Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 901:

Nó đường đường là ông lớn của Địa Phủ mười ngàn năm, sao có thể xuất hiện trước mặt người ta một cách chật vật như vậy?

Cửu Phượng phát ra một tiếng gào thê lương, muốn cứ thế biến mất ngay tại chỗ.

Tể Tể nghe được tiếng động, nhanh chóng từ căn phòng sát vách di chuyển qua, không nói hai lời một cước đạp tới.

Cửu Phượng bị đạp bất ngờ không kịp đề phòng, ngã thẳng xuống đất.

Kế đó là giọng con nít lộ rõ vẻ tức giận của Tể Tể: “Cửu Phượng, mày muốn chạy trốn đúng không?”

Cửu Phượng: “...”

Cửu Phượng nhắm mắt, giận đến cả người run lên.

“Không! Công chúa nhỏ, bây giờ tôi muốn nhét mình vào trong kẽ đất chỉnh trang lại một chút trước!”

Nó đường đường là ông lớn Địa Phủ mười ngàn năm, lần nào xuất hiện trước mặt người khác còn không phải là dáng vẻ quý công tử nhẹ nhàng như ngọc, vậy mà hôm nay hết lần này đến lần khác lại…

Cửu Phượng cảm thấy mình sắp sửa hít thở không thông rồi.

Tể Tể mờ mịt: “Vừa nãy không phải mày muốn bỏ chạy, chỉ là muốn chui vào trong kẽ đất thôi hả?”

Cửu Phượng đã bị quy tắc Địa Phủ ép tới không còn chút sức đánh trả, chỉ có thể nhắm mắt lại không nhìn tới bản thân hoàn toàn chật vật.

“Đúng, hận không thể biến mất ngay tại chỗ! Áo mũ không chỉnh tề, bẩn thỉu, sao tôi có thể xuất hiện trước mặt người khác trong bộ dạng này được chứ?”

Tể Tể: “...”

Minh Vương: “...”

Tương Uyên: “...”

Không ai ngờ Chim Chín Đầu lại là con Chim Chín Đầu như vậy.

Tể Tể đã trách lầm Cửu Phượng, vội vàng đi qua đỡ nó lên: “Ai da, thật xin lỗi Cửu Phượng, bản Tể Tể nghe mày nói muốn giết chết cha Minh Vương nên mới vội vàng chạy tới đánh mày!”

Cửu Phượng cảm giác uất nghẹn: “Công chúa nhỏ, ngài nhìn dáng vẻ hiện tại của tôi đây này, ngài cảm thấy tôi sẽ đánh thắng được cha Minh Vương của ngài hay là đánh nhau với thứ đồ chơi người không ra người quỷ không ra quỷ đó sao?”

Tương Uyên “người không ra người quỷ không quỷ”: “Đậu xanh! Mày nói ai! Có bản lĩnh mày chỉ mặt gọi tên lặp lại lần nữa coi! Xem ông đây…”

Minh Vương đạp tới một cước: “Đã nói ở trước mặt trẻ con không được phép nói chuyện thô tục! Bản tọa còn nhịn được, sao cậu lại không nhịn được hả!”

Tương Uyên giận đến mức thiếu chút nữa phùng mang trợn mắt: “À há! Vậy người nào mới vừa rồi nói ‘ông đây cho mày bêu xấu Tể Tể này’ hả?”

Minh Vương cười ha ha, ngạo nghễ liếc nhìn Cửu Phượng: “Cửu Phượng, mày có nghe bản tọa xưng ông đây không hả?”

Cửu Phượng: “Ngài không có nói.”

Minh Vương vội vàng bế con gái cưng lên: “Tể Tể, trước đừng đếm xỉa tới cậu ta, để cậu ta tự mình tiếp thu lời nói của cha rồi hẵng nói tiếp, cha cũng là đến tận bây giờ mới biết Chim Chín Đầu còn có cái thúi… tánh xấu này.

Tể Tể nhìn cha Minh Vương một chút rồi nhìn thoáng qua Cửu Phượng đang nhắm mắt hận không thể qua đời ngay tại chỗ, lại nhìn đến Tương Uyên đang trưng ra vẻ mặt nhăn nhó, mắt trẻ con to tròn đáng yêu đảo vòng, gật đầu: “Tể Tể nghe cha ạ.”

Cô bé phất phất tay, cánh cửa căn phòng ở phía đối diện mở ra. Cửu Phượng bị cô bé túm lấy tay kéo vào. Sau khi Cửu Phượng tiến vào, cửa phòng theo đó tự nhiên khép lại.

Biểu cảm của Tương Uyên cũng nhanh chóng chuyển sang dữ tợn, căm tức nhìn Minh Vương: “Trơ tráo!”

Minh Vương: “Nói ai trơ tráo đấy?”

Tương Uyên giận đến lông mày dựng ngược, ánh mắt lạnh lẽo: “Trơ tráo, nói ông đó!”

Trên mặt Tể Tể đầy vẻ mờ mịt, cô bé nhìn qua Tương Uyên, giọng trẻ con phải nói là ngạc nhiên: “Chú Tương, chú đổi tên thành trơ tráo khi nào thế ạ?”

Minh Vương: “...”

Minh Vương bật cười thành tiếng: “Ha ha ha.”

Tương Uyên: “...”

Cặp cha con này!

Cặp cha con này…

Nắm đấm Tương Uyên phát ra tiếng răng rắc vang dội, cơ mặt co rút dữ dội.

Nếu như không phải nghĩ tới con trai đang ở ngay sát vách, Tể Tể đang ở trước mặt thì anh ta thật sự muốn nện chết thứ chó quen đường cũ Phong Đô này!

****0:

Minh Vương cười đủ rồi mới nhớ ra còn chưa có xử lý Cửu Phượng bên kia, mới hôn nhẹ lên gò má trên gương mặt nhỏ nhắn của con gái cưng rồi đặt cô bé xuống đất.

“Tể Tể đi chơi đi, cha đi coi thử Cửu Phượng bên đó sao rồi.”

Tể Tể biết cha Minh Vương đây là đang muốn làm việc, hết sức ngoan ngoãn gật đầu: “Thế cha ơi, cha đi làm xong sớm rồi đi nghỉ ngơi sớm đi nha.”

Tể Tể nhìn gò má đã biến thành màu xanh, lại nhìn đến khóe miệng nhuốm máu của ông ấy một chút, hơi do dự rồi nhẹ nhàng bập bẹ hỏi một câu:

“Cha, có muốn Tể Tể xử lý giúp cha hay không?”

Tạm thời Minh Vương không muốn để cho con gái cưng dính vào những chuyện này.

Ông ấy cảm thấy tương lai sau khi Tể Tể trở thành người đứng đầu Địa Phủ rồi thì sẽ không có thể loại xấu xa có khả năng đánh thắng cô bé tồn tại, nhưng về phương diện văn hóa mà nói… Tể Tể vẫn còn thiếu hiểu biết.

Ông ấy ngồi chồm hổm xuống xoa cái đầu dưa nhỏ của con gái cưng, dùng lời lẽ thành khẩn dặn dò con gái.

“Tể Tể ngoan, chuyện người lớn cứ để cho người lớn đi xử lý. Ở nhân gian cục cưng lớn như Tể Tể đây đều đã bắt đầu đi nhà trẻ rồi, thế nên Tể Tể hãy quay về nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai đi nhà trẻ.”

Con gái nên lấy bằng tốt nghiệp nhà trẻ sớm một chút, để cho ông ấy yên tâm sớm.

Tể Tể hiểu rồi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free