Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 922:
Bà ta cũng từng muốn động chạm tới hai đứa con của con trai cả, nhưng vì bọn nhỏ đã lớn, lão tiên sinh nọ nói không phù hợp, lại sợ người lạ phản cốt, ảnh hưởng đến vận may của người đã khuất.
Đương nhiên, bà ta chỉ có thể để mắt đến con trai cả của mình.
Con trai cả của bà ta có trình độ học vấn cao, nhà mẹ đẻ con dâu cả lại giàu có, mới sinh hai đứa nhỏ, sáng người vẫn đẹp chẳng khác gì con gái xuân thì.
Để con dâu cả sinh thêm một đứa nhỏ nữa, rồi gửi đứa nhỏ đó làm con nuôi cho con út của bà ta, bà ta sẽ tự mình nuôi dưỡng đứa nhỏ đó, cũng coi như một công đôi việc.
Nghĩ đến đây, bà nội Triệu không nhịn được nữa.
“Để tôi vào bếp giúp Tiểu Vi nấu cơm.”
Bà nội Bạc vừa thấy bà thông gia bỗng nhiên tỏ ra ân cần, cảm thấy có mùi âm mưu, vì thế liền đặt Tể Tể lên ghế sô pha.
“Tể Tể cứ ngồi chơi trước nhé, bà nội Bạc giúp dì Tiểu Vi cháu làm mấy món ăn ngon.”
Tể Tể ngoan ngoãn gật đầu: “Bà nội Bạc cứ đi làm việc đi ạ, Tể Tể sẽ ở phòng khách chơi cùng anh Tiểu Tương và anh Bạc Niên.”
Bà nội Bạc cười không khép được miệng, nhẹ nhàng xoa đầu của đứa nhỏ, rồi đứng dậy đi phòng bếp.
Bên kia, hai bạn nhỏ Tương Tư Hoành và Bạc Niên nhanh chóng chạy đến bên cạnh Tể Tể.
Tương Tư Hoành nhìn đồng hồ: “Tể Tể, em đói rồi sao?”
Tể Tể xoa bụng nhỏ của mình: “Cũng chưa đói lắm.”
Bạn nhỏ Bạc Niên chớp chớp mắt, nhanh chóng tuột khỏi ghế sô pha và chui vào phòng bếp.
Chỉ chốc lát sau, cậu nhóc đã bước ra với một tô bánh trôi lớn đang bốc khói nghi ngút.
“Tể Tể, ăn bánh trôi đi.”
Triệu Trác Nhiên đang nghe điện thoại, nhìn thấy cảnh tượng này, vội vàng chạy tới, vừa nghe điện thoại vừa giúp cháu trai nhỏ, anh ấy nhận lấy tô bánh trôi lớn từ trong tay cháu trai nhỏ, bưng đến bàn ăn cách đó không xa, sau đó mới gọi ba đứa nhỏ tới ăn bánh trôi.
Ba bạn nhỏ Tể Tể cùng Tương Tư Hoành và Bạc Niên vừa ngồi xuống thì Tể Tể đã nghe thấy tiếng động gì đó trong phòng vệ sinh cách đó không xa.
Tương Tư Hoành cũng nghe thấy, nhướng mày nhìn sang.
Triệu Trác Nhiên đang nghe điện thoại cũng phải thay đổi sắc mặt.
“Cái gì? Không thấy?”
“Được rồi, được rồi, tôi đã biết, tôi sẽ qua đó ngay đây, Tiểu Hà, cậu chạy tới phòng giám sát để quan sát trước đi!”
Bạc Niên thấy sắc mặt của dượng đại biến, bèn ngẩng đầu nhỏ lên hỏi.
“Dượng, không thấy cái gì ạ?”
Triệu Trác Nhiên xoa đầu nhỏ của cậu bé: “Không có việc gì, không có việc gì, Tiểu Niên, lát nữa các cháu có ăn xong cũng đừng ra khỏi cửa nhé, cứ lên tầng hai chơi là được, dượng đi tìm cô cháu có việc gấp, dượng đi trước nhé.”
