Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 908:
Bà nội Bạc lại lần nữa cảm thấy tò mò về hai đứa nhỏ.
Ngoan quá!
Quá hiểu chuyện!
Nhà bà đã có cháu trai rồi, nhưng cháu gái nhỏ thì không có!
Người con trai đến tuổi trung niên thì ly hôn, tạm thời không có ý tái hôn nữa.
Gần nhất cũng không biết con trai bà bị làm sao, đường đường là một tổng giám đốc mà ngày nào cũng lôi tha lôi thôi, mấy ngày liền không chịu tắm rửa, tóc dài rồi cũng chẳng chịu cắt, nhìn luộm thuộm không chấp nhận được.
Nếu không phải biết đó là con trai ruột của mình, đột nhiên mà nhìn thấy Bạc Dịch Ninh ở ngoài đường, chắc bà nội Bạc còn tưởng đó bệnh nhân của viên tâm thần nào đó.
Nghĩ đến đây, bà nội Bạc định sẽ lên tầng nói chuyện với con trai trong khi bọn nhỏ đang chơi cùng nhau.
Sau khi chuẩn bị đồ ăn, thức uống và đồ chơi, bà nội Bạc dặn bảo mẫu chăm sóc ba đứa nhỏ, rồi liền lên tầng tìm con trai.
“Dịch Ninh.”
Bạc Dịch Ninh vốn định đi tắm, nhưng anh vừa mới vén áo lên đã nhìn thấy một nữ quỷ mặc đồ mát mẻ chui vào từ cửa sổ, rồi nhìn chằm chằm vào cơ thể mình với dáng vẻ thèm nhỏ dãi.
Bạc Dịch Ninh lập tức thả áo xuống, còn dùng sức túm chặt lấy tấm áo trên người.
Sau đó anh giả vờ như không nhìn thấy nữ quỷ mặc đồ mát mẻ kia, mà nhanh chóng nhìn về phía mẹ mình.
“Mẹ, Tiểu Niên tan học rồi sao?”
Bà nội Bạc khẽ gật đầu; “Đúng vậy, mẹ vừa mới đón nó về, nó đang ở dưới tầng chơi với mấy đứa nhỏ đấy.”
Sự chú ý của Bạc Dịch Ninh đều dồn lên người nữ quỷ kia, lời của mẹ ruột nói vào tai phải thì lọt ra tai trái, anh căn bản không chú ý tới những gì mẹ mình nói.
“Mẹ, mẹ lên đây tìm con có việc gì không? Tới giờ ăn rồi sao?”
Bà nội Bạc hít một hơi sâu, quyết định nói thẳng.
“Dịch Ninh, có phải con vẫn còn thương nhớ Thẩm Tương không?”
Bạc Dịch Ninh có vẻ bối rối: “Sao mẹ lại nói thế?”
Bà nội Bạc không nói nên lời: “Kể từ khi ly hôn, lần đầu tiên con chẳng thông báo gì mà biến mất mấy ngày, sau khi trở về thì mặt ủ mày chau, con nhìn dáng vẻ của mình bây giờ đi, còn giống tổng giám đốc của một công ty niêm yết không?”
Bạc Dịch Ninh vội giải thích: “Mẹ, chuyện không phải là như vậy, con…”
Nữ quỷ kia đã tiến tới trước mặt anh, thổi một luồng khí lên mặt anh.
Bạc Dịch Ninh: “…”
Nữ quỷ giở giọng nũng nịu: “Ôi chao anh đẹp trai ơi~ ly hôn rồi thì thôi, anh muốn phụ nữ thì có khó gì, không phải có sẵn em rồi đấy sao~~~”
Bạc Dịch Ninh: “…”
Mẹ kiếp!
Anh ấy có phải Ninh Thải Thần đâu, cũng chẳng có hứng thú với thể loại tình người duyên ma!
