Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 920:

Trong khi hai mẹ con nhà họ Bạc đang nói chuyện, họ liền nghe thấy mấy lời của bà nội Triệu, đàn ông phải ra sao, phụ nữ phải như thế nào.

Bạc Đan Vi cúi đầu, bà nội Bạc đen mặt.

Bà nội Bạc mới định bước ra ngoài đã bị con gái kéo lại.

“Mẹ, để con đi ra trước.”

Kết quả, Bạc Đan Vi còn chưa bước ra, đã nghe được những câu nói non nớt của Tể Tể.

Đứa nhỏ mới ba tuổi rưỡi, khi nói chuyện còn mang theo giọng trẻ con non nớt, nhưng cho dù không thể nhìn thấy cảnh tượng phía bên kia cánh cửa, nhưng từ trong lời nói ngây thơ của Tể Tể, họ đều có thể tưởng tượng được bà nội Triệu đang tức giận tới nỗi da mặt run rẩy.

Hai mẹ con liếc mắt nhìn nhau, cùng nhịn cười.

Lúc này, bà nội Bạc mới giả vờ như nghe được tiếng người nói chuyện mà bước ra khỏi phòng bếp.

“Trác Nhiên, có phải mẹ con đã tới rồi không?”

Bà nội Triệu bị Tể Tể nói một hồi, bụng chất đầy lửa giận.

Ngay khi bà ta vừa định nổi cáu với Tể Tể thì bà nội Bạc bước ra.

Bà ta đen mặt, dùng thái độ kiêu căng mà nhìn bà nội Bạc: “Đứa bé Tể Tể mà Trác Nhiên đang bế kia là do bà thông gia đưa tới sao? Tuổi còn nhỏ mà miệng lưỡi sắc bén quá đấy!”

Tể Tể vội vàng mở miệng khoe hàm răng trắng ngần cho mọi người xem, dùng giọng ngọt ngào giải thích.

“Bà nội Triệu, Tể Tể không có răng nanh, răng của Tể Tể cũng không hề sắc bén!”

(Nguyên văn câu của bà nội Triệu là 牙尖嘴利 (âm Hán - Việt là “nha tiêm chuỷ lợi: Tạm dịch là răng sắc lưỡi bén (trong tiếng Việt còn có thành ngữ là “miệng lưỡi sắc bén”), vì thế nên Tể Tể mới hiểu nhầm là bà ta bảo răng nanh của mình sắc bén)

Tương Tư Hoành ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, thính lực của cậu nhóc rất tốt, hơn nữa nhóc cũng đã sớm nhận ra bà nội Triệu không thích Tể Tể vì bé là con gái.

Nghe thấy Tể Tể nói như vậy, cậu nhóc lập tức đứng lên.

“Bà nội Triệu, lời Tể Tể nói chính sự thực, răng của Tể Tể vừa trắng vừa đều, răng của cháu mới ngọn, còn rất sắc bén.”

Nói xong, cậu nhóc há miệng nhỏ ra, lộ ra những chiếc răng nanh hơi dài và sắc nhọn.

Bạn nhỏ Bạc Niên đứng ngay gần Tương Tư Hoành, khi nhìn thấy những chiếc răng nanh sắc nhọn của bạn mình, cậu nhóc không khỏi trợn tròn mắt.

“Oa! Anh Tiểu Tương, răng của anh thật là sắc bén!”

Bà nội Triệu: “…”

Bà nội Bạc nhìn khuôn mặt co giật của bà thông gia, phải vất vả lắm mới nhịn được cười, sau đó tỏ ra thân thiết mà kéo tay bà ta ngồi xuống ghế sô pha.

“Bà thông gia đừng chấp nhặt với mấy đứa nhỏ, đứa lớn nhất chỉ bốn tuổi, đứa nhỏ nhất mới ba tuổi rưỡi, trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ, không biết kiêng kỵ!”

