Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 896:
“Đệt con mẹ nó! Thứ vô liêm sỉ khốn kiếp nào đã biến cháu Tiểu Tương thành ra thế này hả?”
Hoắc Trầm Lệnh có bóng ma tâm lý với hình ảnh Tể Tể chửi xối xả phân thân Chim Chín Đầu số 1 trước đó, lo ngại Tể Tể bắt đầu bắt chước học theo này nọ nên nghe được câu “đệt con mẹ nó” của em ba, tức thì trên trán nổi đầy gân xanh.
Ông ấy cất giọng âm u, vẻ mặt không đổi nói với em trai: “Tên khốn đó… cặp đôi đánh lộn đó đang đứng ở trước mặt em, không chỉ phá hủy cả trang viên mà ngay cả Tiểu Tương đi đến khuyên can cũng phải liên lụy bị đánh.”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Ngay cả Minh Vương cũng không gánh nổi trách nhiệm này: “Bản tọa không có đụng vào Tiểu Tương.”
Tương Uyên nghẹn họng: “Tư Hoành là con ruột của tôi, tôi còn có thể đánh con ruột của mình được sao?”
Hoắc Trầm Lệnh nheo mắt: “Vậy các người nói đi, sao Tiểu Tương lại biến thành như vậy hả?”
Minh Vương vốn không muốn giải thích, nhưng nghĩ đến bây giờ Tiểu Tương đang là bạn chơi chung của con gái, mới chậm chạp lên tiếng: “ Gió lạnh lúc cha ruột nó phát tác thổi đó!”
Lúc Tương Uyên và Minh Vương đánh nhau đúng là lao tâm lao lực quá độ. Tương Uyên vừa phải đối phó với lối đánh liều mạng của Minh Vương, vừa lo lắng làm con trai liên tục ngăn ở giữa hai người bị thương nhiều hơn.
Trái tim phải nói là hoàn toàn uất nghẹn, cảm giác cơn giận đè nén mấy ngàn năm nay đều đang tập hợp lại ở lần này, khiến cho anh ta hoàn toàn khó chịu.
Sau đó anh ta hoàn toàn bùng nổ, dứt khoát đánh ra kỹ năng mạnh mẽ phá vỡ núi sông.
Mặc dù không làm con trai bị thương, nhưng gió lạnh cứng rắn như đao đó lại lao thẳng tới Minh Vương, mà con trai của anh ta đang ngăn ở giữa nên quần áo kiểu tóc gì đó đều rối tung rối mù.
Chờ đến khi anh ta và Minh Vương đồng thời thu tay lại thì con trai đã biến thành dáng vẻ “đứa nhỏ ăn mày tâm thần rách rưới” hiện tại.
Tương Uyên khổ tâm, Tương Uyên có nỗi khổ nói không nên lời.
****7:
Trang viên là không cách nào ở được nữa rồi.
Hoắc Trầm Lệnh gọi điện thoại cho Giang Lâm ngay trong đêm, bảo anh ta sắp xếp đội thi công đến tháo dỡ trước sau đó xây lại.
Kết quả lúc Giang Lâm nói chuyện cứ lắp ba lắp bắp, nơm nớm lo sợ: “Ngài ngài ngài… thưa ngài, tôi… tôi tôi tôi… đang ở gần trang viên đây, ngài ngài ngài… ngài đừng sợ, cảnh sát… cảnh sát rất nhanh sẽ tới.”
Cái gì anh ta cũng thấy hết rồi.
Có thể là do anh ta đến sớm, nên dù cho tất cả mọi thứ trong cái trang viên đằng sau đều bị bóng đêm âm u bao phủ thì anh ta cũng đã nhìn thấy cảnh tượng cả căn biệt thự chính trong nháy mắt đổ sập, còn có Tương Tư Hoành xách theo ông chủ và hai cậu chủ bay lên không trung biến mất.
Hoắc Trầm Lệnh: “Bây giờ tôi đang rất ổn, báo cảnh sát làm gì?”
Tể Tể đang vùi vào lòng chú út, nghe được tiếng còi xe cảnh sát từ nơi rất xa truyền đến: “Cha, Tể Tể nghe được có xe cảnh sát đang chạy sang bên này.”
Cô bé vừa mới nói xong, Giang Lâm đã loạng choạng từ cửa cổng chính bên kia xông tới: “Ông chủ… mau lên… đi mau, cậu chủ Tư Tước Tư Thần, cậu ba, mau lên! Cảnh sát đang trên đường tới đây, chúng ta đi mau.”
Tể Tể khó hiểu: “Sao chú Giang, cha, chú nhỏ và cả anh hai, anh ba đều phải đi ạ? Tể Tể và anh Tiểu Tương, còn có cha Minh, chú Tương cũng phải đi cùng luôn sao?”
Tể Tể không đợi Giang Lâm lên tiếng đã nhanh chóng nhìn sang cha nuôi: “Cha ơi, hôm nay chúng ta không ở chỗ này đúng không?”
Hoắc Trầm Lệnh mỉm cười gật nhẹ đầu: “Đúng, không trú ở bên này được, nhà bên này cũng đã sập rồi, không thể nào vào ở được.”
Tể Tể chớp chớp mắt to, dùng giọng sữa bô bô giải thích với cha nuôi: “Cha, nếu như muốn tiếp tục ở lại chỗ bên này thì bây giờ cũng có thể ở được. Đằng sau núi bên đó vẫn còn mấy ngôi nhà, trừ Tiểu Tam của anh ba đang nhốt Cửu Phượng ra, mấy căn còn lại đều trống hết.”
Giang Lâm vô thức cất cao giọng nói: “Thưa ông chủ, tuyệt đối không thể!”
Giang Lâm vừa nói xong đã che chở ở trước mặt Hoắc Trầm Lệnh, trên mặt vừa lộ rõ vẻ cảnh giác vừa đầy khiếp sợ nhìn chằm chằm Tể Tể.
Tể Tể mờ mịt: “Chú Giang, sao thế?”
Giang Lâm: “...”
Sao ấy hả?
Còn có thể vì cái gì đây?
Bởi vì cô chủ nhỏ hoàn toàn không phải con người đó!
Giang Lâm không dám nói lớn tiếng, rất sợ chọc cho cô chủ nhỏ không vui trực tiếp phát tác, thế thì anh ta và cả nhà ông chủ sẽ xong đời luôn.
Mồ hôi Giang Lâm rơi như mưa, thần kinh căng thẳng, miệng nói năng lung tung lộn xộn: “Bởi vì… bởi vì hoàn cảnh hiện tại ở chỗ này quá kém, đến nhà cũ bên đó hoặc là căn hộ lớn ở trung tâm thành phố hoặc là khu biệt thự khác cũng được, ông chủ đều có nhà ở đó, đều tốt hơn ở chỗ hiện tại.”
Tể Tể không đồng ý: “Chú Giang, ba căn nhà cha Minh tặng cho cha Hoắc cũng rất tốt mà, anh ba cũng rất thích.”
Tể Tể nói xong, cấp tốc nhìn sang Hoắc Tư Thần: “Anh ba ơi, có đúng không?”
Hoắc Tư Thần đang hơi lờ mờ nhìn Giang Lâm đầu đầy mồ hôi rồi lại nhìn đến gương mặt vừa đầy chân thành lại vừa vô tội của Tể Tể.
“Đúng! Nhà chú Minh tặng rất tốt, gần như có thể làm được áo đưa tận tay, cơm đưa tận miệng.”