội Triệu: “…”
Bà nội Bạc rất hài lòng với người con rể này, bà vui vẻ ôm Tể Tể, mở lời hoà giải.
“Được rồi, được rồi, Trác Nhiên, bà thông gia là mẹ ruột của con, tất nhiên bà ấy cũng muốn tốt cho con trai mình mà thôi.”
Rồi bà nội Bạc thở dài: “Nhưng mà… con cái lớn rồi, cũng đã có suy nghĩ riêng, chúng ta đã già rồi, cũng đã tới tuổi ngồi chơi trông cháu, tiện thể nghỉ ngơi an dương, tôi nói có phải không, bà thông gia?”
Bà nội Triệu: “…”
Phải cái rắm!
Nếu Bạc Đan Vi lại sinh thêm một đứa con trai cho Trác Nhiên, dựa theo ý của lão tiên sinh, tên của đứa bé đã được quyết định trước khi nó ra đời, trực tiếp cho nó làm con nuôi của đứa con trai nhỏ đã chết yểu của bà ta, đứa con nhỏ cũng coi như có người nối dõi.
Còn về chuyện âm hôn đã được quyết định trước đây… Cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng lão tiên sinh nói không thành công.
Cho nên, ông ta đã gọi điện cho bà nội Triệu, nói bà ta cứ trực tiếp nhận con nuôi hộ con trai nhỏ, cũng coi như thằng bé cũng có người nối dõi, ngày tết nhất cũng có người dâng hương hóa vàng mời con trai nhỏ của bà ta về ăn tết, không phải cô đơn một mình nữa.
Hôm nay, cho dù bà nội Bạc không gọi điện cho bà ta thì bà ta vẫn sẽ vác mặt tới nhà con trai cả, chưa kể đến con trai thứ và ba đứa cháu trai kia đều được bà ta chăm sóc kỹ càng từ bé, mà con dâu thứ cũng vì sinh con thứ ba nên bị tổn thương cơ thể, không thể sinh thêm được nữa.