Bà nội Triệu: “…”

Triệu Trác Nhiên thả Tể Tể xuống trước, rồi đi pha trà nóng, bê lên cho mẹ vợ và mẹ ruột.

“Hai mẹ cứ vừa uống trà vừa nói chuyện.”

Bạc Đan Vi mang trái cây đã rửa sạch từ trong bếp ra, đặt trên bàn trà, liếc mắt một cái với Triệu Trác Nhiên, chỉ gọi một tiếng “Mẹ”, hàn huyên với bà nội Triệu vài câu, rồi cô ấy lại xoay người đi vào phòng bếp.

Triệu Trác Nhiên hiểu ý: “Tể Tể, Tiểu Tương, Tiểu Niên, dượng đưa các cháu đi chỗ khác chơi nhé.”

Bà nội Triệu nhanh chóng lên tiếng: “Phòng khách lớn như vậy, còn chưa đủ chỗ cho chúng nó chơi à? Ở ngay đây mà chơi!”

Triệu Trác Nhiên: “…”

Triệu Trác Nhiên sờ đầu nhỏ của Tể Tể, bế bé vào lòng rồi ngồi xuống một góc ghế khác.

“Cũng được.”

Tể Tể rất ngoan, Triệu Trác Nhiên ôm bé ngồi xuống, bé liền ngoan ngoãn ngồi trong lòng Triệu Trác Nhiên.

Khi Triệu Trác Nhiên lấy trái cây cho bé thì bé liền há miệng ra, lấy sữa bò cho bé thì bé liền hút một ngụm thật to.

Bé nhớ rõ bà Mạnh Bà từng nói: Phiền muộn là chuyện của người lớn, trẻ con chỉ cần lo ăn uống vui chơi là được!

Vì thế, đưa trái cây tới thì bé há miệng, đưa sữa tới thì bé uống, bé vui vẻ lắc lư đôi chân mũm mĩm của mình.

Tể Tể không nói gì, Tương Tư Hoành vẫn ngồi ngay bên cạnh Bạc Niên, hai đứa nhỏ này cũng vô cùng ngoan ngoãn.

Người lớn trong nhà nhận ra, ba đứa bé này tuy còn nhỏ, trong đó có hai đứa còn là con trai, nhưng trừ lúc xông vào chuồng hổ đặt trong vườn ra, thì từ lúc tới đây tới tận bây giờ chúng đều rất ngoan.

Bà nội Bạc tuy rằng không hề thích bà thông gia này, nhưng con gái bà đã kết hôn với con trai nhà người ta, còn sinh ra hai đứa cháu ngoại, nên đương nhiên bà cũng muốn hòa thuận với bên thông gia.

“Bà thông gia, để tôi giới thiệu với bà một chút, bé gái Trác Nhiên đang bế tên là Tể Tể, còn bé trai đang ngồi cạnh Tiểu Niên tên là Tiểu Tương, chúng là bạn học cùng lớp mầm non với Tiểu Niên, cũng là bạn thân của thằng bé.”

Xét vào việc bà thông gia chẳng có học vấn gì, chỉ bởi vì có đứa con trai là Triệu Trác Nhiên tốt nghiệp tiến sĩ, làm việc ở viện nghiên cứu, vì thế mới dám để mắt trên đỉnh đầu, nên bà nội Bạc không hề nhắc tới Tể Tể cùng Tiểu Tương là con cháu nhà ai.

Nếu không, dựa theo tính tình của bà thông gia này, nhất định sẽ bắt bà đưa bà ta tới nhà họ Hoắc làm khách.

Da mặt bà chưa dày tới như thế!

****1:

Bà nội Triệu không quan tâm tới con cháu nhà khác, mà vẫn lặp lại câu nói cũ.

“Con cháu nhà người ta thì có gì mà hiếm lạ, muốn tôi nói ấy à, nhân lúc Tiểu Vi cùng Trác Nhiên đều còn trẻ, bây giờ chính sách đã nới lỏng, sinh thêm đứa thứ ba thì tốt biết bao?”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free