Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 894:
Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần gần như cùng lúc nhớ lại những lời Tể Tể đã mắng phân thân Chim Chín Đầu trong lúc nổi giận ở âm trạch đó, biểu cảm một lời khó mà nói hết.
Tương Uyên đang bực bội, làm gì nghe lời Hoắc Trầm Lệnh: “Ông đây ăn nói thô tục đấy thì sao? Ông đây còn…”
Minh Vương giơ chân lên nhằm thẳng vào mông anh ta đá tới một cước: “Mấy đứa nhỏ đều đang ở đây đó, cậu sao có thể như vậy hả, dạy làm sao ăn nói thô tục đúng không?”
Tương Uyên hơi loạng choạng ngã thẳng lên bức tường đổ nát bên cạnh, ngay tại chỗ nổi trận lôi đình.
Nhưng anh ta còn chưa có phát tác ra đã nghe Minh Vương giận dữ lên tiếng: “Tương Uyên, đây chính là cái tuyệt đối không có sai sót mà cậu nói với bản tọa đó hả?”
Tương Uyên đen mặt, nhìn mấy đứa nhỏ một chút rồi nuốt hết lời lẽ thô tục xuống: “Tôi nào biết Chim Chín Đầu lại là một con gà gian manh như vậy, chúng ta diễn trò đánh nhau là để dụ nó mắc câu, nó quả thật cũng đã tới, kết quả lại đánh đến lệch cả thời gian.”
Minh Vương chắc chắn rằng con gái cưng không có bị thương xong mới thoáng yên tâm, nhưng vẫn còn sợ.
Chim Chín Đầu vô cùng tàn nhẫn độc ác, lòng dạ xấu xa y như đám quỷ liên miên bất tận ở Địa Phủ, con gái lại còn đang mang thương tích trong người, chỉ cần sơ sẩy một tí sẽ có khả năng bị thương nặng.
Nhưng ông ấy nhìn trạng thái hiện tại của con gái cưng, bản thể Chim Chín Đầu chắc là đã đoán được thân phận thật sự của con gái, vậy nên mới bị trói buộc đưa đến tận cửa chịu đòn.
Nhưng cho dù là như vậy thì Minh Vương vẫn nổi nóng!
Bởi vì kế hoạch xảy ra biến cố bất ngờ, Cửu Phượng không thông minh đến thế, con gái không cách nào dùng bản thân quy tắc để đè ép nó, kẻ bị đè đánh chắc chắn là con gái.
Tể Tể nghe mà như rơi vào trong sương mù, nhìn cha Minh Vương đang rất tức giận, vội ôm lấy cổ cha Minh Vương hôn nhẹ lên gò má ông ấy.
“Cha ơi đừng giận mà, Tể Tể đang rất khỏe đây, Cửu Phượng cũng bị Tể Tể nhốt trong âm trạch Tiểu Tam rồi, cha muốn trừng trị nó thế nào cũng được.”
Tương Uyên lần nữa giật mình: “Tể Tể, cháu bắt được Cửu Phượng ư?”
Tể Tể gật đầu: “Đúng ạ, chú Tương sao vậy?”
Tương Uyên: “...”
Không phải chứ!
Cửu Phượng có sức chiến đấu mạnh mẽ, quan trọng nhất là nó còn có thể phân thân khiến cho người ta khó lòng đề phòng.
Tể Tể - một trữ quân Địa Phủ mới ba tuổi rưỡi làm sao đánh thắng được Chim Chín Đầu đã sống hơn mười ngàn năm kia chứ?
Tình huống của Tể Tể rốt cuộc là sao?
Trong lúc Tương Uyên còn đang ngây người, bên cổng chính trang viên bên kia truyền đến tiếng còi xe ô tô.
Tất cả mọi người gần như là cùng lúc nhìn tới cổng chính trang viên, lời thoại cùng lúc lóe lên trong đầu mọi người: Lẽ nào lúc này có người đến cửa ghé thăm?
Nếu bọn họ nhìn thấy cái trang viên thảm không nỡ nhìn này, có phải lại nghe Hoắc Trầm Lệnh nói là hai con husky đánh nhau gây ra không?
Mẹ kiếp, tên này có thể nói lắm!
****6:
Người đến cũng không phải là khách, mà là Hoắc Trầm Vân vốn đang ở tại bên này.
Sau khi anh ta đi quay phim từ vùng khác trở về, trước tiên đi qua nhà cũ bên kia một chuyến hỏi thăm sức khỏe ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc, ăn cơm tối ở bên kia rồi mới lái xe quay về trang viên bên này.
Nhưng xe đậu ở cửa chính trang viên xong, Hoắc Trầm Vân còn cho rằng mình đã tìm nhầm chỗ rồi.
Nhà đâu?
Đừng nói đến phòng ốc trang viên, cả căn biệt thự chính ba tầng ở đằng trước đâu rồi?
Anh ta ngồi trên ghế tài xế nhìn xuyên qua cửa kính xe, chỉ thấy một mảnh tối om, hình như còn có cả bụi mù cuồn cuộn, trông rất là quái dị.
Hiện tại đã hơn mười giờ rưỡi tối, cho dù anh hai và mọi người đều đã ngủ hết thì đèn đường trong trang viên hẳn phải sáng chứ.
Cả một ngọn đèn đường cũng không thấy, trong nháy mắt anh ta hạ kính cửa sổ xe xuống, một mùi xi măng gay mũi đập vào mặt.
Hoắc Trầm Vân: “...”
Hoắc Trầm Vân theo bản năng ấn còi một cái, sau đó nhanh chóng mở cửa xe đi xuống xe.
Hàng rào sắt cổng chính vẫn còn, nhưng mà cửa thì lại đóng chặt.
Trong phòng bảo vệ cổng chính cũng không có người, tối om, muốn tìm bảo vệ để hỏi thăm một chút cũng không được.
Đáy lòng Hoắc Trầm Vân dâng lên dự cảm chẳng lành, nhưng lại cảm giác mình lo lắng quá nhiều.
Dù sao Tể Tể vẫn đang ở đây, cô bé là công chúa nhỏ của Địa Phủ, nếu thật sự xuất hiện một vài con quỷ thì chúng nó cũng là đến đưa đồ ăn cho Tể Tể.
Có điều căn biệt thự ba tầng lớn như vậy đã hoàn toàn biến mất rồi.
Trong không khí đầy mùi bùn đất, còn có cả mùi vôi nổ mạnh.
Hoắc Trầm Lệnh hít sâu một hơi, điện thoại của Hoắc Trầm Huy đúng lúc gọi tới: “Trầm Vân, nghe cha mẹ nói em đã trở lại rồi, tối nay ở bên nhà cũ hay là đến trang viên bên kia vậy?”
Giọng Hoắc Trầm Vân khô khốc: “Anh cả, bây giờ em đã đến cửa trang viên rồi, nhưng mà trong trang viên…hình như cả căn nhà đã biến mất rồi.”
Hoắc Trầm Huy vừa ra khỏi công ty hơi lấy làm lạ: “Gì mà cả căn nhà biến mất?”
Ông ấy một tay nghe điện thoại một tay xách chiếc lồng đựng Thỏ Đen, cúi đầu ngó ngó Thỏ Đen đang nhắm mắt có vẻ như đã ngủ thiếp đi.