Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 909:

Anh hoảng sợ đến mức phải tự nhủ với bản thân rằng mình không hề nhìn thấy gì cả.

Cho dù nữ quỷ kia có bày ra đủ mọi kiểu dáng õng ẹo, anh đều bình tĩnh như một vị cao tăng, nhắm mắt làm ngơ.

Người quỷ không chung đường!

Đừng nói hiện tại Bạc Dịch Ninh không có tâm trạng đi tìm phụ nữ, cho dù có tâm trạng đi chăng nữa, anh cũng phải tìm người còn sống, chứ tuyệt đối không bao giờ chơi trò dây dưa với nữ quỷ đâu.

Bạc Dịch Ninh nhớ rõ Tể Tể từng nói, từ sau khi họ trở về từ Địa Phủ sẽ dễ dàng bị đám ma quỷ thương nhớ.

Tuy nhiên phía bên Cố Thích Phong lại vô cùng yên tĩnh, nghe nói anh ta chẳng nhìn thấy con quỷ nào.

Còn phía bên này… không có ngày nào anh ấy không nhìn thấy ma quỷ cả!

Điều khiến anh thấy khó hiểu nhất là, tại sao đủ các loại nữ quỷ lại đến tìm anh, nữ quỷ nào nữ quỷ nấy đều ăn mặc mát cả, thậm chí còn có nữ quỷ trực tiếp ra trận vào lúc 3 giờ sáng.

Nhìn dáng người nóng bỏng kia, anh ấy chỉ cảm thấy cay mắt.

Cho dù có nóng bỏng tới đâu thì cũng chỉ là quỷ mà thôi!

Bạc Dịch Ninh âm thầm than khổ, chính Bạc Dịch Ninh cũng không biết nguyên cớ tại vì sao.

Mà anh ấy cũng ngại kể lại chuyện này cho Cố Thích Phong biết, rốt cuộc thu hút phải bao nhiêu nữ quỷ thế này, anh còn muốn thể diện, biết nói thế nào đây?

Chủ động tìm Tể Tể thì càng không được.

Không nói đến hiện tại nhà họ Hoắc đang phải đứng trên đầu sóng ngọn gió vì bị hai nhà Mặc Nghiêm hắt nước bẩn, thì cho dù Tể Tể có lợi hại thế nào, bé cũng chỉ mới có ba tuổi rưỡi thôi.

Mời một bé gái mới ba tuổi rưỡi tới xử lý đủ loại nữ quỷ “mát mẻ” thế này, anh xấu hổ lắm!

Thế nhưng ngày nào chúng cũng tới, hơn nửa đêm mà anh tỉnh giấc thì liền nhìn thấy có nữ quỷ mặc đồ hở hang ngồi cạnh giường, Bạc Dịnh Ninh thực sự không nhịn nổi nữa.

Hơn nữa bởi vì đám mò tới đều là những nữ quỷ vô liêm sỉ, Bạc Dịch Ninh thật sự có miệng khó nói nên lời, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

Từ một vị tổng giám đốc đẹp trai lúc nào cũng áo vest giày da sáng bóng, anh đã biến thành một người đàn ông luộm thuộm, râu ria xồm xoàm trên người còn có mùi chua khó diễn tả, bây giờ mới mất bao lâu chứ?

Đừng nói đến việc bị chính mẹ ruột của mình ghét bỏ, đến bản thân anh cũng phải ghét bỏ chính mình.

Ấy vậy mà đám nữ quỷ kia cứ hễ thấy anh vén quần áo lên là lại hưng phấn như được tiêm thêm máu gà, cho dù lúc đầu trong phòng chẳng có bóng dáng của nữ quỷ nào, thì cũng chỉ trong chớp mắt, Bạc Dịch Ninh đã có thể nhìn thấy cả một đống.

Trái tim đã có tuổi của Bạc Dịch Ninh đập nhanh kinh hoàng, thực sự không thể nhẫn nhịn được thêm nữa.

“Đủ rồi! Cô câm miệng cho tôi!”

Nữ quỷ kia nghe thế thì sửng sốt mấy một lúc, sau đó càng cười vui vẻ hơn.

“Ai nha, anh đẹp trai, khi anh răn dạy người khác hoá ra lại đẹp trai như vậy, càng có khí phách, càng nam tính hơn, em càng thích~~~”

Bạc Dịch Ninh: “…”

Mẹ kiếp, chẳng lẽ nữ quỷ này là kẻ trời sinh đã có máu M?

Bà nội Bạc không nhìn thấy gì cả, trong mắt bà ấy lúc này, con trai của bà chẳng khác nào bệnh nhân tâm thần cả.

Chốc chốc chạy tới ôm lấy Tể Tể nói mình muốn chết, chốc chốc lại luống cuống muốn che tai ba đứa nhỏ lại, kết quả thì sao, Bạc Dịch Ninh lại co quắp như con khỉ, thiếu cái này thiếu cái kia, cuối cùng cũng chẳng che được cho đứa nhỏ nào.

Rồi bỗng nhiên anh lại như lên cơn động kinh, quay lại và la hét về phía cuối đuôi giường.

“Đủ rồi! Con câm miệng cho mẹ!”

Bà nội Bạc tức giận đập một cái vào mái tóc bù xù của con trai: “Bạc Dịch Ninh, nếu con thương nhớ người phụ nữ Thẩm Tương kia đến như vậy… mẹ… mẹ không phải không thể nhẫn nhịn được!”

Nói xong, bà cụ nhớ tới những việc làm thiếu đạo đức của Thẩm Tương, không khỏi bổ sung thêm một câu.

“Dù sao thì cũng là cuộc sống của hai người, nếu con đã không ngại việc trên đầu mọc cả một thảo nguyên, vậy thì bà già đã chôn nửa người xuống đất vàng như mẹ cũng chẳng để ý nữa!”

“Con cũng đừng suốt ngày chơi trò biến mất với mẹ, hai ba hôm lại tự nhốt mình trong phòng nói hươu nói vượn rồi lẩm bẩm với không khí như người điên nữa, nếu con muốn tái hôn với cô ta thì cứ đi đi! Sổ hộ khẩu để trong ngăn kéo đầu giường, đi ngay đi!”

Bạc Dịch Ninh nghẹn lời.

“Mẹ, mẹ còn muốn con nói bao nhiêu lần nữa đây, gần đây tình hình của con khá đặc biệt, không hề liên quan gì đến Thẩm Tương cả.”

Tể Tể thấy chú Bạc tựa hồ rất sốt ruột, vì thế bèn giải thích giúp chú Bạc.

“Bà nội Bạc, chú Bạc không phải nói chuyện với không khí đâu, trong phòng còn có nữ…” sợ làm bà nội Bạc sợ hãi, Tể Tể vội vàng sửa lời: “Có một dì nữa.”

Bà nội Bạc ngẩn người: “Dì sao?”

Tể Tể gật gật đầu, vốn định trực tiếp mở mắt Âm Dương cho bà nội Bạc để bà nội Bạc tự xem.

Nhưng bé ngẫm lại, bà nội Bạc thường xuyên tới chơi với ông bà nội, nếu bà nội Bạc biết có thứ như nữ quỷ tồn tại, vậy chẳng khác nào bà nội của bé cũng biết, bà nội còn lớn tuổi hơn bà nội Bạc, chẳng may doạ bà nội sợ thì sao?

Tể Tể chọc chọc ngón tay mũm mĩm vào nhau, cau mày nhỏ suy nghĩ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free