Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 898:

Tuy rằng cha nuôi Hoắc không muốn dẫn bọn nhỏ vào âm trạch ở, nghe rất xui xẻo. Nhưng vì Tể Tể và Tiểu Tương, ông ấy vẫn dẫn theo hai đứa con trai và em trai đi đến.

Hoắc Trầm Vân đứng ở cửa âm trạch đang mở rộng, trợn mắt ngoác mồm: “Tể Tể, đây chính là nhà của người ở Địa Phủ sau khi chết phải không?”

Tể Tể dùng giọng con nít giải thích với anh ta: “Chú, cái này là nhà của cư dân Địa Phủ khi còn sống có tiền có công đức đức hạnh tốt mới được phép vào ở đó.”

“Muốn vào căn nhà này ở còn phải tới bộ phận liên quan ở Địa Phủ xin nền nhà trước, bây giờ cư dân Địa Phủ nhiều lắm, trừ khi là người có công đức lớn hoặc là siêu siêu có tiền, bằng không sẽ không có cách nào xin được nền nhà.”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Địa Phủ mà cũng cuốn như vậy sao?

****8:

Tòa nhà chủ yếu là màu xám đen, từ bên ngoài nhìn vào không khí u ám đầy chết chóc, đặc biệt phù hợp với điều kiện yêu cầu của Địa Phủ. Dù sao Địa Phủ toàn là vong hồn, không thể nào có sức sống được.

Lúc này Tể Tể giải thích cho chú út xong, mới nhìn qua cha nuôi và mọi người, lại ngắm nghía căn nhà âm u đáng sợ này một chút, trang viên đẹp đẽ xa hoa thoáng lướt qua trong đầu.

À!

Còn có cái lâu đài màu hồng mà bác quản gia La đã cho người làm trang trí lại nữa.

Tể Tể khẽ nhíu mày, chăm chú nhìn vào âm trạch số một: “Số một, mày đổi màu đi, phải sôi động một chút, đáng yêu một chút, đẹp một chút.”

Minh Vương nghe dặn dò của con gái cưng, khóe miệng co quắp.

Tể Tể à, đó là âm trạch đấy, màu sắc chủ đạo là trắng xám đen, sôi động thế nào được?

Nhưng mà ông ấy cũng không nói gì, Tể Tể muốn chuyển màu thế nào thì chuyển màu thế ấy đi, ngộ nhỡ Tể Tể thật sự chuyển thành màu khác được thì sao?

Suy nghĩ của ông ấy đã đặt hết vào cái âm trạch Tiểu Tam bên kia.

“Tể Tể, cha đến âm trạch Tiểu Tam bên đó xem thử.”

Tương Uyên cũng lên tiếng theo: “Tôi đi chung với.”

Tể Tể cười híp mắt gật đầu: “Vậy cha và chú Tương Uyên đi làm việc đi, Tể Tể cho căn nhà đổi sang màu đẹp trước rồi sẽ đưa cha Hoắc, các anh và chú út đi vào.”

Hoắc Trầm Lệnh đã quyết định tối nay ở lại chỗ này nên cũng đã định liệu xong tình huống xấu nhất. Mặc dù lúc ông nhìn vào căn nhà âm u đầy không khí chết chóc này cũng không được thoải mái, nhưng rất nhanh đã chấp nhận.

Hoắc Tư Tước không sao cả, dù sao ở đâu mà không phải là ở cơ chứ?

Dù sao thì đây cũng là nhà ở, suy cho cùng vẫn tốt hơn ở trong đống đổ nát đó mà đúng không?

Hoắc Tư Thần vô cùng mong đợi, dù sao công năng của căn nhà này rất mạnh, chỉ cần động miệng một chút là căn nhà sẽ sẵn sàng phục vụ, phải nói là hoàn toàn tri kỷ.

Hoắc Trầm Vân đã tê dại như cây gỗ.

Âm trạch đó!

Thôi được rồi!

Cháu gái nhỏ và cha ruột con bé đều là công chúa nhỏ của Địa Phủ và Minh Vương, một căn nhà âm u đầy không khí chết chóc mà thôi, có gì phải sợ.

Giang Lâm ở đằng sau loạng choạng thẫn thờ đăm đăm đi theo tới vẫn còn đang suy sụp.

Lúc anh ta nhìn thấy cửa chính căn nhà, vô thức nghĩ đến bia mộ trước phần mộ chôn cất ở quê nhà. Những cái bia đá đó là thợ đá ở quê dùng đá tảng và mũi khoan từng búa từng búa một từ từ mài ra.

Phía trên còn có thể khắc chữ, bia mộ càng mở rộng thì chữ viết điêu khắc càng nhiều, có một số cái thậm chí còn có thể khắc xuống toàn bộ gia phả.

Hai bên trái phải cửa chính trống rỗng, nếu như khắc tên lên thì thật sự là bia mộ chôn cất đúng nghĩa.

Giang Lâm đứng chôn chân tại chỗ, thậm chí cả người hóa đá.

Hoắc Trầm Lệnh nhìn lướt qua anh ta: “Giang Lâm, không phải cậu còn định liên lạc với đội thi công xây dựng sao? Đi qua căn biệt thự nhỏ bên kia tìm quản gia La thương lượng một chút trước đi.”

Giang Lâm ngơ ngác gật đầu: “À, vâng.”

Sau khi Giang Lâm đáp lại xong, mới mặt mày nghiêm túc quay người đi về.

Mãi cho đến khi đi ra đằng xa sắp không thấy được tình huống trên núi nữa, anh ta mới tỉnh hồn lại.

Anh ta cho rằng mình đang nằm mơ, kết quả lại nhìn thấy gạch vỡ đầy đất, vô số hố đất lớn xi măng cốt thép lộ cả ra ngoài, trong nháy mắt tự kỷ luôn.

Không!

Tất cả những cái đó đều là hiện thực!

Cô chủ nhỏ Tể Tể mà ông chủ nhận nuôi không phải là con người, cả cậu chủ Tiểu Tương mà ông cả Hoắc nhận nuôi tiếp theo đó cũng không phải con người.

Cha ruột của tụi nhỏ cũng không phải con người, một kẻ đầu đứt lìa vẫn còn có thể nói chuyện ào ào, một kẻ thì mặt xanh nanh vàng, hai mắt đỏ tươi…

“Ặc! Tương Uyên anh ta là cương thi?”

Giang Lâm nhớ đến thân phận của Tương Uyên trong xã hội hiện đại, sau lưng bốc lên khí lạnh vù vù.

Giang Lâm cảm giác sau lưng giống như có ma quỷ đang rượt theo, hai chân đột nhiên giống như Phong Hỏa Luân xông ra khỏi trang viên, chạy thẳng tới xe của mình bên kia.

Đúng lúc Hoắc Trầm Huy xách theo Thỏ Đen xuống xe, bởi vì cổng lớn đang mở rộng, bên trong y như vừa mới bị đánh sập.

Hoắc Trầm Huy nhìn mà trố mắt nghẹn họng: “Giang Lâm, trong trang viên đây là… đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Giang Lâm hơi há miệng, bởi vì kích động quá mức, ngay cả một chữ cũng không thốt ra được.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free