Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 912:

Đồ ăn đã tự đưa tới tận miệng, còn chủ động nhét vào miệng nó, nếu bây giờ nó mà từ chối thì chính là nó không hiểu chuyện rồi.

Tốt xấu gì nó cũng là yêu quái được mở linh trí, nếu không phải lúc ấy nó tranh giành đỉnh núi với các tinh quái khác, và bị đám tinh quái ấy liên thủ với con người hại nó, sao nó lại đến nỗi thành hổ lạc đồng bằng bị nhốt trong lồng sắt thế này cơ chứ?

(Hổ lạc đồng bằng 虎落平阳: thành ngữ Trung Quốc, nguyên văn câu này là “Rồng bơi ở chỗ cạn bị tôm lừa; hổ lạc đồng bằng bị chó khinh” 龙游浅水遭虾戏,虎落平阳被犬欺. Nghĩa đen là hổ rời núi, rơi xuống đồng bằng và bị mắc kẹt, ý chỉ những người rời khỏi khu vực an toàn của mình thì mất đi lợi thế vốn có, bị người khác coi thường.)

Nhớ tới đây Hổ đại gia lại nổi giận!

Thuật pháp của con người gần như đã mất sạch, nhưng công nghệ cao của họ quả thực đã tiến bộ rất nhiều.

Nhớ trước đây nó là một vị sơn đại vương oai phong lẫm liệt, ấy vậy lại bị mấy mũi kim gây mê hạ gục, Hổ đại gia cảm thấy trở lại đỉnh núi thể diện của nó đã bị mất sạch.

Nghĩ vậy, trong mắt Hổ đại gia trở nên tức giận và tủi thân.

Tể Tể khẽ kêu lên một tiếng khi quan sát sự thay đổi của đôi mắt to vàng trước mặt.

“Hổ lớn, mày đang nghĩ cái gì thế? Có muốn ra ngoài chơi không?”

Hổ đại gia nhìn đứa nhỏ loài người béo tròn trước mặt, đáy mắt hiện lên sự giễu cợt rõ rệt, sau đó nó tỏ vẻ thích ý nhàn nhãn nhìn “miếng thịt” bên miệng này.

Cái hố nó đào vẫn còn quá nhỏ, mà xung quanh đây đều có lắp camera giám sát, vả lại nước Hoa có quy định sau khi thành lập đất nước động vật không được phép thành tinh, tuy rằng Hổ lớn đã thành tinh được trên trăm năm, nhưng bây giờ nó vẫn không dám dễ dàng để con người biết rằng nó là một yêu quái.

Nghe nói nếu để con người bắt được sẽ bị đưa đến viện nghiên cứu, bị giải phẫu toàn bộ cơ thể.

Cho nên, vì không để con người phát hiện ra mình là yêu quái, nó vẫn luôn giấu dốt, bằng không nó đã bỏ chạy từ lâu rồi.

Vậy nhưng, đứa nhỏ loài người trước mắt này thơm quá!

Mấu chốt là nhiều thịt!

Sức mạnh của nó bị tổn hại, đứa nhỏ loài người trước mặt nó trông giống như một vật cực bổ, nếu ăn đứa nhỏ loài người này vào bụng, sức mạnh của nó có thể trở lại thời kỳ đỉnh cao.

Hổ đại gia ngo ngoe rục rịch, nhưng Hổ đại gia vẫn cố kìm nén để tỏ ra mình thật bình tĩnh thong dong.

Đầu lưỡi không đủ dài, căn bản không thể quấn quanh cơ thể béo mập kia.

Cửa động quá nhỏ, đầu nó thì quá lớn, trời vẫn chưa tối, không thích hợp để thu nhỏ người rồi chuồn qua đó.

Vậy…

Hổ đại gia trợn trừng đôi mắt vàng to cửa mình, đầu lưỡi liếm răng nanh, sau đó lùi lại mấy bước.

Tể Tể: “…”

Hổ đại gia thấy đứa nhỏ loài người kia vẫn còn ngơ ngác đứng yên tại chỗ, nó lại lùi tiếp.

Kết quả đứa nhỏ kia vẫn đứng yên bất động.

Hổ đại gia: “…”

Mẹ kiếp!

Đứa bé loài người kia không chui vào lỗ, nó rất khó xử lý đối phương chỉ trong một ngụm.

Hổ đại gia nhìn quanh một lượt, thấy một quả cầu có màu sắc sặc sỡ, nó đành vươn móng vuốt lớn lớn, kều quả bóng lại phía đứa bé loài người kia.

Tể Tể nhìn thấy quả bóng lăn về chân mình, lại nhìn thấy Hổ lớn đã lùi sâu vào trong hang, bèn chớp đôi mắt to.

Hổ đại gia có chút cáu kỉnh, đi tới đi lui, nhưng nó vẫn cố gắng ngăn chặn tiếng gầm ở yết hầu theo bản năng, tránh doạ đồ ăn trước mặt chạy đi mất.

Nó biết có tổng cộng ba đứa nhỏ loài người tới đây, trong đó, đứa ở trên tầng nó đã gặp từ lâu rồi.

Tuy nhiên thằng nhóc kia rất cảnh giác, cũng không chịu tới gần bên này, mà chỉ ở trên tầng ôm chặt lấy cái thứ được gọi là kính viễn vọng mà ngó trái ngó phải, khiến nó chẳng có cơ hội ăn thịt thằng nhóc ấy.

Nhưng hai đứa nhỏ loài người còn lại thì khá to gan, hơn nữa còn rất hoạt bát, hiếu động.

Chờ đến khi đứa bé béo mập trước mặt tiến vào địa bàn của nó, đứa nhỏ gầy yếu còn lại nhất định sẽ nhanh chóng chui qua cái hố để cứu bạn.

Đến lúc đó, đứa nhỏ còn lại ở trên tầng cũng sẽ xuống dưới cứu mấy người bạn nhỏ của mình!

Chậc!

Hay lắm!

Hôm nay hổ ta không chỉ có thịt ngon để ăn, mà còn có thể xơi được ba miếng thịt!

Đúng là quá tuyệt vời!

Hổ đại gia phấn khích đến mức phải cố gắng hết sức để đứng vững, Hổ đại gia nâng giơ bàn chân to lớn của mình lên để dụ kẻ địch thâm nhập sâu hơn, còn mình thì lùi lại phía sau.

Tể Tể nhìn Hổ lớn giơ đôi chân to lên rồi lùi lại, như thể đang muốn chơi bóng cùng với bé, Tể Tể thử dùng chân đá quả bóng qua phía Hổ lớn.

Bé vừa mới đá bóng qua đó, Hổ đại gia đã đá trả quả bóng về.

Hơn nữa, phương hướng không nghiêng không lệch, vừa khéo quả bóng lại lăn tới chân bé.

Tể Tể hiểu rồi.

Hổ lớn đang muốn chơi đá bóng với bé.

Vậy thì chơi đi!

Đây là lần đầu tiên bé được chơi bóng với một con hổ còn sống.

Tể Tể giơ cái chân nhỏ mập lên và sút bóng vào lần nữa.

Hổ lớn lại đá trở về, đá tới đá lui, sau ba lần, Tể Tể chuẩn bị gọi anh Tiểu Tương và anh Bạc Niên tới chơi cùng, kết quả Hổ lớn lại đá hụt và quả bóng bị kẹt ở mép lỗ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free