Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 893

Giống như Tể Tể đã nói, phân thân là Cửu Phượng tạo ra, phân thân không có ở đây, vậy thì cũng phải để cho chính chủ tạo ra phân thân đến chịu trách nhiệm.

Thế là Hoắc Trầm Lệnh bụm lấy tim, khẽ hừ một tiếng cực nhẹ.

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đang ở hai bên ông ấy, hai anh em nhớ đến trước đó cha ruột bị quạt bay hộc máu, vội vàng dìu ông ấy: “Cha, cha sao rồi?”

Tể Tể cũng bị hù sợ, cô bé hơi ảo não, bàn tay vỗ vào ót mình một cái: “Cha, thật xin lỗi, Tể Tể quên mất cha đã bị thương. Cha, Tể Tể khám giúp cha nhé.”

Hoắc Trầm Lệnh cảm giác mình bị thương không nặng, tuy rằng nôn ra máu nhưng trừ lồng ngực đau âm ỉ ra thì tất cả những thứ khác đều ổn.

Chẳng qua là ông ấy không quen nhìn Cửu Phượng lung lạc Tể Tể.

Cho dù Tể Tể không hề bị mắc lừa.

Ông ấy dùng một tay che ngực, còn chưa kịp lên tiếng thì Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần đã cùng nhau mở miệng: “Tể Tể, trước đó cha bị phân thân của Chim Chín Đầu quạt bay, nôn ra một ngụm máu lớn.”

Tể Tể nhớ lại, theo đó lập tức nhấc chân xông đến bên cạnh Cửu Phượng đá tới.

Cửu Phượng không ngờ con nhóc Minh Tể Tể này lại đột nhiên vùng dậy. Nó vừa bị thương nặng lại bị chọc tức không nhẹ, trong lúc nhất thời không tránh kịp, bị Tể Tể đá thẳng một cước lên trên đầu gối đùi phải.

Một tiếng “bốp” vang lên, nó trực tiếp quỳ một gối xuống dưới: “Công chúa nhỏ bớt giận! Việc đó không liên quan tới tôi, đều là do cái phân thân kia làm.”

Tể Tể bị chọc giận rồi!

“Sao lại không liên quan gì đến mày hả, trước đó phân thân của mày còn làm cha của bản Tể Tể bị thương. Mày nuốt nó rồi, Tể Tể không có cách nào tìm lại nó nên đương nhiên phải tìm mày rồi!”

“Giống như lúc Tể Tể còn nhỏ gây họa ở Địa Phủ đều là cha Minh Vương giúp Tể Tể đảm đương hết! Tương tự, phân thân của mày đánh cha của bản Tể Tể bị thương, vậy thì mày nhất định phải đảm đương!”

Lời vừa dứt, Tể Tể lại một cước đạp tới.

Lần này Tể Tể đá trúng tim Cửu Phượng, Cửu Phượng đang bị thương nặng chỉ cảm thấy cổ họng nóng lên, không nhịn được phụt phụt phun ra một ngụm máu tươi.

Tể Tể hài lòng: “Về phần mày nói có thể cha Minh Vương muốn gặp mày, vậy thì chờ sau khi bản Tể Tể gặp cha Minh Vương xong sẽ nói với cha Minh Vương chuyện mày và phân thân của mày ở bên âm trạch này sau!”

Cửu Phượng: “...

Mẹ nó, nói chuyện bên âm trạch này sau!

Căn cứ vào tính cách chó đó của Phong Đô Đại Đế, sau đó thứ chó đó chắc chắn sẽ ngay cả hỏi cũng không hỏi đã bắt tay vào phong ấn nó!

Nó xông phá phong ấn đi ra ngoài là vì cái gì?

Là vì muốn nắm giữ cả Địa Phủ!

Lông mi dài nhỏ rũ xuống, Cửu Phượng bụm lấy trái tim đau nhói, trong đầu như đang diễn ra cuộc chiến giữa trời và người.

Nên bất chấp tất cả liều mạng đánh sống mái một trận, không thành công thì thành nhân, hay là đợi một chút đây?

Thế nhưng dựa theo thời gian ước định, lẽ ra Tương Uyên đã sớm chơi xong con chó đó rồi đến đây!

Vậy mà hết lần này đến lần khác bây giờ anh ta vẫn còn chưa tới!

Những năm gần đây Phong Đô Đại Đế bị thương nặng chưa hoàn toàn khỏe hẳn, thực lực của Tương Uyên hiện tại hơn xa Phong Đô Đại Đế, lẽ nào còn đánh không lại một tên Phong Đô Đại Đế đang bị thương nặng?

Hay là nói… nó đã bị lừa rồi?

****5:

Trong thời gian Cửu Phượng ngẩn người, Tể Tể đã dắt cha nuôi và hai anh trai ra khỏi cửa âm trạch.

Cô bé vừa ra cửa tới chính đã giơ tay lên, nhẹ nhàng điểm một cái lên cửa chính âm trạch: “Tiểu Tam! Nếu như lão quỷ trong âm trạch biến mất thì bản Tể Tể sẽ phá hủy mày làm củi đốt cho bà Mạnh Bà nấu canh đấy!”

Âm trạch Tiểu Tam: “...”

Á á á!

Nó chỉ là một cái âm trạch vừa mới có linh thức thôi!

Nó đây không ở Địa Phủ lại còn phải chống đỡ ở nhân gian mỗi ngày, mặt trời chiếu gắt một chút là nó sẽ bị hoa mắt chóng mặt không nói, còn bị Chim Chín Đầu số 1 đó uy hiếp nhiều lần. Nó không bị hù sợ tan ra thành từng mảnh là đã rất có cốt khí rồi.

Bây giờ đại nhân nhỏ lại còn uy hiếp nó!

Cuộc sống của âm trạch trôi qua quá khó khăn mà!

Tể Tể còn lâu mới biết âm trạch Tiểu Tam nghĩ gì. Mệnh lệnh đã được đưa ra, bàn tay nhỏ điểm vào cái vòng cửa làm bằng sắt đen một cái.

Một dòng linh lực mạnh mẽ theo đó rót vào, yêu qua quỷ quái bình thường không cách nào nhìn thấy xung quanh âm trạch xuất hiện một tầng kết giới lờ mờ tản ra ánh sáng công đức.

Tể Tể thu tay về, vỗ vỗ bàn tay nhỏ mập, ngửa đầu lên nhìn cha nuôi.

Hoắc Trầm Lệnh vừa ra khỏi âm trạch, cảm giác cơn đau tim đã đỡ hơn nhiều, mới vội khom người bế Tể Tể lên: “Tể Tể yên tâm, cha không sao.”

Đầu ngón tay Tể Tể chạm vào mi tâm cha nuôi một cái, xác định cha nuôi không có bị thương nặng xong mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng vì Hoắc Trầm Lệnh bị thương nên đã bị lây nhiễm không ít âm khí, lúc này âm khí đã đi vào cơ thể, lại vì kiêng kỵ máu Minh Vương trong cơ thể ông ấy nên không dám đi lại khắp nơi.

Tể Tể dứt khoát hôn cái chụt lên mi tâm cha nuôi, lần nữa mở miệng ra hút mạnh một cái.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free