Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 905:
“Tể Tể, Tiểu Tương!”
Hoắc Trầm Huy đặt hai đứa nhỏ xuống, Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng loạt vẫy tay chào Hoắc Trầm Huy.
“Tạm biệt cha (bác cả)!”
Bạn nhỏ Bạc Niên cũng chào hỏi theo: “Tạm biệt bác cả Hoắc!”
Trong xe, Tương Uyên đã ghen tị tới mức sắp bốc khói.
Anh ta đường đường là một người cha ruột đẹp trai thế này, kết quả từ đầu tới cuối con trai lại chẳng thể nhìn thấy.
Mà trước cổng trường mẫu giáo, ba bạn nhỏ đã chào các thầy cô đang kiểm tra buổi sáng rồi nắm tay nhau bước vào trong.
Bạn nhỏ Bạc Niên nắm lấy tay Tể Tể, chưa đi vào trong lớp học ngay mà đi đến góc trong cùng của hội trường nằm tại tầng một của trường mẫu giáo.
Tương Tư Hoành tất nhiên cũng đi theo.
Ba bạn nhỏ vừa mới dừng bước, Bạc Niên đã không nhịn được mà vội vàng lên tiếng.
“Tể Tể, gần đây cha anh…. bị rất nhiều ma quỷ tìm tới.”
Tể Tể quan sát Bạc Niên, không nhìn thấy bất cứ nguy hiểm nào trên người cậu nhóc, vì thế cười tủm tỉm an ủi.
“Không sao đâu, không sao đâu, anh Bạc Niên, những con quỷ đó không có ác ý.”
Bạn nhỏ Bạc Niên lo lắng muốn chết: “Nhưng dạo gần đây trông cha anh rất tiều tuỵ, ăn không ngon ngủ không yên, hàng ngày còn không chịu tắm rửa, trông rất nhếch nhác.”
Tể Tể: “Sao?”
Tương Tư Hoành không hiểu: “Vì sao đến cả đi tắm chú Bạc cũng không chịu thế?”
Bạc Niên: “Cha bảo khi cha cởi quần áo ra thì những thứ ma quái đó sẽ tới, nên cha không cởi quần áo thì đám ma quỷ sẽ tới ít một đi một chút!”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đều ngơ: “Vì sao thế?”
****2:
Khuôn mặt nhỏ của bạn nhỏ Bạc Niên đanh lại, cậu mở miệng thở dốc, giọng nói non nớt trở nên lắp bắp.
“Anh… anh cũng không biết, cha… cha không nói với anh.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành: “Sao?”
Bạn nhỏ Bạc Niên xấu hổ.
“Thì là… Thì là cha nói với anh… bảo anh là trẻ con, đừng hỏi nhiều.”
Nói tới đây, bạn nhỏ Bạc Niên đang xấu hổ chợt mím miệng lại, thoạt trông rất tủi thân.
Tể Tể cùng Tương Tư Hoành: “…”
Hai đứa nhỏ chưa từng gặp phải tình huống này bao giờ, cho nên cũng không biết phải nói gì.
Tuy nhiên, Tể Tể chớp chớp đôi mắt to rồi nhanh chóng an ủi anh trai nhỏ Bạc Niên.
“Anh Bạc Niên, anh cứ yên tâm, chú Bạc thực sự không sao đâu, Tể Tể không cảm nhận được chút khí tức xấu xa nào từ trên người của anh cả.”
Tuy bạn nhỏ Bạc Niên không lo lắng, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng lòng bàn tay lại có vẻ u sầu.
“Nhưng mà, Tể Tể, cha anh vẫn không chịu tắm rửa, bây giờ thời tiết đã khá nóng rồi, em bảo liệu cha anh có bị bốc mùi thối um không?”
Tể Tể: “…”
Về điều này thì bạn nhỏ Tương Tư Hoành có quyền lên tiếng, dù sao nhóc cương thi cũng đã được tự mình trải qua rồi.
