Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 895:

“Trầm Vân, hôm nay bốn giờ chiều anh hai em tan làm đã đi đón mấy đứa cháu trai cháu gái tan học rồi, lúc này có lẽ đã ở trong trang viên. Em đi vào trước đi, khoảng một tiếng nữa anh sẽ đến.”

Hoắc Trầm Vân nhìn chằm chằm cái trang viên hoàn toàn tối om, mặt không cảm xúc vâng một tiếng: “Anh cả, anh lái xe phải chú ý an toàn.”

Hoắc Trầm Vân cúp điện thoại, lại gọi điện thoại cho Hoắc Trầm Lệnh.

Hoắc Trầm Lệnh và mọi người đang đứng ở khu đổ nát trong trang viên, cha con Minh Vương và cha con Tương Uyên đã nhìn thấy Hoắc Trầm Vân ở ngoài cửa lớn đằng xa.

Tể Tể mở miệng, cất giọng con nít: “Cha ơi, là chú út về.”

Hoắc Trầm Lệnh gật đầu một cái rồi nghe điện thoại: “Trầm Vân đấy à.”

Giọng nói cấp bách của Hoắc Trầm Vân từ bên kia điện thoại truyền tới: “Anh hai ơi, trang viên…”

Hoắc Trầm Lệnh gian nan tìm ra chìa khóa điều khiển cửa chính từ xa chạy bằng điện trong đống đổ nát, cửa chính bằng sắt chầm chậm mở ra hai bên.

“Vào đi, trong nhà xảy ra chút chuyện, đi vào rồi nói sau.”

Hoắc Trầm Vân ôm lòng nghi ngờ quay lại trên xe, lái xe vào cửa trang viên.

Sau khi tiến vào trang viên, trang viên trước đó ở bên ngoài nhìn vào một mảnh tối om cuối cùng đã lộ ra.

Hoắc Trầm Vân nhìn căn biệt thự đổ nát, trang viên khắp nơi đều là khối tường đứt đoạn, còn có từng cái hố to cái này nối tiếp cái kia mà sợ ngây người.

Xe lái không tới mười mét đã không có cách nào lái tiếp, bởi vì đằng trước khắp nơi đều là hố to.

Hoắc Trầm Vân sững sờ đến ngây người, sờ lên sau ót một cái: “Không có nghe cha mẹ nói anh hai muốn đập bỏ trang viên bên này xây lại mà!”

Minh Vương và vua cương thi có thính lực vô cùng tốt: “...”

Đánh nhau đó!

Còn là để dẫn dụ bản thể Chim Chín Đầu đến, đương nhiên là đánh đến chết rồi.

Lúc bọn họ đánh nhau hai mắt đã bị thù hận che lấp, làm gì nghĩ nhiều như vậy chứ?

Đánh là được!

Đánh đến chết là được!

Anh ta cứ tưởng thân thể Minh Vương suy yếu, không ngờ thứ chó đó trông có vẻ bệnh tật ốm yếu, chỉ cần một quyền của anh ta nện qua là có thể vỡ thành cặn bã, kết quả tên gian tà này lại có thể đánh.

Anh ta vốn lo lắng da của Minh Vương quá giòn, đến lúc đó bị anh ta nện chết thì con trai sẽ không chịu nhận anh ta thật, kết quả Minh Vương lại còn chế nhạo anh ta.

“Cậu bị phong hóa mấy ngàn năm rồi đúng không? Đúng là không xong rồi, cũng đừng có diễn nữa, đi thẳng ra sau núi há miệng chờ sung rụng đi!”

Anh ta có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục, đương nhiên là ra tay tàn nhẫn rồi.

Sau đó… biệt thự sụp đổ.

Hố trên mặt đất càng ngày càng nhiều, phòng ốc xung quanh cũng căn này nối tiếp căn kia sụp đổ dưới cơn bạo phát của bọn họ.

Trang viên vốn đẹp đẽ xa hoa rất nhanh đã trở thành hiện trường phòng ốc đổ nát, phải nói là thảm không nỡ nhìn.

Trong thời gian Minh Vương và Tương Uyên ngẩng đầu nhìn trời nhìn đất, Hoắc Trầm Vân đã “vượt núi băng đèo” dựa theo ký ức cuối cùng cũng đến được trước căn biệt thự chính đổ nát, cuối cùng cũng gặp được đám người Hoắc Trầm Lệnh.

“Anh hai, trang viên đây là…”

Hoắc Trầm Lệnh cũng không giấu giếm: “Bọn họ đánh nhau phá hủy!”

Hoắc Trầm Vân cấp tốc nhìn qua Minh Vương và Tương Uyên. Hoắc Trầm Vân nhớ tới thân phận của hai người này, vẻ mặt của anh ta phải nói là một lời khó mà kể hết.

“Không phải chứ, tôi nói hai vị đại ca này, hai người cũng không phải husky, đánh nhau thì đánh nhau đi, phá hoại phòng ốc làm gì hả? Đêm hôm khuya khoắt nhà cửa bị phá mất rồi, chúng tôi phải nghỉ ngơi ở đâu đây?”

Minh Vương và Tương Uyên hai miệng đồng thanh: “Husky?”

Hoắc Tư Thần rất sợ Minh Vương và Tương Uyên không biết husky là cái gì, lập tức phổ cập khoa học cho bọn họ.

“Thưa chú Minh, chú Tương, husky chính là một giống chó, tên là chó husky, thích nhất chính là phá nhà!”

Minh Vương và Tương Uyên: “...”

Ánh mắt lạnh băng âm hiểm của hai người cùng lúc bắn tới Hoắc Trầm Vân.

Hoắc Trầm Vân được nhìn chăm chú: “...”

Hoắc Trầm Vân mau mau nhìn sang cháu trai Hoắc Tư Thần, trên mặt nở nụ cười miếu máo, cười ha ha làm lành với hai vị ông lớn không phải nhân loại kia, trong đầu lại đang hung hăng quất vào mông đứa cháu trai Hoắc Tư Thần.

Có đứa cháu nào hãm hại chú út như vậy không?

Hai ông lớn dùng ánh mắt chết chóc nhìn tới như vậy, sao mà anh ta chịu nổi?

Hoắc Trầm Vân ngại ngùng cười cười, vội vàng chạy tới trước mặt Tể Tể nhanh chóng bế cô bé khỏi cái ôm của Minh Vương: “Tể Tể, chú trở về rồi, chú nhớ cháu chết đi được, Tể Tể có nhớ chú không?”

Tể Tể cười hì hì: “Nhớ chứ nhớ chứ.”

Hoắc Trầm Vân cấp tốc đi tìm Tương Tư Hoành. Kết quả thân thể của Tương Tư Hoành quá đen, bây giờ bên trong trang viên hoàn toàn tối đen, mới vừa rồi nếu như không phải điện thoại di động của anh hai sáng đèn thì anh ta cũng không thể thấy rõ đối phương.

“Tể Tể, Tiểu Tương đâu rồi?”

Tương Tư Hoành cả người rách rưới, mái tóc đỏ chĩa lên “buông thả không chịu trói buộc, mỗi một sợi đều có ý tưởng của riêng mình”, tằng hắng một tiếng: “Chú ơi, cháu ở đây ạ.”

Hoắc Trầm Vân vội cúi đầu nhìn sang, nhìn thấy đứa cháu nhỏ có tạo hình “kẻ điên ăn mày” này, đầu tiên là bị hù giật nảy mình, sau đó trực tiếp văng tục.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free