Bạc Niên ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, dượng.
”
Tể Tể nhìn Bạc Niên đang cau mày nhỏ, đôi mắt to đảo một cái: “Anh Bạc Niên, Tể Tể và anh Tiểu Tương đều biết thứ chú Triệu bảo không thấy là cái gì đấy.”
Tương Tư Hoành gật đầu: “Đúng vậy!”
Bạn nhỏ Bạc Niên trợn tròn hai mắt: “Không thấy cái gì cơ?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành trăm miệng một lời: “Không thấy Hổ lớn rồi.”
Bạn nhỏ Bạc Niên lại lần nữa phải khiếp sợ: “Sao?”
Trong bếp, mấy người lớn nhanh chóng bước ra, Bạc Đan Vi lập tức gọi điện thoại cho hai đứa con trai vẫn đang đi học, bảo tối nay hai đứa nhỏ đừng quay về nhà, sau khi Triệu Trác Nhiên ra ngoài, bà nội Bạc và bà nội Triệu tách nhau ra hành động, người đóng cửa, người dịch bàn.
Tể Tể nhìn đến sửng sốt: “Anh Bạc Niên, bọn họ muốn đóng cửa để bắt Hổ lớn sao?”
Bạc Niên lắc đầu, ngây thơ giải thích: “Không phải, chắc là họ muốn chặn cửa lại, không cho Hổ lớn xông vào, nếu không chúng ta sẽ gặp phải nguy hiểm.”
Tể Tể chép miệng nhỏ, đồng thời cùng Tương Tư Hoành nhìn về phía phòng vệ sinh cách đó không xa.
Hai bạn nhỏ liếc mắt nhìn nhau, có nên nói cho bà nội Bạc và những người khác biết, kỳ thực Hổ lớn đã vào nhà rồi không?
****2:
Trong khi người lớn đang bận rộn di chuyển ghế sô pha để chặn cửa lớn lại, Tể Tể và Tương Tư hàng cũng bắt đầu hành động.
Bạc Niên thấy hai người bạn nhỏ của mình di chuyển, cậu nhóc cũng nhanh chóng đứng dậy khỏi ghế và đi theo họ.
“Tể Tể, anh Tiểu Tương, hai người chờ em với.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành thực sự đã dừng lại và chờ Bạc Niên.
Bà nội Bạc đang hoảng loạn bỗng nhìn thấy ba đứa nhỏ rời khỏi bàn ăn, bà sợ hãi vội vàng gọi chúng lại.
“Tiểu Niên, cháu dẫn Tể Tể và Tiểu Tương lên phòng của anh cả cháu trước đi, nhớ là sau khi vào phòng nhất định phải khóa kỹ cửa lại, bà nội không gọi thì các cháu nhất định không được đi xuống tầng, nhớ chưa?”
Tể Tể vẫn đang suy nghĩ về con Hổ lớn trong phòng vệ sinh cách đó không xa, bé bèn dùng giọng nói non nớt giải thích.
“Bà nội Bạc ơi, Tể Tể muốn vào phòng vệ sinh xem thử.”
Tâm trí của bà nội Bạc đang dồn cả lên người con rể mới đi ra ngoài, nên chỉ nghe thấy Tể Tể nói đến ba chữ “phòng vệ sinh”, vì thế bà cho rằng đứa nhỏ không nhịn được muốn đi vệ sinh.
Vườn nuôi hổ cách đây không xa, hơn nữa con rể bà mới đi ra ngoài, nếu hổ có lẻn vào trong nhà thì không thể nào không gây ra chút động tĩnh nào được.
“Được rồi Tể Tể, cháu vào phòng vệ sinh trước đi.”
Vừa dứt lời, bà nội Bạc lại vội dặn dò hai đứa nhỏ còn lại: “Tiểu Niên, Tiểu Tương, các cháu tới trước cửa phòng vệ sinh chờ Tể Tể, các cháu là con trai, nhớ là không được vào trong phòng vệ sinh với Tể Tể, nhé?”