Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 897:
Giang Lâm: “...”
Nhưng cậu chủ Tư Thần à, cái đó có thể là quỷ trạch đó!
Cái gọi là áo đưa tới tận tay, cơm đến há mồm, có phải là do cậu chủ Tư Thần cậu không thấy được những con quỷ kia không, thật ra đều là những con quỷ đó đang thao tác đấy!
Tâm trạng Giang Lâm lo lắng không yên, anh ta nôn nóng nhìn ông chủ nhà mình.
Hoắc Trầm Lệnh tằng hắng một tiếng, vỗ nhẹ lên bả vai Giang Lâm: “Không có việc gì đâu, hôm nay đã muộn lắm rồi, bài tập của Tư Tước và Tư Thần đoán chừng vẫn chưa làm xong, tối nay cứ ở lại chỗ Tể Tể nói trước đi.”
Da đầu Giang Lâm tê dại: “Nhưng mà ông chủ… đó… đó… đó có thể là… là…”
Hoắc Trầm Lệnh hạ giọng: “Là âm trạch, tôi biết, tụi Tư Tước cũng biết.”
Giang Lâm: “Hả?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Quỷ trạch!”
Giang Lâm gần như ngạt thở, bất chấp không có chứng cứ, mau mau đè giọng nhỏ xuống giải thích.
“Thưa ông chủ, nếu ngài đã biết đó là quỷ trạch, vậy thì chúng ta hãy đi nhanh lên! Còn nữa, cô chủ nhỏ Tể Tể và cha của cô chủ nhỏ, à, còn cả Tiểu Tương và ngài Tương, bọn họ đại khái đều không phải là con người!”
Minh Vương và Tương Uyên không phải là con người: “...”
Minh Vương và Tương Uyên hai mắt nhìn nhau một chút, đồng thời chầm chậm lên tiếng: “Đúng! Chúng tôi đều không phải là người!”
Giang Lâm đang đè giọng nhỏ xuống bị hù giật nảy mình, cấp tốc ngẩng đầu lên nhìn sang.
Minh Vương mặt đầy vẻ bệnh tật giơ một cánh tay lên, đáp lên trên cái cằm sáng bóng của mình, nhấc nhẹ lên.
Rắc một tiếng, đầu và cổ cứ thế tách ra.
Minh Vương nhào tới Giang Lâm, cất tiếng cười, giọng nói lạnh lẽo êm tai: “Thấy rõ rồi chứ, thật sự không phải là người!”
Sau khi Minh Vương nói xong mới lần nữa nối cái đầu lại rồi đảo đầu một vòng, hoạt động trên dưới một chút, sau đó mặt mày tươi cười nhìn Giang Lâm.
Giang Lâm: “...”
Anh ta là ai, anh ta đang ở đâu? Chuyện gì đã xảy ra?
Tương Uyên tằng hắng một tiếng, khẽ nhướng chân mày dày đậm.
Minh Vương đã ngắt cái đầu ra chứng minh cho kẻ hoàn toàn là người này mình không phải là người, nhưng anh ta lại không ngắt đầu ra được.
Có điều tháo cánh tay xuống thì rất xấu, hơn nữa lại hoàn toàn không có kích thích thần kinh của kẻ hoàn toàn là người ở trước mặt giống như ngắt đầu xuống.
Tương Uyên nheo mắt, có ý tưởng.
Anh ta ngoài cười nhưng trong không cười nhìn chằm chằm Giang Lâm, sau đó khóe miệng hơi nhếch lên, còn lộ ra hai hàm răng trắng.
Trong nháy mắt răng trắng lộ ra, hai cái răng nanh trái phải ở khoang miệng phía trên nhanh chóng dài ra, thoáng cái đã biến thành răng nanh bén nhọn sáng như tuyết.
Giang Lâm: “...
”
Anh ta xong rồi!