(Ninh Thải Thần 宁采臣: một nhân vật trong tập truyện “Liêu trai chí dị” của tác giả Bồ Tùng Linh.
)
Trước cửa phòng, mấy bạn nhỏ Bạc Niên, Tể Tể cùng Tương Tư Hoành lần lượt thò đầu ra.
Tể Tể ngây thơ hỏi Bạc Niên: “Anh Bạc Niên, có phải mấy ngày nay chú Bạc đã chạm phải sợi tơ hồng nào không?”
Vẻ mặt của bạn nhỏ Bạc Niên lộ rõ sự mờ mịt: “Tể Tể, anh không biết.”
Bạc Dịch Ninh nghe được giọng của Tể Tể chẳng khác nào gặp được cứu tinh, vội tránh tránh khỏi nữ quỷ kia và tiến lên.
“Tể Tể, chú Bạc của cháu sắp chết rồi!”
A a a!
Người cứu mạng tới rồi!
****4:
Nữ quỷ kia vốn định ngăn Bạc Dịch Ninh lại, xong lại có chút sợ hãi.
Mặc dù người đàn ông giàu có này thoạt trông không khác gì với mấy tổng giám đốc khác, cùng lắm chỉ trẻ hơn một chút, đẹp trai hơn một chút, dáng người tốt hơn một chút, nhưng dường như trên người anh ta có thứ gì đó khiến nữ quỷ phải kiêng dè.
Trong lúc nữa quỷ kia chần chờ, Bạc Dịch Ninh đã chạy đến cửa.
Nữ quỷ kia thò chiếc lưỡi dài đỏ au ra, liếm môi, mỉm cười quyến rũ nhìn ba đầu củ cải nhỏ đang đứng trước cửa.
“Ai nha, đây đều là con của anh sao, anh đẹp trai? Vậy thì tốt quá ~ rốt cuộc chúng ta cũng là người quỷ khác nhau, chúng ta có thể tận hưởng vô số thú vui, tận hưởng lạc thú tạm thời, nhưng em quả thực không thể sinh cho anh một đứa con, thấy anh có mấy đứa con thì em yên tâm rồi.”
Bạc Dịch Ninh vội vàng che tai của ba đứa nhỏ lại, nhưng anh chỉ có một đôi tay mà thôi, mà ba đứa nhỏ cộng lại có tới sáu cái lỗ tai, nên anh không thể nào che hết được.
Bạc Dịch Ninh hấp tấp tới độ luống cuống tay chân, càng loạn càng sốt ruột, cuối cùng không thể che tai của bất cứ đứa nhỏ nào, thế là ba đứa nhỏ đều có thể nghe thấy rõ những lời mà nữ quỷ kia vừa nói.
Bạc Dịch Ninh: “…”
Nữ quỷ thấy thế, cười khanh khách.
“Ôi chao anh đẹp trai, không cần che đâu, tuy rằng bây giờ ba đứa trẻ này đều còn nhỏ, nhưng rồi một ngày chúng sẽ lớn lên. Nhìn ba đứa bé này đứa nào cũng thật xinh xắn đáng yêu, nhìn đứa bé gái mũm mĩm mềm mại đáng yêu kia đi, hai đứa nhỏ trông cũng ngầu lắm nha, sau này lớn lên còn không biết khiến bao cô bé chết mê chết mệt nữa, chuyện hoan ái giữa trai gái cũng là chuyện bình thường thôi, sớm muộn gì chúng cũng sẽ hiểu, không bằng cho chúng học từ khi còn nhỏ, đến lúc trưởng thành đỡ phải chịu khổ ~”
Mấy ngày qua Bạc Dịch Ninh vẫn luôn bị đủ các loại quỷ quái vây quanh, nhưng dường như chúng sợ hãi với máu Minh Vương trên người anh, cho nên tuy đám quỷ này có thèm đến nhỏ cả dãi cũng không dám tuỳ tiện tới gần anh.