Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 913:
Có một tiếng nổ nhẹ và dường như quả bóng đã bật trở lại.
Tể Tể: “…”
Tể Tể nhìn thấy Hổ lớn đứng chờ từ xa, còn thường xuyên giơ đôi chân to về phía bé, đại khái bé đã hiểu được ý của Hổ lớn, nó muốn bảo bé nhặt bóng lên.
Tể Tể nhìn nhìn cửa lỗ.
Hổ lớn không thể chui qua, vì cơ thể nó quá lớn, nhưng bé thì lại có thể nhẹ nhàng chui qua đó.
Vì thế, Tể Tể cúi xuống và bước vào mà không nói một lời.
Bé vừa chui qua lỗ vừa gọi Tương Tư Hoành cùng Bạc Niên.
“Anh Tiểu Tương, anh Bạc Niên, em đi vào trong chơi đá bóng với Hổ lớn! Các anh có muốn vào trong chơi cùng không?”
Tương Tư Hoành lập tức chạy tới.
Tể Tể vừa mới chui vòng trong, cậu nhóc cũng chui vào theo.
Bạc Niên ở trên tầng đang dùng kính viễn vọng quan sát khắp nơi để tìm kiếm Hổ lớn, cậu nhóc gấp gáp đến độ đầu chảy đầy mồ hôi.
“Tể Tể, anh không tìm thấy Hổ lớn ở đâu cả, em nhìn thấy nó ở đâu thế?”
“Đá bóng? Em chơi đá bóng cùng với ai?”
Chờ bạn nhỏ Bạc Niên nhanh nhẹn hỏi xong, không cần Tể Tể đáp lại, cậu nhóc đã nhìn thấy bóng dáng của Tể Tể và anh Tiểu Tương xuất hiện trong kính viễn vọng.
Đồng thời, bóng dáng của Hổ lớn mà cậu nhóc vẫn luôn tìm kiếm đã lâu cũng từ từ xuất hiện trong ống kính.
Đầu Hổ lớn có hình tròn, trên trán có nhiều hoa văn hình sọc ngang màu đen cắt xuyên qua, tạo thành chữ “Vương”.
Màu lông rất sáng và hơi vàng, bụng màu trắng, toàn thân đều có hoa văn hình sọc đen, trông rất mạnh mẽ, cao lớn, cường tráng, hung bạo.
Lúc này, con Hổ lớn hung hãn mạnh mẽ kia đang từ từ tới gần Tể Tể và anh Tiểu Tương.
Bạn nhỏ Bạc Niên sợ tới mức loạng choạng ngã xuống đất.
“Hổ… hổ kìa…”
Trước kia cậu nhóc đã tới đây quan sát Hổ lớn rất nhiều lần, nhưng cô, dượng và cả hai anh họ đều nhắc nhở, không để cậu nhóc tới gần Hổ lớn.
Nếu muốn nhìn thấy Hổ lớn, cũng chỉ có thể đứng ở đây và dùng kính viễn vọng mà thôi.
Bởi vì Hổ lớn thực sự ăn thịt người, chúng là loài động vật ăn thịt hung mãnh.
Cho dù con Hổ lớn này khi được dượng đưa về đã bị thương, nên nó vẫn luôn dưỡng thương, nhưng đó vẫn là Hổ lớn biết ăn thịt người đấy.
Bạn nhỏ Bạc Niên sợ hãi.
Cậu nhóc nằm liệt trên mặt đất, cả người run rẩy, định kêu Tể Tể và anh Tiểu Tương mau chóng chạy đi, nhưng môi cậu lại không ngừng run rẩy, dường như không thể nói được một từ.
Chỉ trong chớp mắt, toàn thân Bạc Niên đã ướt sũng từ trong ra ngoài.
Cậu nhóc dùng ngón tay run rẩy gõ nhẹ vào chiếc đồng hồ trẻ em trên cổ tay, gọi cho bà nội.
