Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 911:
Bà nội Bạc xoa đầu đứa của cháu trai, thở dài.
“Tiểu Niên yên tâm, chúng ta tới nhà cô của cháu, qua mấy ngày nữa chuyện của cha cháu chắc chắn sẽ được giải quyết xong, đến lúc đó nhất định cha cháu sẽ đi tắm rồi bế cháu thôi.”
Bạc Niên mở to mắt, trên mặt tràn đầy vẻ chờ mong: “Thật ư?”
Bà nội Bạc buồn cười mà xoa bóp khuôn mặt nhỏ của cậu nhóc: “Đã bao giờ bà nội lừa cháu chưa?”
Bạn nhỏ Bạc Niên nghĩ một lát, hình như không có, vì thế liền yên tâm.
Tể Tể ghét sát gần tai Bạc Nhiên, nói nhỏ: “Anh Bạc Niên, chúng ta thật sự không cần phải xen vào chuyện của chú Bạc nữa sao?”
Bạn nhỏ Bạc Niên gật đầu: “Chắc là không cần nữa, chúng ta tới nhà cô của anh trước, anh họ anh có nuôi một con hổ rất lớn, vừa mạnh mẽ vừa đáng sợ.”
Tể Tể: “Nuôi hổ ư?”
Bạn nhỏ Bạc Niên lại gật đầu: “Đúng vậy, một con Hổ lớn, lát nữa tới nơi anh sẽ dẫn hai người đi xem.”
Trên mặt của Tể Tể và Tương Tư Hoành tràn đầy sự chờ mong.
“Được!”
Hổ lớn đấy!
Những con Hổ lớn mà Tể Tể từng nhìn thấy dưới Địa Phủ đều là linh hồn, bé chưa từng nhìn thấy một con hổ còn sống.
Tương Tư Hoành mới được khai quật chưa lâu, chỉ mới nhìn thấy hổ trên TV, chưa từng gặp nó ngoài đời nên cũng rất chờ mong.
Trong khi ba bạn nhỏ đều đang mong đợi, xe đã đến nhà con gái của bà nội Bạc - Bạc Đan Vi.
Chồng của Bạc Đan Vi tên là Triệu Trác Nhiên, dáng người khá gầy, làn da trắng nõn, là một nhà động vật học, quanh năm anh ấy chạy theo động vật khắp nơi, cũng là một người bận rộn.
Tới nhà của con gái bà nội Bạc, Triệu Trác Nhiên và hai đứa nhỏ còn chưa về nhà, trong nhà chỉ còn một mình con gái của bà nội Bạc.
Bà nội Bạc giới thiệu Tể Tể và Tiểu Tương cho con gái, sau đó dặn dò cháu trai nhỏ Bạc Nhiên vài câu rồi bảo cháu trai dẫn Tể Tể cùng Tiểu Tương đi chơi.
Chính bà đã nắm tay con gái và kể lại tình trạng hiện tại của con trai Bạc Dịch Ninh.
Tể Tể và Tương Tư Hoành không biết bà nội Bạc đang lo lắng đến mức gần lòng như lửa đốt, bà nội Bạc nói không có việc gì, bọn nhỏ đều thực sự tưởng rằng không có việc gì.
Tể Tể nghĩ rất rõ ràng, tính mạng của chú Bạc không gặp nguy hiểm gì, còn về việc chú ấy hay bị ma quỷ tới tìm, cũng là chuyện bình thường thôi, vì chú ấy đã từng tới Địa Phủ nên mới như vậy.
Dù sao chú Bạc cũng đã từng tới Địa Phủ, nên chắc chắn chú không sợ ma quỷ nữa, vì thế bé cũng chẳng còn lo lắng gì.
“Anh Bạc Niên, Hổ lớn đâu? Nó ở nơi nào?”
Bạn nhỏ Bạc Niên dẫn theo hai người bạn nhỏ chạy một mạch cho đến khi đến được cánh cổng trong cùng ở khu vườn sau biệt thự.
