Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 899:
Trong lòng Hoắc Trầm Huy chợt sinh ra dự cảm chẳng lành: “Sẽ không phải là Minh Vương và vua cương thi đánh nhau đó chứ?”
Giang Lâm: “Đúng!”
Hoắc Trầm Huy: “...”
Thỏ Đen ở trong lòng đã đói đến mê man đột nhiên bật dậy: “Ai? Ai với ai đánh nhau?”
Giang Lâm chỉ vào Thỏ Đen thét lên mấy tiếng chói tai “á á á.”
“Ông… ông cả, nó… nó nó nó…”
Hoắc Trầm Lệnh nghi ngờ nhìn Giang Lâm tóc tai từng sợi dựng đứng cả lên, nhíu mày: “Giang Lâm, không phải trước đây cậu từng gặp qua Thỏ Đen rồi sao? Bây giờ sao lại kích động như vậy?”
Giang Lâm: “...”
Anh ta có thể nói là cho dù anh ta đã biết cô chủ Tể Tể và cậu chủ Tiểu Tương không phải con người rồi nhưng tạm thời vẫn chưa thể chấp nhận hai đứa nhỏ không phải người này còn dẫn theo hai người lớn không phải con người được không?
Giang Lâm sắp khóc tới nơi rồi: “Ông cả, cô chủ Tể Tể và cậu chủ Tiểu Tương ít ra… trông vẫn rất đáng yêu, nhưng mà… nhưng mà… cha ruột của bọn nhỏ…”
Hoắc Trầm Huy hiểu, không nhịn được bật cười: “Không sao không sao, thời gian dài cậu sẽ quen thôi, cậu quen rồi sẽ không sợ nữa.”
Giang Lâm khóc không ra nước mắt.
Nếu như không phải ngài ấy cho tiền lương quá cao thì anh ta thật sự muốn vác xe chạy trốn ngay trong đêm.
Tiếng còi xe cảnh sát càng ngày càng gần, Hoắc Trầm Huy nhíu mày nhìn sang.
Chỉ chốc lát sau xe cảnh sát đã đến.
Hoắc Trầm Huy theo bản năng nhìn sang Giang Lâm: “Cậu báo cảnh sát à?”
Giang Lâm cứng họng, lặng lẽ che mặt.
Loại chuyện này nếu anh ta không báo cảnh sát thì anh ta có còn là Mr.Giang - trợ lý đặc biệt hàng đầu nước Hoa nữa không?
Hoắc Trầm Huy sáng tỏ, vỗ nhẹ lên bả vai anh ta rồi xách theo Thỏ Đen đi tới chào hỏi các đồng chí cảnh sát đã mở cửa đi xuống xe.
Người tới lại là người quen cũ - Hùng Kỳ: “Chào ông cả Hoắc.”
“Cục trưởng Hùng.”
Hùng Kỳ vừa ngẩng đầu lên, tầm mắt đã nhìn tới cổng chính bên kia, tiếp theo sợ đến ngây người: “Ông cả Hoắc, đây… tình huống gì đây?”
Hoắc Trầm Huy vừa hòa nhã lại hơi bất đắc dĩ cười cười: “À! Đứa nhóc trong nhà hơi tinh nghịch gây họa, vô tình cho nổ cả cái trang viên.”
Khóe miệng Hùng Kỳ giật giật.
Ông ta thấy Tể Tể hình như chỉ mới có ba tuổi rưỡi thôi nhỉ?
Nhưng khi Hùng Kỳ nhìn ra xung quanh các đồng nghiệp cùng xuống xe ai nấy đều trợn mắt ngoác mồm thì đã hiểu.
Ông ta siết một tay thành quyền đặt lên trên miệng, tằng hắng một tiếng: “Có cần chúng tôi đi vào hỗ trợ kiểm tra một phen không?”
