Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 894

Hoắc Trầm Lệnh chỉ cảm thấy thân thể đang rất nặng nề trong nháy mắt trở nên nhẹ bẫng, ngay tiếp theo tinh thần cũng khá lên nhiều.

Tể Tể hít vào một hơi, nuốt hết âm khí trong cơ thể cha nuôi rồi cười hì hì.

“Bây giờ mới ổn, nhưng mà trong hai ba ngày tới có thể sẽ dễ mệt mỏi, nếu như cha mệt thì hãy nghỉ ngơi cho khỏe, không được thức đêm nữa.”

Hoắc Trầm Lệnh được con gái cưng quan tâm như vậy, cảm giác trái tim như đang ngâm mình trong suối nước nóng ấm áp, phải nói là quá thư thả thoải mái.

“Được, cha nghe Tể Tể.”

Hoắc Trầm Lệnh ôm chặt đứa nhỏ, bước chân tăng tốc đi nhanh xuống núi: “Chúng ta phải mau mau xuống núi, cũng không biết cha ruột con và cha ruột Tiểu Tương đánh nhau sao rồi.”

Tể Tể giật mình: “Cha Minh Vương và cha anh Tiểu Tương đang đánh nhau sao?”

Hoắc Trầm Lệnh ít nhiều gì cũng hơi lúng túng, dù sao trước đó ông ấy đã nói là hai con husky đang phá nhà.

Nhưng Tương Uyên và Phong Đô Đại Đế đánh nhau thì đánh nhau đi, lại còn phá hủy nhà của ông ấy, ông ấy đương nhiên cũng phát cáu.

Cả gia đình bọn họ nhiều năm qua vẫn luôn ở chỗ này, còn cả tương lai với con cái, cuộc sống còn dài.

Tuy rằng vợ đã đi rồi.

Nhưng ký ức vốn có số lượng không nhiều của ông ấy và vợ hầu như đều ở trong căn biệt thự kia, bây giờ biệt thự đã sập.

Hoắc Trầm Lệnh cảm giác tâm trạng khó chịu, nhìn Tể Tể đang ngơ ngác, dịu dàng xoa cái đầu nhỏ của cô bé.

“Tể Tể đừng lo, họ sẽ không xảy ra chuyện gì lớn đâu, Tiểu Tương đang ở bên đó.”

Lại thêm một tiếng vang thật lớn, Tể Tể vội vàng nhướng mắt nhìn sang.

Tể Tể vừa nhìn, mắt to đen nhánh đã trợn to hết cỡ: “Cha ơi, nhà… hình như nhà… không còn nữa.”

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần há to miệng, nhất thời không biết nên nói cái gì.

Hai anh em chỉ mong lúc cha ruột Tể Tể và cha ruột Tiểu Tương đánh nhau có thể nghĩ đến trang viên không phải Địa Phủ. Nhà không còn thì có thể xây lại, nhưng bọn họ hy vọng các loại hình chụp của mẹ không bị hư hao.

Tể Tể nhìn khói dày đặc cuồn cuộn ở trang viên mà nóng nảy.

Cô bé bất chấp cha nuôi và hai người anh đang giải thích, nhanh chóng thoát khỏi ngực cha nuôi chạy ra ngoài, sau đó đội cha nuôi lên trên đỉnh đầu, mỗi tay nắm lấy một người anh nhanh chóng di chuyển.

Ba cha con Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên bay bổng lên không trung rời khỏi mặt đất: “...”

Cha con ba người quay về ngôi biệt thự trước đó. Nếu như không phải Tể Tể phất tay ngay lập tức loại bỏ tất cả bụi đất thì có khả năng bọn họ hoàn toàn không nhận ra đây chính là ngôi nhà ban đầu của họ.

Xi măng cốt thép lộ ra trong không khí, đổ nát thê lương…

Nơi nơi đều là khối vụn gạch đỏ xi măng, còn có vô số mảnh vỡ thủy tinh lớn nhỏ không đồng đều, trong bóng đêm nhìn có vẻ vô cùng lạnh lẽo.

Ngay sau đó Minh Vương và vua cương thi Tương Uyên cùng lúc xuất hiện trong tầm mắt bọn họ.

Cả đầu tóc lẫn mặt mày hai người đều phủ đầy bụi bẩn, không có ai dễ coi hơn ai.

Quần áo Tương Uyên giống như vải rách treo trên người, gò má phải Minh Vương xanh tím, khóe miệng còn vương tơ máu.

Nhóc cương thi Tương Tư Hoành tóc tai bù xù mặt mày bẩn thỉu, dáng vẻ của nhóc cương thi y hệt như thời điểm lần đầu tiên đến trang viên nhà họ Hoắc, một đống đốm đen lấm tấm, gần như không nhìn ra ngũ quan vốn có.

Ba cha con Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Minh Vương nhìn thấy con gái cưng thì hơi sửng sốt: “Tể Tể, con… không phải ngủ rồi sao?”

Tể Tể chớp chớp mắt to, sau khi thả cha nuôi và hai người anh xuống thì vội vàng chạy tới, chui đầu vào trong ngực Minh Vương.

“Cha! Sau này Tể Tể nhất định nói lời giữ lời, Tể Tể cũng không muốn bị Thiên Lôi đánh, sau này Tể Tể nhất định sẽ bảo vệ cha thật tốt… hu hu hu…”

Minh Vương đau lòng gần chết, vội vàng kề sát vào gò má nhỏ nhắn trên gương mặt mập mạp của con gái cưng.

Hầu như chỉ trong nháy mắt kề sát ấy, trái tim Minh Vương chợt đập thình thịch: “Tể Tể, con gặp phải bản thể của Chím Chín Đầu rồi đúng không?”

Tể Tể gật đầu: “Đúng ạ, cha, nó đang ở bên cái âm trạch Tiểu Tam đằng sau núi đó.”

Trên gương mặt Tương Tư Hoành hiện đang tóc tai bù xù, mặt mày bẩn thỉu y như đứa nhóc ăn mày lộ rõ vẻ hốt hoảng.

“Đang ở âm trạch Tiểu Tam bên đó sao? Thế còn chú hai, anh Tư Tước, anh Tư Thần và cả Tể Tể mọi người…”

Không đợi Tương Tư Hoành nói hết câu, Minh Vương đột nhiên ngẩng đầu lên, vô cùng hung hăng dữ tợn khóa chặt Tương Uyên.

Giọng nói ra hết sức âm u lạnh lẽo, không hề che giấu ý định muốn giết người: “Đây chính là bản thể Chim Chín Đầu mà cậu nói với tôi phải một giờ sau mới đến được đấy hả?”

Tương Uyên ngỡ ngàng, không dám tin nhìn qua Tể Tể: “Nó đến rồi sao?”

Hoắc Tư Thần trực tiếp giành trả lời: “Đã đến ít nhất mười phút! Mới đầu là một cái phân thân của Chim Chín Đầu, nó nhân lúc Tể Tể ngủ say còn đánh cha cháu bị thương nữa.”

Minh Vương chụp lấy cổ tay Tể Tể nhanh chóng kiểm tra cho cô bé.

Tương Uyên thì đang chửi thề tại chỗ: “Con mẹ nó! Nó còn không nói thật lừa gạt ông đây!”

Hoắc Trầm Lệnh gần như là lên tiếng ngay lập tức: “Không được nói lời thô tục!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free