Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 919:
Ba đứa nhỏ đồng loạt lên tiếng: “Không liên quan gì đến dượng (chú Triệu), là lỗi của chúng cháu.”
Triệu Trác Nhiên vui vẻ.
Nhưng vẫn nên phổ cập kiến thức khoa học với ba đứa nhỏ đáng yêu này, cho nên anh ấy đã mở TV ra, cho bọn nhỏ xemChương trình con người và tự nhiên, đặc biệt tìm những hình ảnh có liên quan đến các loài thú dữ như hổ hay sư tử…
Tể Tể: “Oa! Hổ đáng yêu quá! Nhưng con hổ trên TV không mạnh mẽ và hung dữ như con hổ của nhà chú Triệu.”
Tương Tư Hoành: “Tể Tể, nếu em thích hổ thì đợi khi về anh sẽ hỏi thử cha một chút, xem có thể nuôi thêm một con hổ ở trong nhà không.”
Bạc Niên: “Dượng, chúng ta có thể tặng lại Hổ lớn cho Tể Tể không? Cháu sẽ bảo cha cháu chuyển khoản cho dượng.”
Triệu Trác Nhiên: “…”
Không phải!
Ba đứa bé không sợ cảnh tượng máu me kinh khủng khi hổ vồ và cắn chết con mồi hay sao?
Vậy anh cho ba đứa nhỏ xemChương trình con người và tự nhiên còn có ý nghĩa gì nữa?
Triệu Trác Nhiên vừa nghĩ về điều này, chuông cửa đã vang lên.
Anh hơi ngạc nhiên khi thấy có người xuất hiện, bèn bế Tể Tể đứng dậy, nhanh chóng đi mở cửa.
****0:
Cửa mở, bà nội Triệu nhanh chóng bước vào trong nhà.
Triệu Trác Nhiên vội bể Tể Tể lên, chào hỏi: “Mẹ.”
Bà nội Triệu liếc mắt nhìn Triệu Trác Nhiên một cái, ánh mắt dán chặt lên người Tể Tể.
Tể Tể nhanh chóng quay đầu nhỏ lại, đây là mẹ của chú Triệu, vậy bé nên gọi là bà nội Triệu.
“Chào bà nội Triệu ạ.”
Bà nội Triệu căn bản không thèm để ý tới Tể Tể, mà bất mãn nhìn về phía con trai.
“Mày bế con cái nhà ai đấy?”
Không đợi Triệu Trác Nhiên trả lời, bà nội Triệu nói thêm một câu nữa với vẻ mặt chán ghét.
“Con gái thì có ích gì? Nếu thật sự muốn có con thì cùng với Tiểu Vi sinh thêm một đứa con trai nữa, nhà em hai của mày có ba đứa con trai đấy, nếu em trai nhỏ của mày còn sống, cũng nhất định sẽ có con trai.”
Sắc mặt Triệu Trác Nhiên trở nên khó coi: “Mẹ, nếu mẹ tới đây chỉ để nói những lời này thì thôi, để con đưa mẹ về.”
Bà nội Triệu không nghe.
“Triệu Trác Nhiên, mày có ý gì? Tao là mẹ ruột của mày, mẹ ruột mày còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, không có được một ngụm nước, mày đã định đuổi đi rồi à? Bao nhiêu năm qua cho mày ăn học giờ đều chui vào bụng chó hết rồi à?”
Triệu Trác Nhiên dung một tay ôm Tể Tể, một tay nhéo nhéo mũi.
“Mẹ, lát nữa mẹ đừng có nhắc tới chuyện con cái trước mặt Tiểu Vi, con đi pha cho mẹ tách trà.”
Bà nội Triệu hừ một tiếng, hếch cằm lên, bất mãn lên tiếng.
“Trác Nhiên, mày là một thằng đàn ông, làm gì có chuyện lại đi bưng trà đổ nước? Lại còn bế trẻ con? Đó đều là chuyện của đàn bà làm, mày bỏ đứa nhỏ này xuống, nó béo như thế, không sợ rơi tay ra à!”
Tể Tể béo: “…”
Tể Tể vội vàng hỏi Triệu Trác Nhiên: “Chú Triệu, Tể Tể béo sẽ khiến chú rơi tay sao?”
Triệu Trác Nhiên nhìn có vẻ mảnh khảnh, nhưng lại rất khoẻ, dù sao thì có đôi khi đi dã ngoại cần phải mang theo máy ảnh để quan sát động vật hoang dã, điều này không phải là chuyện một mọt sách yếu đuối có thể làm được.
Triệu Trác Nhiên nhẹ nhàng ước lượng sức nặng của Tể Tể: “Tể Tể không mập, Tể Tể chỉ là hơi có da thịt hơn một chút, nhưng càng có nhiều da thịt thì càng dễ thương và ưa nhìn hơn, ngày thường chú có rèn luyện thân thể, nên không hề thấy mỏi tay chút nào.”
Tể Tể tin vào điều đó.
Bởi vì thoạt trông chú Triệu bế bé rất nhẹ nhàng.
Vì thế, Tể Tể nhìn về phía bà nội Triệu, có chút bất mãn.
“Bà nội Triệu, chú Triệu nói Tể Tể không mập, Tể Tể chỉ là hơi nhiều thịt một chút thôi, chú Triệu còn nói có nhiều thịt mới đáng yêu và ưa nhìn, chú Triệu bế cháu không thấy mệt.”
Không đợi Bà nội Triệu nói chuyện, Tể Tể đã cau mày và giải thích bằng giọng non nớt.
“Bà nội Triệu, những lời vừa rồi bà nói là không đúng. Minh… cha cháu nói các triều đại phong kiến của nước Hoa Qđã diệt vong từ lâu rồi, xã hội bây giờ không chỉ thực hiện chế độ một vợ một chồng, mà phụ nữ còn có thể gánh được nửa bầu trời, nam nữ đều như nhau, phụ nữ có thể bưng trà đổ nước thì đàn ông cũng làm được, giống như con gái có thể đến trường, vào đại học và làm bất cứ công việc gì”.
“À! Nuôi con không nhất thiết phải là việc của phụ nữ! Tể Tể là do một tay cha Minh nuôi dưỡng, hiện giờ là do cha Hoắc và ba anh trai của Tể Tể chăm nom, cùng với cả anh họ - con của bác cả nhà cháu nữa.”
Bà nội Triệu: “…”
Da mặt của bà nội Triệu giật liên hồi, tức giận đến mức không nói được lời nào trước âm thanh non nớt của Tể Tể.
Bạc Đan Vi ở trong bếp, nghe thấy tiếng động vốn định chạy ra ngoài, xong lại bị bà nội Bạc giữ lại.
“Con gấp gáp cái gì, cứ để cho hai mẹ con họ nói chuyện trước. Con biết rõ bà ta không thích con, vội vàng ra đó cho người ta trách mắng à, hay vội vàng ra để người ta soi mói?”
Bạc Đan Vi bất đắc dĩ thở dài: “Mẹ, con không phải đang nghĩ tới việc anh trai con còn cần nhờ vả bên mẹ chồng của con sao?”
Bà nội Bạc đương nhiên cũng sốt ruột, nhưng có một số việc thực sự không thể nóng vội được.
Khi tuyệt vọng, cái gì bà ấy cũng có thể thử được, vì sự an toàn của con trai, thậm chí bà còn bỏ qua những bất đồng trong quá khứ với bên thông gia để gọi điện cho bà ta, và hẹn gặp bà thông gia ở bên nhà con gái.