Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 908
Cho nên, mỗi khi Tể Tể - con gái cưng của người cha kim chủ kia cùng với Tiểu Tương đi học, hiệu trưởng lý đều cho người chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu và làm một gian bếp nhỏ ngay tại phòng bếp cho hai đứa bé từ sớm.
Sau đó hiệu trưởng Lý nhận ra, cảm giác thèm ăn của cô bé Tể Tể mập mạp này quả thực kéo dài rất lâu.
Không những cảm giác thèm ăn kéo dài, mà bé cũng ăn khá nhiều.
Nhìn mâm thức ăn chồng chất như núi, hiệu trưởng Lý lại nhìn sang cái bụng nhỏ mãi chẳng có dấu hiệu căng phồng của Tể tể, sau đó nắm mái tóc vốn chẳng có nhiều tóc của mình.
Bằng này cũng có thể giải quyết sao!
Đứa nhỏ kia cũng có thể ăn được hết chỗ này à!
Nếu không đủ ăn liệu khi về cô bé có thể mách cho người cha kim chủ của mình không?
Hiệu trưởng Lý lại nắm tóc một phen: “Tể Tể à, bác hiệu trưởng gọi cho cháu thêm chút cơm hộp nhé?”
Tể Tể lắc đầu, sờ sờ bụng nhỏ.
“Không cần đâu bác hiệu trưởng, Tể Tể không muốn ăn, Tể Tể muốn đi ngủ.”
Hiệu trưởng Lý: “… À, à, thế…”
Hiệu trưởng còn chưa kịp nói xong, Tể Tể đã gục cái đầu nhỏ nhắn của mình lên bàn trước mặt và bắt đầu cất tiếng ngáy khe khẽ.
“Khò!”
“Khò!”
“Khò!”
…
Hiệu trưởng Lý: “…”
Hiệu trưởng Lý lại quay sang nhìn Tương Tư Hoành, Tương Tư Hoành đã gục đầu lên bàn ngủ từ lúc nào rồi.
Hiệu trưởng Lý: “…”
Nhìn hai đứa nhỏ, một đứa nhỏ mũm mĩm mập mạp, bế nặng trĩu cả tay.
Một đứa nhỏ trông cao gầy hơn một chút, nhưng bế lên cũng chẳng hề nhẹ.
Hiệu trưởng Lý hít một hơi thật sâu, nhìn tay chân già nua của mình rồi nhanh chóng bế hai đứa nhỏ đưa về phòng nghỉ.
Bước ra khỏi phòng nhỉ, hiệu trưởng Lý thở hồng hộc.
Cô Tôn vội vàng nhìn xuống, nhịn cười đến nỗi sắp nghẹn thở.
Trong phòng nghỉ, gần như tất cả các bạn nhỏ khác đều đã ngủ say, chỉ còn bạn nhỏ Bạc Niên vẫn kiên trì thức.
Cậu nhóc vẫn luôn chờ Tể Tể cùng Tương Tư Hoành ở trong phòng nghỉ, thấy hiệu trưởng Lý bế hai bạn nhỏ đi vào, lúc này cậu nhóc mới dịu đôi mắt đau nhức, sau đó nắm lấy bàn tay mũm mĩm của Tể Tể và chìm vào giấc ngủ.
Đi đến cửa phòng nghỉ, hiệu trưởng Lý duỗi tay vặn eo, trầm giọng thở dài.
“Ai, già rồi, ôm hai đứa nhỏ thôi mà còn không nổi.”
Cô Tôn vội tiếp lời: “Hiệu trưởng Lý, ngày mai, sau khi nhóm Tể Tể sắp ăn xong, tôi sẽ đến văn phòng của ngài đợi, rồi sẽ bế bọn nhỏ về đây.”
Hiệu trưởng Lý nhìn tay chân mảnh mai của cô Tôn, bèn lắc đầu.
“Thôi, cứ để tôi bế bọn nhỏ đi.”
Chẳng may giữa đường làm rơi hai đứa nhỏ này thì đúng là tội lỗi lớn đấy.
Thật sự bồi thường không dậy nổi đâu!