“Hổ lớn ở sau cánh cửa này, bị nhốt trong lồng.”
Bạc Niên chạy nhanh nên bây giờ thở hồng hộc.
Tể Tể nhìn cánh cổng cao, rồi nhìn chiếc khóa sắt lớn ở trên cổng.
“Anh Bạc Niên, chìa khóa đâu?”
Bạn nhỏ Bạc Niên xua xua tay: “Không… Không có, chìa khóa ở… ở chỗ của dượng, bọn anh… bọn anh không có. Dượng nói Hổ lớn rất hung dữ, hơn nữa nó còn ăn thịt người, nên không cho bọn anh đi vào xem.”
Tể Tể ngây người: “Vậy sao anh Bạc Niên biết được trong này có một con Hổ lớn?”
Bạn nhỏ Bạc Niên cười rộ lên, chỉ chỉ vào ngôi nhà gỗ hai tầng ở bên cạnh.
“Chúng ta có thể tới đó xem, ở đó có kính viễn vọng, cho dù có xa cách mấy chúng ta cũng có thể nhìn thấy rõ ràng rành mạch.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành khẽ gật đầu, rồi đi theo Bạc Niên tới ngôi nhà gỗ hai tầng.
Bên trong quả thực có kính viễn vọng, ba đứa nhỏ thay phiên nhau nhìn vào kính viễn vọng, xong chỉ có thể nhìn thấy một cái lồng sắt trống rỗng chứ không phải con Hổ lớn.
“Anh Bạc Niên, có phải không nhìn thấy Hổ lớn rồi không?”
Bạn nhỏ Bạc Niên nóng nảy.
“Để anh nhìn lại xem, dượng nói nói dù vết thương của Hổ lớn có bình phục và được thả vào rừng thì vẫn phải chuyển bằng lồng sắt. Nên hổ vẫn còn ở trong lồng, không có lý nào lại không nhìn thấy được.”
Tể Tể gật đầu: “Vậy anh Bạc Niên tìm lại xem, Tể Tể và anh Tiểu Tương chờ anh.”
“Được.”
Bạn nhỏ Bạc Niên tiếp tục dùng kính viễn vọng tìm khắp nơi, Tể Tể và Tương Tư Hoành có chút nhàm chán, hai đứa nhỏ trực tiếp đi thăm quan quanh ngôi nhà gỗ nhỏ.
Họ đi từ tầng hai xuống tầng một.
Sau khi đến tầng một, lại đi dạo quanh tầng một một vòng, Tể Tể có thể nghe thấy tiếng thở rõ ràng.
Tiếng thở rất nhẹ, như thể đang cố che đậy, nhưng Tể Tể vẫn có thể nghe thấy.
Nó phát ra từ phía sau chiếc ghế đẩu gỗ nhỏ trước mặt bé, Tể Tể chớp đôi mắt to, rồi cất chân nhỏ chạy tới hướng đó.
Bé di chuyển chiếc ghế đẩu nhỏ bằng gỗ ra xa, sau đó nhìn thấy một cái lỗ có kích thước tương đương với chiếc ghế đẩu gỗ nhỏ trên tường tầng một của nhà gỗ nhỏ.
Bé nghiêng người về phía trước và bắt gặp một đôi mắt màu vàng, sắc bén, dữ tợn và lạnh lùng.
Tể Tể rất phấn khởi.
Oa!
Là hổ thật!
Hổ lớn chờ thời cơ hành động: “…”
Một đứa nhỏ loài người ngu xuẩn!
Đồ ăn tự đưa tới cửa!
****6:
Đây là lần đầu tiên Tể Tể nhìn thấy một con hổ còn sống, khó tránh khỏi sự tò mò, cái đầu nhỏ không kìm được mà nghiêng về phía trước để xem xét.
Hổ lớn: “…”