Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 910:
Bạc Dịch Ninh định nói một câu “không phải là dì, mà nữ quỷ mới phải”, nhưng đành nuốt vào bụng.
Anh cũng nghĩ như Tể Tể, chẳng may mà doạ mẹ ruột sợ hãi thì biết làm sao bây giờ?
Tuy nhiên Tể Tể đã nói như vậy rồi, Bạc Dịch Ninh không thể bảo Tể Tể đang nói dối được.
Bạn nhỏ Bạc Niên nhanh chóng chỉ vào nữ quỷ mặc quần áo mát mẻ và nói: “Bà nội ơi, cháu cũng nhìn thấy, dì kia đang ở ngay trong phòng của cha.”
Bà nội Bạc: “Sao?”
Tương Tư Hoành vội vàng gật đầu thật mạnh: “Đúng vậy, bà nội Bạc, dì kia không chỉ ở trong phòng của chú Bạc, mà còn mặc rất ít?”
Bà nội Bạc bối rối: “Mặc ít sao?”
Tương Tư Hoành lại gật đầu: “Đúng! Rất ít ạ, mà quần áo của dì ấy còn rất nhỏ, chẳng che nổi cánh tay, bụng và đùi.”
Bà nội Bạc: “…”
Một người phụ nữ, ở trong phòng con trai lại mặc đồ ít đến nỗi không che nổi cánh tay, bụng và đùi, này…
Nhưng mà người ở đâu?
Vì sao bà không nhìn thấy được?
Chẳng lẽ mắt bà có vấn đề à?
Bà nội Bạc không kìm được mà nhìn về phía ba đứa nhỏ: “Cả ba người các cháu đều nhìn thấy dì kia à?”
Ba bạn nhỏ liên tục gật đầu, giọng của đứa này nhỏ hơn đứa kia, đáng yêu hơn đứa kia.
“Vâng ạ~”
Bà nội Bạc: “…”
Bà nội Bạc dụi mắt, khẳng định nhiều lần rằng ngoài họ ra, không có dì nào ăn mặc mát mẻ như lời của ba đứa nhỏ đã nói.
Bà nội Bạc nhìn con trai, rồi lại nhìn ba đứa nhỏ đáng yêu, trong lòng dâng lên một loại cảm giác bất an.
Bà còn nhớ một số người già ở quê bà thường nói, trẻ con khi còn nhỏ có thể nhìn thấy một số thứ không được sạch sẽ.
Cho nên…
Bà nội Bạc đáy lòng đột nhiên vang lên một lộp bộp!
Ôi chao!
Ông trời ơi!
Con trai bà chẳng lẽ đã bị nữ quỷ quấn lấy?
Cho nên “dì” trong miệng ba đứa nhỏ căn bản không phải con người, mà là quỷ!
****5:
Ý thức được điểm này, bà nội Bạc nhìn ba đứa nhỏ, rồi lại nhìn con trai của mình, sự hoang mang chợt lóe qua mắt của bà, rồi bà nhanh chóng kéo ba đứa nhỏ ra khỏi phòng, tiện chân đạp một cái lên mông con trai, đá con trai quay trở vào trong phòng.
Sau khi đóng sầm cửa lại, bà nội Bạc còn móc chìa khóa ra khóa cửa lại, cũng không rút chìa khóa ra để tránh việc con trai mở cửa chạy ra ngoài.
“Mẹ!!!”
Tiếng hét không thể tin được của con trai vang lên từ phía sau cánh cửa.
Bà nội Bạc tuy rằng lo lắng cho sự an toàn của con trai, nhưng bà càng lo lắng ba đứa nhỏ bị quỷ bám theo hơn.
Con quỷ đó rõ ràng là đang thèm muốn thân xác của con trai bà, chỉ cần nó không đắc thủ thì tạm thời con trai không bị nguy hiểm gì đến tính mạng, nhưng ba đứa nhỏ thì chưa chắc.
Sau khi cân nhắc xong… sự an toàn của ba đứa nhỏ đương nhiên được xếp ở trên đầu!
“Dịch Ninh, con cùng với… cô gái kia cứ từ từ tâm sự, nhớ không được vượt rào trước khi kết hôn đâu đấy, con phải biết mình nên làm gì và không nên làm gì! Mẹ… Mẹ đã dắt bọn Tiểu Niên ra ngoài để dành không gian cho các con.”
Vừa dứt lời, bà nội Bạc đã vội vàng bế ba đứa nhỏ xuống tầng, rồi kêu tài xế đến, chạy thẳng tới nhà con gái.
Bà nhớ hôm kia con gái bà có nói em trai của con rể mất sớm, mà khi mất vẫn chưa kết hôn, còn cố tình mời đại sư tới bói một quẻ, bây giờ vừa kéo bà lại tìm được một mối cho người chú em kia.
Với tình hình hiện tại của con trai, bà cần phải đi tìm con gái để hỏi một chút.
Bạc Dịch Ninh: “…”
Ba đứa nhỏ bị bà nội Bạc bế đi: “…”
Ba đứa nhỏ đều được bà nội Bạc ôm lấy nửa thân trên, còn ba đôi chân vẫn là là mặt đất.
Bà nội Bạc bế theo bọn nhỏ điên cuồng chạy xuống tầng, chân của ba đứa nhỏ cũng liên tục chạm vào mặt đất.
Rốt cuộc bà nội Bạc cũng đã lớn tuổi, Tể Tể lại béo tròn, hai đứa nhóc Tư Hoành và Bạc Niên cũng khá cao.
Nếu không có bà nội Bạc ôm theo ba đứa nhỏ chạy như điên, phỏng chừng cả ba đứa nhỏ đều đã lăn lông lốc xuống tầng rồi.
Chờ bà nội Bạc bế được ba đứa nhỏ lên xe, xe rời khỏi cổng lớn của biệt thự, lúc này bà cụ mới nhận ra trên chân ba đứa nhỏ có gì đó không ổn.
“Tể Tể, Tiểu Tương, Tiểu Niên, giày của các cháu đâu?”
Ba đứa nhỏ tổng cộng có sáu cái chân và sáu chiếc giày, bây giờ trên chân Tể Tể và Tương Tư Hoành mỗi đứa còn đúng một bên giày, bốn cái chân còn lại đều lộ ra ngoài, giày thì biến mất chẳng còn tăm hơi.
Tể Tể nhẹ nhàng giải thích; “Bà nội Bạc, giày chạy mất rồi.”
Không đợi bà nội Bạc nói chuyện, Tể Tể lại dùng vẻ mặt ngơ ngác hỏi bà.
“Bà nội Bạc, vì sao bà lại ôm chúng cháu bỏ chạy? Chỗ chú Bạc còn có một dì chưa xử lý xong mà.”
Tương Tư Hoành vội vàng giải thích: “Bà nội Bạc, ý của Tể Tể là chúng cháu còn chưa chào hỏi dì kia cẩn thận.”
Bà nội Bạc nghĩ đến dì trong miệng hai đứa nhỏ chính là quỷ, toàn thân lại thấy khó chịu.
“Cái đó… Khụ khụ…… Tể Tể, Tiểu Tương, Tiểu Niên à, bọn họ còn có chuyện lớn cần làm, chuyện cửa người lớn thì cứ để người lớn tự giải quyết, còn bà già và mấy đứa nhỏ như các cháu đừng xen vào.”
Bạn nhỏ Bạc Niên rất buồn phiền: “Nhưng mà bà ơi, đã lâu lắm rồi cha chưa tắm rửa, cha không tắm rửa thì không chịu bế cháu.”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