Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 904:
“Không biết trong vườn còn có cái gì khác có thể ăn được hay không, anh cả, anh thả Thỏ Đen ra để nó tự đi tìm đồ ăn trước, ăn no rồi thì bắt đầu làm việc!”
Thỏ Đen yên lặng nghĩ, nó muốn ăn đến sáng.
Hoắc Trầm Lệnh lại bổ sung một câu.
“Giang Lâm và quản gia La luôn làm việc rất hiệu quả, lúc này họ đã liên hệ với đội thi công rồi, hẳn là người ta đang trên đường tới đây.”
Nói xong, ông quay sang nhìn vào Thỏ Đen, nhàn nhạt nói: “Thỏ Đen, mày ăn nhanh một chút, nhé!”
Thỏ Đen: “…”
A a a a!
Cái tên Hoắc tư bản này!
Hoắc Trầm Huy mở lồng sắt ra, xách gáy Thỏ Đen và lôi ra ngoài.
Nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ tươi mở to của Thỏ Đen, ấy vậy mà ông ấy có thể nhận ra một tia oán giận, Hoắc Trầm Huy bật cười thành tiếng.
“Thỏ Đen, ăn cơm cho ngon, ăn no mới có sức lực làm việc! Cố lên!”
Thỏ Đen: “…”
Đặt Thỏ Đen trên mặt đất, sau đó Hoắc Trầm Huy xoay người, cùng đi vào trong biệt thự với Hoắc Trầm Lệnh.
Thỏ Đen tức giận đến mức cào đất!
Xung quanh toà âm trạch số 1 bao phủ đầy âm khí, trên mặt đất lúc này hiện ra những ký tự lớn màu đỏ như máu.
【 Còn cào nữa, tôi mách đại nhân nhỏ đấy! 】
Thỏ Đen: “…”
Tức chết thỏ đại tiên rồi!
Thỏ Đen dậm chân một cái, rồi nhảy đi trước khi toà âm trạch số 1 kịp cảnh cáo lần nữa.
Thời gian trôi qua nhanh đến mức Tể Tể cảm thấy như thể mình chỉ vừa mới chợp mắt một chút thì đã bị ba anh trai gọi dậy ăn sáng, rồi đi học.
Tể Tể tuy không thể mở nổi mắt nhưng vẫn ngoan ngoãn bò khỏi giường.
Hai bím tóc nhỏ xinh đẹp lắc lư, phần tóc thừa tung bay bồng bềnh, nhìn từ xa trông hệt như một quả bóng lông với hai búi tóc nhỏ ở hai bên, hơn nữa còn là một quả bóng lông lắc la lắc lư.
Tể Tể hồn nhiên không nhận ra điều đó, nên bé cứ nhắm mắt đi tới phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt, sau đó vẫn nhắm mắt lò mò tới phòng ăn.
Hoắc Tư Tước đã đến trường sớm để tự học từ sáng sớm, lúc này trong phòng ăn chỉ có hai bạn nhỏ là Hoắc Tư Thần và Tương Tư Hoành.
Bởi vì tạm thời công ty còn có việc chưa xử lý xong, nên trời còn chưa sáng Hoắc Trầm Lệnh đã tới công ty, Hoắc Trầm Huy đã đi kiểm tra tình trạng đường xá ở khu đất trống bên ngoài.
Hai bạn nhỏ Hoắc Tư Thần và Tương Tư Hoành thay nhau bón Tể Tể ăn no, sau khi ăn uống no nê, ba anh em chuẩn bị đi ra ngoài, Tể Tể cảm nhận một chút, cha Minh Vương vẫn đang ở phòng bên cạnh, dường như đang ngủ.
Tể Tể ngáp một cái rồi nói với toà âm trạch Tiểu Tam: “Cha ơi, chào buổi sáng, Tể Tể đi học đây”, bé nói xong cũng được hai anh trai dẫn ra khỏi cửa.
