Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 902:
“Ý của cha Minh Vương là, nhiệm vụ chính của Tể Tể hiện tại không phải đánh quỷ xấu mà là đi học đúng không ạ?”
Minh Vương giơ ngón cái dựng đứng lên: “Đúng!”
Tể Tể đáng yêu non nớt gật đầu: “Tể Tể biết rồi, bây giờ Tể Tể đi về đây. Cha Hoắc nói anh hai và anh ba vẫn chưa làm xong bài tập hôm nay, nhưng mà bài tập của hai anh ấy…”
Minh Vương vung tay lên, Tể Tể lập tức nhìn thấy vô số thứ rơi vào trong ba căn phòng bên cạnh: “Cha, đó là…”
Minh Vương vỗ vỗ tay, nở nụ cười cưng chiều: “Tất cả đồ đạc trong căn nhà đã sụp trước đó, bao gồm cả tranh vẽ ảnh chụp sách vở và vân vân!”
Tể Tể còn muốn hỏi lại, ngay tiếp theo đã nghe được trong căn phòng sát vách truyền đến tiếng hét chói tai xé tim xé phổi của anh ba.
“A a a a! Không phải nhà cũng sập rồi sao? Không phải bài tập cũng chôn vùi trong đống đổ nát rồi sao? Sao bài tập trông vẫn còn nguyên vẹn vậy hả?”
Tể Tể: “...”
Tương Uyên đi tới bế Tể Tể lên đi ra ngoài.
“Đi thôi, Tể Tể, chú Tương đưa cháu về.”
Trong bụng Tể Tướng của anh ta có thể chèo thuyền(*), anh ta không chấp nhặt với thứ chó Phong Đô đó.
(*) Cổ ngữ Trung Quốc, câu gốc là “cái bụng Tể Tướng rộng đến mức có thể chèo thuyền”. Ý nói một người có tấm lòng rộng lớn thì mới có thể làm được việc lớn, mới có thể bao dung được những việc khó bao dung của thiên hạ.
Con trai còn đang hướng ra bên ngoài, bây giờ anh ta cần phải mượn cớ đưa Tể Tể trở về để đi gặp con trai.
Trên đường đi đến đây con trai đều không thèm đếm xỉa đến anh ta. Tương Uyên rất là bực dọc.
Tể Tể thấy cha Minh Vương không nói gì, mới dùng hai tay ôm lấy cổ Tương Uyên: “Cảm ơn chú Tương.”
Tương Uyên bế cô bé nhỏ mập mạp mũm mĩm lên, vừa đi ra ngoài vừa nghĩ đến con ruột mình.
Con anh ta còn lớn hơn Tể Tể nửa năm, vậy mà lại trông gầy yếu trơ xương.
Tương Uyên cúi đầu nhìn đứa nhỏ đầy đặn ở trong ngực, thầm nghĩ: Tuy rằng thứ chó Phong Đô đó không xứng làm người nhưng lại nuôi đứa con gái nhỏ của mình đặc biệt mũm mĩm đáng yêu.
Anh ta lại không nhịn được véo lên gò má nhỏ nhắn đầy thịt của đứa nhỏ.
Tể Tể trợn to hai mắt nhìn anh ta: “Chú Tương?”
Tương Uyên mất tự nhiên tằng hắng một tiếng: “Tể Tể à, cháu và Tư Hoành đều không phải con người, sao cháu có thể ăn đến béo mập, còn Tư Hoành lại gầy như vậy chứ?”
Tể Tể khẽ chớp chớp mắt to: “Chắc là vì cha ruột của Tể Tể là Minh Vương, có thể ăn có thể uống có thể ngủ. Anh Tiểu Tương là con ruột của chú Tương, khác biệt về giống loài nên anh Tiểu Tương có ăn hay không đều như nhau.
Trước đây anh ấy thậm chí chỉ có thể ngủ ở trong tấm ván quan tài nho nhỏ, thế nên mới gầy ốm đó.”
Tương Uyên: “...”
Đậu xanh!
Con nhóc này lại đâm vào tim anh ta.
Nhưng mà con trai thích chơi với đứa nhóc này.
Tương Uyên không còn tâm trạng tán gẫu nữa, bế Tể Tể đi vào trong căn phòng sát vách xong thì vội vàng thả Tể Tể xuống đi tìm con ruột.
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành thấy Tể Tể đi qua sát vách một hồi lâu còn chưa quay về, bởi vì Minh Vương đang bị thương nặng nên cậu cũng đang định nhanh chóng đi qua tìm người.
Cậu mới vừa đi được hai bước thì cha ruột đã bế Tể Tể đi tới.
Tương Tư Hoành nhanh chóng chạy tới, ánh mắt Tương Uyên sáng lên, anh ta vội vàng ngồi xổm xuống mở rộng vòng tay.
Tương Tư Hoành trực tiếp đi lướt qua anh ta đi đến bên cạnh Tể Tể, trên mặt đầy vẻ nôn nóng: “Tể Tể, vết thương của chú Minh có nặng không?”
Hoắc Trầm Lệnh dẫn theo hai đứa con trai, đang giám sát hai đứa con trai làm bài tập trong phòng, nghe được tiếng động mới đi mấy bước đến cửa lắng nghe.
Tể Tể cười hì hì: “Anh Tiểu Tương đừng lo, mặc dù khuôn mặt cha Minh Vương vừa xanh lại còn đổ máu, nhưng Tể Tể sờ thử rồi, cha Minh Vương không có bị nội thương.”
Tương Uyên đang mở rộng vòng tay chờ con trai nhào vào lòng, cảm giác trái tim lần nữa bị đâm một phát.
Định mệnh!
Thảo nào lúc đánh nhau thứ chó Phong Đô đó đã thay đổi thao tác năm xưa “chào hỏi lên trên mặt anh ta”, đổi sang tấn công thân thể anh ta.
Hơn nữa lúc anh ta ra tay, thứ chó Phong Đô đó còn cố ý đâm cả gương mặt vào, sau đó gương mặt lập tức xanh tím.
Mặc dù hai người đánh lâu như vậy, nhưng anh ta khẳng định Phong Đô không có bị thương đến gốc rễ.
Lúc anh ta nhìn thấy khóe miệng Phong Đô chảy máu còn hơi mê man, cho rằng nội thương trước đó của Phong Đô bộc phát.
Té ra là để tranh thủ sự đồng cảm của hai đứa nhỏ, sau đó hoàn toàn biến anh ta thành kẻ ác!
Tương Uyên nhận ra muộn màng, tức muốn bể phổi!
Tể Tể nhìn răng nanh, tóc và cả móng tay thật dài của anh Tiểu Tương đã hoàn toàn thu lại, quần áo rách rưới trên người cũng đã đổi thành bộ khác.
Cô bé biết được mấy thứ vừa rồi cha Minh Vương ném ra trong đó cái gì cũng có, cười càng vui vẻ hơn.
“Thì ra mặc dù cha Minh Vương và chú Tương đánh nhau đã phá hủy cả căn nhà nhưng đồ đạc bên trong vẫn còn, thật may quá.”
Tương Uyên: “...”
Người xấu thì để anh ta làm!
Người tốt toàn để cho thứ chó Phong Đô đó làm!
Bạn nói có tức hay không?
Nếu như không phải con ruột còn đang ở đây thì Tương Uyên thật sự muốn quay đầu bỏ đi ngay.