Nhưng Tương Uyên còn chưa dừng lại, đôi mắt đen nhánh đó trong nháy mắt đã biến thành màu đỏ máu chỉ có ở trong phim kinh dị. Theo anh ta há miệng nói chuyện, răng nanh bén nhọn lộ ra ánh sáng sắc lạnh, hơi thở lạnh lẽo dày đặc phả vào mặt.
Ngón tay nhẹ nhàng nhấc lên, móng tay đã cắt sửa gọn gàng cấp tốc dài ra, đi cùng với răng nanh đột nhiên biến ra giống như tỏa ra ánh sáng âm u lạnh lẽo.
Tương Uyên ngẩng đầu, hướng lên bầu trời đêm hú lên: “Hú!”
Giang Lâm: “...”
Anh ta thật sự không xong rồi!
Trước mắt Giang Lâm tối sầm lại. Lúc anh ta sắp sửa mất đi ý thức, Tể Tể vội vàng vỗ một chưởng vào vị trí ngực anh ta, vỗ hồn vía sắp sửa rời khỏi thân thể của anh ta về lại bên trong thân thể.
Tể Tể còn điểm nhẹ vào giữa trán anh ta một cái, Giang Lâm suýt chút nữa đã hồn lìa khỏi xác trong nháy mắt tỉnh táo trở lại.
Anh ta vừa mở mắt ra lại nhìn thấy đôi mắt to tròn của Tể Tể: “Chú Giang đừng sợ nha, cha Minh Vương và chú Tương không có ý xấu, chỉ là muốn nói với chú rằng bọn họ thật sự không phải là con người mà thôi.”
Giang Lâm: “...”
Á á á á!
Đồng ý!
Hoàn toàn đồng ý!
Đầu óc Giang Lâm trống rỗng, vô thức nhìn sang Hoắc Trầm Lệnh.
Hoắc Trầm Lệnh thấy trợ lý bị dọa sợ không nhẹ, lần nữa vỗ vỗ lên bả vai anh ta: “Giang Lâm, tôi cứ tưởng cậu đã biết từ lâu rồi, thì ra cậu vẫn chưa biết nhỉ.”
Giang Lâm: “Vậy ra ông chủ đã… đã biết từ lâu rồi.”
Hoắc Trầm Lệnh gật đầu: “Ừ.”
Giang Lâm: “...”
Vậy còn trái tim tan vỡ mấy ngày nay của anh ta, lá gan bị hù sợ đến rách ra này phải tìm ai nói đây?
Á á á!
Giang Lâm sắp điên mất thôi.
Hoắc Trầm Lệnh hờ hững dặn dò anh ta: “Chuyện này cậu biết thì được, nhưng chỗ ông cụ và bà cụ bên kia cần phải quản kỹ cái miệng của mình, nhớ chưa?”
Giang Lâm nhớ đến cha con ông cả Hoắc cũng đã dọn qua bên trang viên này ở, mới thì thào lên tiếng: “Thưa ông chủ, ông cả và cậu chủ Tư Lâm cũng biết hết rồi sao?”
“Đúng ạ!” Tể Tể nhìn qua, cất giọng trẻ con bổ sung: “Bây giờ chú Giang cũng biết rồi đó.”
Giang Lâm: “...”
Không!
Anh ta không muốn biết!
Quá dọa người rồi!
Hu hu hu!
Đây không phải xã hội khoa học hiện đại sao?
Những chuyện về quỷ thần khoa học phát triển đã giải thích hết rồi mà!
Sao lại có kẻ không phải là con người cơ chứ?
Trong lúc Giang Lâm còn đang suy sụp tại chỗ, Hoắc Trầm Lệnh đã chào mọi người rồi đi tới cái âm trạch bên cạnh cây hòe lớn đằng sau núi.
Hơn nửa đêm chuyển nhà chắc chắn sẽ khiến cho người có lòng chú ý, đến lúc đó thân phận của Tể Tể và Tiểu Tương khẳng định sẽ không giấu được.