Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 900:

Chỉ trong một đêm, “Tương Uyên cưng chiều con cái một cách điên cuồng, đập phá trang viên mấy tỷ thậm chí hơn mười tỷ cho con trai chơi” đã leo thẳng lên hot search.

Trong âm trạch Tiểu Tam, Tương Uyên đột nhiên hắt xì một cái thật mạnh: “Hắt xì! Ai nhớ tới mình vậy nhỉ?”

****9:

Minh Vương nghe lời anh ta nói, phá lên cười ha ha: “Đừng có tự luyến như vậy chứ, nếu như thật sự có người nhớ tới cậu thì cậu sẽ đến nông nỗi bây giờ cũng chỉ mới có mỗi một đứa con trai là Tiểu Tương sao? Lẽ ra đã có thể tạo thành một đội bóng quốc gia từ lâu rồi!”

Tương Uyên nghiến răng, xắn ống tay áo rách tả tơi lên: “Thế này là còn chưa đánh đủ đúng không?”

Cửu Phượng bị thương nặng đến tê liệt, đang ngồi dưới tán một cây hoa đào ở cách đó không xa, nghe được tiếng nói mới cất giọng châm chọc: “Đánh đi! Tốt nhất là các các người đánh tới đôi bên đều chết hết!”

Từ khi nó thấy hai vị kia ăn mặc thế này đi vào thì vẫn luôn nhẫn nhịn.

Đường đường là người đứng đầu Địa Phủ lại đi mặc âu phục hiện đại hóa, mặc âu phục thì mặc âu phục đi, cứ coi như là ông ấy đã bắt kịp sự phát triển của thời đại.

Thế còn một khối bầm tím trên mặt, khóe miệng còn có cả máu thế này là đã xảy ra chuyện gì?

Nó lại nhìn sang Tương Uyên một lát!

Cửu Phượng lần nữa cảm giác cả mắt và trái tim mình đều bị kích thích.

Ngay cả khoác một cái giẻ lau ven đường lên người thì cũng có thể che kín cơ thể hơn mảnh vải trên người Tương Uyên hiện tại nhiều.

Cửu Phượng lại nhìn tới mái tóc mà bên trái dài, bên phải ngắn đó, thật giống như mới lủi vào trong lùm cây gai trở về sau đó ngã trái ngã phải mấy lần.

Nó không thể nhịn được nữa: “Các người đúng là không ngại mất thể diện mà!”

Minh Vương: “Mất thể diện? Ai mất?”

Tương Uyên: “Ai mất thể diện?”

Cửu Phượng: “...”

Cửu Phượng đang bị thương nặng tức đến thở dốc hổn hển: “Hai người các người có còn nhớ thân phận của mình hay không? Phong Đô Đại Đế ông nếu đã không muốn làm cái chức chủ nhân của Địa Phủ này nữa thì cứ dứt khoát thoái vị đi để cho tôi lên làm!

Tương Uyên anh không muốn làm vua cương thi nữa thì cứ về thẳng cái quan tài của anh mà nằm, đừng có quần áo cả người không đủ che thân đi ra làm mất mặt xấu hổ.”

Minh Vương và Tương Uyên: “...”

Hai người đồng thời lên tiếng.

Minh Vương: “Bản tọa lập tức tiễn mày quay về cấm địa nhé?”

Tương Uyên: “Ông đây tặng mày thêm mấy quyền nhé?”

Cửu Phượng: “...”

Thật đúng là chim xuống đồng bằng bị quỷ lấn!

Lúc này Cửu Phượng đã hối hận đến điên luôn rồi!

Cũng không phải nó hối hận đã hợp mưu tính kế Minh Vương với Tương Uyên, nó vốn biết Minh Vương sẽ đi thuyết phục Tương Uyên làm gián điệp, vậy nên nó mới có thể trực tiếp làm sai lệch thời gian.

Nó hối hận là: tại sao nó lại muốn nhìn thấu thân phận thật sự của Minh Tể Tể!

Bây giờ nó đã xác định được một chuyện, đó chính là: phàm là những kẻ không phải con người không nhìn thấu được thân phận thật sự của Minh Tể Tể thì cho dù có là cư dân địa phủ, ví dụ như thể loại xấu xa đầy tham vọng như Nghiêm Nghĩa này cũng sẽ không bị áp chế quy tắc bẩm sinh và Minh Tể Tể đè ép.

Nếu như không nhìn thấu thân phận thật sự của Minh Tể Tể thì cô bé cũng chỉ là công chúa nhỏ của Địa Phủ, thực lực có hạn.

Còn nếu nhìn thấu thì… trực tiếp đi đời nhà ma luôn!

Cửu Phượng càng nghĩ càng rối não, càng nghĩ càng bốc lửa.

“Phong Đô, có phải trước đây ông đã biết tình huống của Minh Tể Tể rốt cuộc là sao rồi đúng không?”

Minh Vương dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc để nhìn nó: “Tể Tể là con gái của bản tọa, bản tọa đương nhiên biết hết tất cả về con gái của bản tọa rồi.”

Cửu Phượng khó thở.

Nhưng nó không phục!

Thế là Cửu Phượng chịu đựng dáng vẻ chướng mắt của hai kẻ này, lần nữa lên tiếng: “Nhưng mà, Phong Đô, lẽ nào ông không sợ lúc thân phận thật sự của con bé thức tỉnh sẽ dứt khoát một cước đạp ông ra sao?”

Minh Vương vung tay một cái, trong không khí đột nhiên xuất hiện một chậu nước lạnh giội xuống đỉnh đầu Cửu Phượng.

“Cửu Phượng, não mày bỏ quên ở mảnh đất phong ấn Tây Nam rồi đúng không?”

“Tể Tể là con gái của bản toạ, tương lai cả Địa Phủ đương nhiên là của con bé hết! Bản tọa là cha của Tể Tể, Tể Tể đáng yêu vừa khôn khéo lại vừa hiếu thảo như vậy, mày lại nói con bé một cước đạp bay bản tọa hả? Ông đây cho mày bêu xấu Tể Tể này! Rửa sạch bộ não toàn là bùn đất của mày đi!”

Cửu Phượng: “...”

Toàn thân Cửu Phượng cứng đờ.

Cả tòa âm trạch đột nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh.

Cửu Phượng từ từ cúi đầu, giọt nước thấm ướt mái tóc trắng của nó, xuôi theo cái trán và gò má chảy xuống, quần áo trên người lại bị thấm ướt nhăn nhúm dán sát vào cơ thể.

Cửu Phượng nhắm hai mắt lại, mái đầu bạc trắng trong nháy mắt nổ tung, sau đó tiếng thét chói tai vô cùng thê lương vang lên.

“A a a a! Phong Đô ông lại dám dùng nước giội tôi! Vừa rồi lúc Tể Tể đánh tôi còn chưa có chạm vào mặt của tôi, thế mà ông lại giội tôi! Tôi chơi chết ông!”

Nó vừa mới bước ra một bước, lại thấy quần áo trên người ướt đẫm nhỏ giọt tí tách gần như rách cả ra.

“A a a a! Quần áo của tôi! Tóc của tôi! Trên mặt tôi còn có nước…”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free