…
Tan học, bà nội Bạc tới đón cháu trai nhỏ cùng hai người bạn nhỏ tới nhà mình chơi.
Bởi vì Tể Tể và Tương Tư Hoành là con cháu nhà họ Hoắc, nên bà nội Bạc rất cẩn thận, sợ hai đứa nhỏ ngồi trên xe khó chịu hoặc thấy nhàm chán nên đã bỏ vào trong xe không ít đồ chơi.
Chẳng hạn như búp bê, thú nhồi bông…
Ngoài ra còn có máy bay nhỏ, xe tải nhỏ,… mấy thứ mà các bé trai rất thích.
Tể Tể và Tương Tư Hoành vừa lên xe, bốn con mắt đã sáng lên.
Tể Tể: “Oa, nhiều đồ chơi quá.”
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành quay đầu lại hỏi bà nội Bạc: “Bà nội Bạc, cháu và Tể Tể có thể chơi mấy món đồ chơi này cũng với Tiểu Niên được không ạ?”
Bà nội Bạc cười đến nỗi chỉ thấy răng không thấy mắt: “Đương nhiên có thể, chủ yếu là chuẩn bị cho các cháu mà, các cháu thích chơi là tốt rồi, bà nội Bạc còn sợ các cháu không thích đấy.”
Tương Tư Hoành cười hì hì: “Thích ạ.”
Tể Tể cười ngọt ngào nói cảm ơn: “Cảm ơn bà nội Bạc, cảm ơn anh Bạc Niên.”
Ba bạn nhỏ ghé sát vào nhau cùng chơi đồ chơi, bà nội Bạc ngồi bên cạnh chăm sóc cho tụi nhỏ, cùng lúc đó tài xế lái xe về nhà họ Bạc.
Trong lúc bất tri bất giác, ba đứa nhỏ còn chưa chơi xong thì xe ô tô đã đỗ lại trên sân trước biệt thự nhà họ Bạc.
Tài xế xuống xe và mở cửa ghế sau: “Bà ơi, đã tới nơi rồi.”
Bà nội Bạc mỉm cười gật đầu, rồi bảo ba đứa nhỏ xuống xe.
Đã tới nơi, Tể Tể tuy rằng còn chưa chơi đủ, nhưng bé vẫn nhớ chuyện của chú Bạc, vì thế đành thả chú chó nhồi bông ở trong xe.
Bà nội Bạc đang định bế bé xuống, kết quả Tể Tể đã tự trượt xuống xe như cá chạch vậy.
Động tác kia thật uyển chuyển… thật chẳng giống một cô bé mập mạp gì cả.
Nhìn khuôn mặt nhỏ gầy chẳng có mấy miếng thịt của cháu trai mình, bà nội Bạc lại quay sang nhìn Tể Tể mập mạp lại nhanh nhẹn lạ thường, không khỏi cảm thấy ghen tị.
Bé loạng choạng khi bước đi, quả thực rất, rất đáng yêu.
Thật hâm mộ người chị em lâu năm là bà nội Hoắc ghê!
Tể Tể không biết gì, chỉ đi theo anh trai nhỏ Bạc Niên đi tới trước cửa phòng khách, sau đó chủ động dừng lại, quay người nhìn về phía bà nội Bạc có vẻ như đang ngơ ngác.
“Bà nội Bạc ơi, đi thôi.”
Bà nội Bạc ngẩn người một lúc rồi vỗ lên trán mình, kêu ai da một tiếng.
“Xem đầu óc của bà này, vừa đi vừa choáng váng, Tể Tể cùng Tiểu Tương cứ đi vào với anh Bạc Niên trước đi nhé, bà nội Bạc sẽ vào ngay thôi.”
Tuổi của bà đã lớn, tốc độ không nhanh bằng bọn nhỏ, cũng không muốn để bọn nhỏ phải chờ mình.
Tể Tể và Tương Tư Hoành có thói quen kính trọng người lớn, nên bé chờ bà nội Bạc bước tới gần, nắm tay bà rồi mới cùng mọi người đi vào cửa.