Hoắc Trầm Huy mỉm cười lắc đầu: “Không cần không cần, đã bảo bên vệ sĩ chụp ảnh kiểm tra một lượt rồi, cũng may bọn nhỏ đùa giỡn quậy phá quên luôn chỗ chôn pháo lớn, chỉ là nổ một ít pháo mà thôi.
”
Mấy đồng chí cảnh sát nhìn trang viên nhà họ Hoắc gần như đã biến thành đống đổ nát, âm thầm tấm tắc cảm thán.
Đúng là chỉ đốt một chút pháo thôi hả, nhìn coi cả trang viên đã nổ nát hết, đèn xe chiếu tới không thấy được một căn phòng và nền đất nào còn lành lặn.
Hoắc Trầm Huy và Hùng Kỳ lại hàn huyên thêm mấy câu, trong lòng đã biết rõ tình huống thế nào. Hùng Kỳ gọi các đồng nghiệp lên xe rời đi.
Mặc dù trang viên nhà họ Hoắc cách xa phố xá sầm uất, nhưng khu vực lân cận cũng có những căn biệt thự khác.
Trước đó trong trang viên vang lên đủ loại tiếng ầm ầm, từ xa nhìn lại một mảnh tối đen như mực, trong không khí toàn là mùi tro xi măng. Rất nhiều ông chủ lớn đều đang nhìn chằm chằm vào.
Trong gia đình có kính viễn vọng dứt khoát dựng kính viễn vọng lên, kết quả trang viên bên kia quá tối, toàn bộ đèn đóm đều tắt hết, không nhìn rõ được thứ gì.
Lúc này cảnh sát đã đi qua, các chủ lớn cách trang viên tương đối gần một chút cũng đi qua theo.
Các ông chủ lớn đi đến trang viên nhà họ Hoắc, vừa nhìn qua đã hít vào khí lạnh.
Câu hỏi hỏi ra đều giống nhau: “Trang viên đây là… đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Câu trả lời của Hoắc Trầm Huy vẫn vậy: “Đứa nhỏ trong nhà nghịch ngợm quậy phá, làm nổ cả trang viên.”
Các ông chủ lớn còn lại: “Đứa nhỏ nào? Sẽ không phải là Tư Thần đó chứ?”
Hoắc Trầm Huy nở nụ cười hết sức hòa ái: “Bọn nhỏ chơi cùng nhau, trước đó em hai của tôi cũng cảm thấy nên xây lại trang viên, đúng lúc bọn nhỏ giúp đỡ một phen.”
Các chủ lớn còn lại: “...”
Đừng nói đến đất xây cất cả trang viên nhà họ Hoắc, chỉ riêng vườn hoa trong biệt thự vân vân ít nhất cũng phải tốn mấy tỷ rồi, cứ như thế… cho phép đứa trẻ gây chuyện sao?
Có ông chủ thật sự không nhịn được: “Cưng chiều đứa nhỏ thế này cũng hơi quá rồi đúng không?”
Hoắc Trầm Huy vẫn nở nụ cười từ ái: “Không còn cách nào, tụi nhỏ không thiếu gì cả, thứ mà nhà họ Hoắc chúng tôi và nhà họ Tương không thiếu nhất chính là tiền. Chỉ cần bọn nhỏ chơi vui, trang viên nổ cứ việc nổ, tu sửa lại lần nữa là được.”
Có ông chủ lớn giật mình: “Nhà họ Tương?”
Hoắc Trầm Huy gật đầu: “Đúng vậy! Ảnh đế Tương Uyên, anh ta là cha ruột đứa con trai nhỏ của tôi.”
Hoắc Trầm Huy không đợi các ông chủ lớn còn lại nói tiếp đã mỉm cười xách Thỏ Đen đi vào trong.
“Thỏ nhà tôi đói rồi, tôi phải đi cho thỏ ăn đây, đi trước nhé, tạm biệt. Sau khi trang viên sửa xong hoan nghênh mọi người tới chơi.”
Hoắc Trầm Huy bước nhanh rời đi.