“Tiểu Niên, làm sao vậy? Đói bụng rồi hả? Nếu cháu đói rồi thì dẫn Tể Tể và Tiểu Tương về đi, dượng cháu mang rất nhiều món ngon về đấy.”
Bạn nhỏ Bạc Niên lắp bắp, trong giọng nói còn xen lẫn tiếng nức nở.
“Bà… bà nội ơi… Tể Tể cùng Tiểu Tương… bọn họ… bọn họ vào… vào chỗ Hổ lớn… vào khu vườn Hổ lớn sống… hu hu hu… Hổ lớn… Hổ lớn cách… bọn họ rất gần!”
“Cái gì?”
Ở đầu dây bên kia, giọng nói của bà nội Bạc gần như lạc đi, tiếp theo đó là những tiếng phanh phanh phanh hỗn loạn như có thứ gì rơi xuống đất, hoặc bà đã vấp phải thứ gì mà bị ngã.
Bạc Niên nắm lấy kính viễn vọng và đứng lên, rồi đỡ tay vịn cầu thang vội vàng chạy xuống dưới.
Vừa chạy cậu nhóc vừa nói vào điện thoại: “Bà nội, cháu đi tìm Tể Tể và Tiểu Tương trước, người cháu cũng có không ít thịt, nếu Hổ lớn muốn ăn… ăn luôn cả cháu… cũng có thể ăn… ăn trong chốc lát, Tể Tể và anh Tiểu Tương chạy nhanh, nhất định có thể chạy ra… hu hu hu…”
Đầu dây bên kia truyền tới tiếng kêu xé ruột xé gan của bà nội Bạc.
“Tiểu Niên! Đừng!”
Bạn nhỏ Bạc Niên đã chạy đến tầng dưới, dường như chỉ liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấy được cái lỗ phía sau ghế dựa, sau đó cậu nhóc hít một hơi thật sâu rồi vọt vào trong.
“Tể Tể, anh Tiểu Tương, … hu hu… Hai người chạy mau! Để Hổ lớn ăn thịt em trước!... Hu hu…”
****7:
Khi Hổ đại gia chỉ còn cách hai món ăn của mình tầm một bước, hai món ăn nọ vẫn còn phản ứng rất chậm chạm, đặc biệt là đứa bé gái béo tròn kia, còn hồn nhiên nở nụ cười toe toét để lộ hàm răng trắng tinh mà nhìn nó.
Hổ đại gia: “…”
Nhìn món đồ ăn này có vẻ không được thông minh cho lắm, dùng một ngụm nuốt món ăn này vào trong bụng liệu có ảnh hưởng gì đến sự phát triển của nó không nhỉ?
Trong khi đó, cậu nhóc gầy yếu đứng bên cạnh lại nhìn nó bằng ánh mắt khá cảnh giác.
Thậm chí, trong lúc nó im lặng tiến tới gần hai đứa nhóc, cậu nhóc kia vô thức nhích lại gần phía đứa bé gái béo tròn hơn, để đứa bé gái ấy đứng phía sau lưng mình.
Đầu lưỡi của Hổ đại gia quấn quanh những chiếc răng nanh sắc nhọn, nuốt đứa béo trước rồi lại nuốt đứa gầy, tốc độ phải thật nhanh, phải ăn cả đứa phản ứng chậm chạp lẫn đứa cảnh giác, nhai cùng với nhau rồi trộn lẫn ở trong bụng, như vậy sẽ không ảnh hướng đến chỉ số thông minh của nó!
Ngay khi Hổ lớn chuẩn bị vồ lấy con mồi, một món ăn khác lại tự chạy vào trong cửa hố.
Tốt lắm!
Hoá ra lại là đứa trẻ đã từng tới đây rất nhiều lần nhưng nó lại không có cách nào ăn thịt được!
Cần phải xử lý cả đứa nhỏ đó!