Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 903:
Anh ta vừa nghĩ đến đây, điện thoại di động chợt reo lên, là trợ lý Tiểu Hải gọi điện thoại tới: “Thầy Tương, ngài để cho cậu chủ Tiểu Tương đập phá biệt thự trang viên nhà họ Hoắc à? Bây giờ còn đang đối diện với khoảng tiền bồi thường kếch xù nữa?”
Tương Uyên cảm giác đầu đầy sương mù: “Cái gì mà tôi để cho Tiểu Tương đập phá trang viên nhà họ Hoắc, còn phải đối diện với khoảng tiền bồi thường kếch xù?”
Chuyện thứ chó Phong Đô đó chơi anh ta, anh ta không xé Phong Đô ra cũng đã không tệ rồi.
Giọng của Tiểu Hải trong điện thoại vô cùng sốt ruột: “Thầy Tương, chuyện ngài chiều con đã leo lên hot search rồi, một hai câu không thể nói rõ được, hay là ngài tự mình đọc tin tức trên hot search một lát đi được không?”
“Được!”
Sáu chữ “chiều con leo lên hot search” khiến cho Tương Uyên đang tức muốn nổ phổi đột nhiên dịu xuống.
Chờ đến khi Tương Uyên xem xong nội dung hot search, vua cương thi Tương Uyên hoàn toàn bất ổn.
“Cái gì mà cha chiều quá mức làm hư con trai! Cái gì mà lộ ra nghi vấn ảnh đế Tương có dính líu đến trốn thuế…”
Có bao nhiêu cái xấu xa tội ác, tất cả đều chụp mũ lên trên đầu anh ta!
Tương Uyên hết sức cạn lời.
Anh ta đường đường là vua cương thi, còn cần phải trốn thuế nữa sao?
Long bào mà anh ta cho viện bảo tàng mượn để trưng bày với người hiện đại mà nói là vô giá, với anh ta mà nói… đây chẳng qua chỉ là một món anh ta lấy từ trong mộ Đế Vương nước Hoa mấy ngàn năm ra mà thôi.
Chỉ cần anh ta sẵn lòng thì anh ta có thể ngay lập tức ném ra vô số bộ quần áo mũ miện của đế vương đã dựng nên nước Hoa.
Tương Tư Hoành và Tể Tể cùng nhau đi tới gần, một trái một phải đứng ở bên cạnh anh ta. Hai cái đầu nhỏ cùng lúc tiến gần về phía trước một chút.
Trên màn hình điện thoại di động có rất nhiều chữ viết, Tể Tể không nhận ra được chữ nào.
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành miễn cưỡng biết được năm ba chữ, cảm giác như lọt vào trong sương mù.
Hai đứa nhỏ liếc mắt nhìn nhau một chút rồi đồng thanh hỏi Tương Uyên: “Cha (chú Tương), trên điện thoại có gì vậy?”
Tương Uyên thấy con ruột lại đi đến gần bên cạnh anh ta, vội vàng nhân cơ hội với tay ôm người vào trong ngực.
Anh ta sợ bị con ruột ghét bỏ đẩy ra, lại còn đặc biệt ôm luôn cả tên trộm gà Tể Tể.
Bên trái một đứa nhỏ, bên phải một đứa nhỏ, tâm trạng Tương Uyên lại tốt lên: “Không sao, một lũ xiếc đui mù dốt nát…”
Hoắc Trầm Lệnh đi ra, nặng nề ho khan hai tiếng: “Khụ khụ!”
Thế là cụm “chết tiệt” vừa ra đến miệng Tương Uyên bất giác sửa lại cách nói: “Nói mò.
”
Hoắc Trầm Lệnh đi qua nhìn hai đứa nhóc: “Tể Tể, Tiểu Tương, đã trễ lắm rồi, ngày mai các con còn phải đi học nữa, mau đi rửa mặt nghỉ ngơi đi.”
Lúc Hoắc Trầm Lệnh nhắc tới rửa mặt nghỉ ngơi có vẻ hơi mất tự nhiên.
Dù sao nơi này chính là âm trạch, ông ấy cho rằng đến đây cùng lắm chỉ là có một nơi để ngủ thôi.
Chờ sau khi con trai nhỏ đưa Hoắc Trầm Lệnh đi tham quan hoạt động một hồi thì ông ấy đã chết lặng.
****1:
Thật đúng là thời đại mới Địa Phủ mới, trí tuệ nhân tạo trong xã hội hiện tại vẫn đang trong giai đoạn khám phá, nhưng trí tuệ nhân tạo đã được đưa vào sử dụng trong tất cả các căn nhà ở Địa Phủ.
Tể Tể cùng bạn nhỏ Tương Tư Hoành vội chui ra từ trong lòng Tương Uyên, hai đứa nhỏ nhanh chóng nắm tay nhau đi đến trước một căn nhà.
Ngoài cửa, Hoắc Trầm Huy cuối cùng đã dẫn theo Thỏ Đen tới đây.
Thỏ Đen suy sụp đến mức không muốn nói chuyện.
Một trang viên lớn như vậy đã bị hủy hoại, nó phải mất bao lâu mới có thể sửa chữa xong chứ?
Mấy ngày qua nó không có cơm để ăn, đến giờ dù đã có cơm nhưng sợ là nó ăn không nổi!
Hu hu hu ~~~
Quả nhiên giây tiếp theo, Hoắc Trầm Lệnh liền nhìn thấy trên tay anh cả mình xách một chiếc lồng sắt, bên trong chính là Thỏ Đen.
Hoắc Trầm Lệnh lúc này mới nhớ ra trước đó anh cả đã đưa Thỏ Đen đến văn phòng của mình, sau đó hai ngày liền ông luôn bận rộn công việc, hoàn toàn quên mất Thỏ Đen.
Hoắc Trầm Lệnh nhướng mày: “Còn sống à?”
Hoắc Trầm Huy có chút buồn cười: “Vẫn sống! Tuy nhìn có hơi ủ rũ một chút, nhưng nói sao nó cũng là yêu quái. Người bình thường không ăn không uống ba ngày cũng sẽ không chết, huống chi Thỏ Đen không phải con người!”
Thỏ Đen: “…”
Nó vốn dĩ không phải người, nó là thỏ đại tiên!
Nhưng những lời này khi nói ra khỏi miệng Hoắc Trầm Huy, sao nó luôn có cảm giác như đang mắng mình?
Mà cho dù có mắng hay không, nó cũng chỉ có thể tự nhủ phải thả lỏng một chút, xét cho cùng đại nhân nhỏ vẫn đang ở trong nhà, Minh Vương cũng đã tới nhân gian, thỏ nhỏ chắc chắn không có thỏ quyền!
Giây tiếp theo, thỏ đại tiên muốn khóc.
Hoắc Trầm Lệnh nghe anh cả nói xong, nhẹ nhàng mỉm cười.
Thỏ Đen thấy trên khuôn mặt tuấn tú của Hoắc Trầm Lệnh bỗng nở nụ cười tươi, lông tóc sau lưng không kìm được mà dựng ngược hết lên.
“Anh cả nói cũng đúng, nếu Thỏ Đen đã không sao, vậy cứ để nó đi ra kiểm tra quanh trang viên một lượt đi, nếu chỗ nào có nguy hiểm thì sửa sang lại trước, tránh để đội thi công lại bị thương khi đang sửa chữa.”
Thỏ Đen: “…”
Đối diện với đôi mắt hồng đặc trưng của Thỏ Đen, nụ cười của Hoắc Trầm Lệnh càng rạng rỡ.