Vì thế bạn nhỏ Tương Tư Hoành gật đầu rất nghiêm túc, biểu cảm trên mặt của nghiêm túc không kém.
“Nhất định sẽ thối!”
Bạn nhỏ Bạc Niên: “…”
Tương Tư Hoành sợ Bạc Niên không tin, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, nên đã ghé sát tai Bạc Niên, hạ giọng xuống mức nhỏ nhất, chỉ đủ để hai người nghe thấy.
“Lúc anh mới được khai quật… chỉ có thể dựa vào nước mưa để tắm rửa, nhưng lúc đó đang là mùa hè, trời rất ít mưa, mặt trời ngày nào cũng gay gắt, chiếu đến nỗi tới thấy mày váng mắt hoa, cả ngày đều bốc mùi thối.”
Bạn nhỏ Bạc Niên: “…”
Bạn nhỏ Bạc Niên nghĩ đến cha mình ở nhà không chịu cạo râu, râu xồm xoàm, tóc dài tới nỗi sắp tết thành bím được rồi, cậu nhóc buồn phiền, áp mặt vào tường.
“Vậy thì xong rồi, nhất định cha em đã bắt đầu thối, bảo sao mấy hôm nay cha không cho em tới gần, cũng không ôm em.”
Tương Tư Hoành: “…”
Tể Tể suy nghĩ một lát, rồi đề nghị: “Nếu không, hôm nay sau khi tan học Tể Tể và anh Tiểu Tương sẽ tới nhà của anh Bạc Niên gặp chú Bạc nhé?”
Đôi mắt của bạn nhỏ Bạc Niên sáng lên: “Thật ư? Vậy thì tốt quá! Tể Tể, em và anh Tiểu Tương qua nhà anh chơi đi, anh sẽ đi tìm cô Tôn để cô ấy gọi điện thoại báo cho bà anh một tiếng.”
Bạn nhỏ Bạc Niên nói xong, buông tay Tể Tể ra rồi lon ton chạy đi.
Tể Tể thấy anh Bạc Niên vui vẻ như vậy cũng cười rộ lên, Tương Tư Hoành thấy Tể Tể cười, cũng cười tươi để lộ hàm răng trắng.
Cô Tôn từ hành lang gần đó đi tới, nhìn thấy hai bạn nhỏ đang đứng ở một góc cười ngốc nghếch không khỏi cảm thấy buồn cười.
“Tể Tể, Tiểu Tương, có chuyện gì mà vui như vậy?”
Sau lưng truyền đến tiếng bước chân cộp cộp cộp, cô Tôn vội vàng xoay người, kết quả, tốc độ của bạn nhỏ Bạc Niên quá nhanh, ngay lúc cô Tôn vừa xoay người lại thì cũng là lúc cậu nhóc chui vào trong lòng cô Tôn.
Cô Tôn bị bạn nhỏ Bạc Niên đâm vào mà không kịp phòng bị, thân thể trực tiếp ngã sang một bên.
Mắt thấy cả người cô giáo sắp đập vào cửa kính ở bên cạnh, Tể Tể nhanh chóng ra tay.
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành nhanh chóng chen qua, nhảy lên mép cửa sổ, dùng thân mình làm đệm người.
Cô Tôn vô thức bảo vệ đứa nhỏ ở trong lòng, bỗng sau lưng có cảm giác mềm mại.
Tể Tể kéo tay cô giáo lại, nên cô cũng chỉ đụng nhẹ vào Tương Tư Hoành mà thôi.
Cô Tôn vội vàng đứng vững, nhanh chóng quay đầu nhìn lại phía sau.
Nhìn thấy Tương Tư Hoành vừa vịn bệ cửa sổ mà nhảy xuống, đôi mắt của cô Tôn trừng lớn.
Tương Tư Hoành: “…”
Cậu nhóc có nên nhảy tiếp không hay cứ ở nguyên như vậy?