Trong trang viên chẳng còn chỗ nào lành lặn, cho dù đội thi công có làm việc xuyên đêm thì cũng chỉ có thể sửa được một đoạn đường đất tạm thời cho xe cộ ra vào.
Tể Tể nhắm mắt đi theo các anh lên xe, vừa lên xe bé lại bắt đầu ngủ.
Hoắc Tư Thần cũng mệt rã rời, thấy Tể Tể ngủ ngon quá, mí mắt của cậu nhóc cũng bắt đầu đánh nhau, chỉ chốc lát sau cũng ngủ mất.
Tương Tư Hoành và Tể Tể đều thuộc thuộc tính ngủ ngày cày đêm, nên cả đêm qua cậu nhóc không ngủ, mà bận rộn hấp thu ánh trăng để tu luyện, vì thế lúc này cũng mơ màng sắp ngủ.
Dần dần, nhóc cương thi cũng phát ra tiếng ngáy khe khẽ.
Hoắc Thần Huy đang lái xe nghe thấy một loạt những tiếng ngáy nhỏ từ phía sau, qua kính chiếu hậu ông ấy nhìn thấy ba đứa nhỏ đang ngủ say liền mỉm cười.
Tương Uyên ngồi ở ghế phụ, quay đầu lại thấy cảnh này cũng bật cười.
Tốc độ di chuyển của xe chậm lại và ổn định hơn.
Khi tới trước cổng trường tiểu học, Hoắc Tư Thần xuống xe.
Thấy cháu trai nhỏ bước xuống xe rồi mà vẫn còn nửa tỉnh nửa mê, Hoắc Trầm Huy bèn nhắc nhở cậu nhóc.
“Tư Thần, lau nước miếng đi.”
Hoắc Tư Thần “dạ” một tiếng, sau đó giơ tay lên lau qua khoé miệng, lắc lắc đầu rồi vẫy tay chào mọi người.
“Tạm biệt bác cả, tạm biệt chú Tương.”
Hoắc Trầm Huy lại lái xe đến trường mẫu giáo ở ngay gần đó, tìm một chỗ dừng xe, rồi bước xuống xe và gọi hai đứa trẻ đang ngủ.
“Tiểu Tương, Tể Tể, tới nhà trẻ rồi.”
Hai bạn nhỏ Tể Tể và Tương Tư Hoành: “Khò! Khò! Khò!”
Hoắc Trầm Huy nhìn hai đứa nhỏ đang ngáy khò khò, dở khóc dở cười.
Khi Tương Uyên đang chuẩn bị xuống xe, Hoắc Trầm Huy nhanh chóng nhắc nhở anh ta.
“Ảnh đế Tương, bây giờ anh đã đứng đầu bảng hot search rồi, anh chắc chắn muốn đưa cả hai đứa nhỏ cùng ngồi trên đầu bảng hot search với mình sao?”
Tương Uyên định bế con trai xuống xe: “…”
Chết tiệt!
Anh ta đã biết làm nghề nào cũng được nhưng nhất định không thể làm ngôi sao, đến chút quyền riêng tư cũng chẳng có!
Xong nghĩ lại, nếu không trở thành ngôi sao, có lẽ đến tận bây giờ anh ta vẫn đang lang thang trên đường đi tìm con trai ruột.
Sắc mặt Tương Uyên buồn bực, Hoắc Trầm Huy nhẹ nhàng gọi hai đứa trẻ đang ngủ say tít.
Cũng may hai đứa nhỏ không dựng lên bất kỳ kết giới nào, khoảng ba phút sau, hai đứa nhỏ dụi dụi mắt rồi nhào vào trong lòng ông ấy, rồi Hoắc Trầm Huy bế hai đứa nhỏ đến cổng trường mẫu giáo.
Bạn nhỏ Bạc Niên đã tới từ sớm, nhưng chưa chịu bước vào cổng vì muốn chờ hai người bạn nhỏ của mình.