Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 891:
Cửu Phượng cũng là lão già cổ hủ vừa ra khỏi phong ấn không lâu, bị phong ấn đã nhiều năm.
Mặc dù sau khi nó ra ngoài luôn tập trung tinh thần nghĩ coi phải làm sao để chơi chết Phong Đô Đại Đế.
Nó có nhiều hiểu biết về sự phát triển ở nhân gian, nhưng chỉ chú ý đến sự phát triển của động vật ở một điểm duy nhất. Đó chính là sau khi quốc gia thành lập động vật không thể thành tinh, cũng không thể nào thành tinh.
Ở cái thời đại linh khí mỏng manh này gần như là không có. Nó là một ông lớn đương nhiên sẽ không chú ý đến những động vật đã định sẵn cả đời chỉ là động vật bình thường này.
Cửu Phượng nhíu mày: “Loài động vật nào?”
Hoắc Tư Thần giành trả lời: “Chó!”
Cửu Phượng hơi ngẩn ra, kế đó mới nhận ra Hoắc Trầm Lệnh đang đề cập đến trận chiến ác liệt đến nỗi trời đất u ám ở trong trang viên dưới núi của Tương Uyên và Phong Đô Đại Đế, kết quả phá hủy cả căn biệt thự.
Nó không nhịn được phá lên cười ha ha: “Đúng! Bọn họ đúng là chó mà!”
Hoắc Tư Tước chọc vào đầu đứa em trai ngu ngốc một cái: “Em không lên tiếng không có ai nghĩ em là người câm đâu.”
Mặt Hoắc Tư Thần đầy vẻ mờ mịt.
Cậu đã nói sai cái gì rồi sao?
Lẽ nào husky không phải là chó à?
Hoắc Tư Tước nhìn dáng vẻ ngốc nghếch đó của cậu em trai ngốc, lặng lẽ ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen kịt.
Chuyện người lớn cứ để cho người lớn giải quyết, bọn họ là trẻ con sẽ không xen vào.
Cha ruột rõ ràng là vì cha ruột của Tiểu Tương và cha ruột của Tể Tể đánh nhau phá hủy cả căn biệt thự nên mới nói lẫy, kết quả đứa em ngu ngốc lại đi ra giải thích, con Chim Chín Đầu lòng dạ xấu xa này không biết chừng còn đang cất giấu mưu đồ xấu xa gì đó.
Tể Tể nghe ra một chút vẻ châm biếm từ trong miệng Cửu Phượng, nhưng cô bé nghĩ mãi vẫn không nghĩ ra, chó thì có gì hay đâu mà châm biếm.
Nhưng lúc này Tể Tể bỗng nhớ ra trước đó mình bị Thiên Lôi đánh đã ngủ thiếp đi. Cô bé lo lắng cha Minh Vương vẫn chưa biết cô bé đã tỉnh, định đi tìm cha Minh Vương trước nên mới không nói gì thêm.
Về phần Chim Chín Đầu ấy à…
Tể Tể đi theo nhóm cha nuôi Hoắc đến cửa âm trạch, thấy Cửu Phượng đang định đi chung với bọn họ ra ngoài thì khẽ nhíu chân mày nhỏ.
“Mày ở đây đợi đi, chờ cha Minh Vương đến coi xử lý mày thế nào!”
Cửu Phượng hoảng hốt: “Công chúa nhỏ, không phải chúng ta đã giải quyết công bằng rồi, bây giờ đang là bạn bè sao?”
Tể Tể dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn nó: “Mày là lão quỷ chạy ra khỏi phong ấn, còn nghĩ cách tính kế cha Minh Vương, sao bản Tể Tể lại làm bạn với quỷ xấu xa cùng đi tính kế cha Minh Vương được chứ?”
Biểu cảm kia thật giống như đang nói: “Mày còn muốn chuyện tốt gì nữa? Bản Tể Tể không giết chết mày đã là may mắn lắm rồi!”
Cửu Phượng: “.
..”
Đây là muốn giết con lừa khi đã mài xong đúng không?
Định mệnh!
Nó đường đường là một ông lớn, vậy mà lại bị một đứa nhóc ba tuổi rưỡi lừa ư?
Không phải là đứa nhóc Minh Tể Tể ba tuổi rưỡi này đã bị nó lay chuyển thành công rồi sao?
Cửu Phượng ngăn lại lửa giận trong lòng, trên mặt nở nụ cười hết sức trìu mến.
“Công chúa nhỏ, mới vừa rồi tôi đã giúp công chúa giải quyết cái phân thân đó, để cho người anh trai ở nhân gian của ngài không đến mức phải chết theo phân thân đó kia mà.”
Tể Tể ưỡn thẳng cái thân nhỏ, mặt đầy vẻ không đồng ý chăm chú nhìn nó: “Đó là lựa chọn của chính mày, nếu như nó không chết thì bản Tể Tể cũng sẽ đánh tới khi mày chủ động nuốt chửng nó!”
Ngụ ý, việc này và việc bây giờ cô bé không cho Chim Chín Đầu rời khỏi cái âm trạch Tiểu Tam này có liên quan gì không hả?
Không có!
Cha nuôi Hoắc vốn đang lo lắng Tể Tể bị Chim Chín Đầu lừa gạt, trong nháy mắt đã không còn lo lắng nữa.
Ngược lại, ông ấy nhìn con Chim Chín Đầu hung tàn đó ngơ ngác, cảm thấy hơi buồn cười.
Tể Tể lại dán mắt nhìn vào Cửu Phượng, nhíu mày nhắc nhở nó: “Vả lại cái phân thân đó vốn chính là do mày tạo ra, mình gây ra họa thì mình dọn đi, hoặc là mày cũng giống như bản Tể Tể đây, tìm cha của mày ra giúp dọn dẹp cũng được!”
Tể Tể không đợi Cửu Phượng lên tiếng đã lần nữa hỏi câu hỏi đâm vào tim.
“Nhưng Cửu Phượng này, cha Minh Vương nói bộ tộc bọn mày vào mười ngàn năm trước đã sớm chỉ còn lại mỗi mình mày, vậy nên mày không thể nào tìm cha được đúng không?”
Cửu Phượng: “...”
Tể Tể hơi giận vì Cửu Phượng không nghe lời, thông qua khóe mắt liếc thấy ba cha con cha nuôi thì đảo vòng, môi nhếch lên.
“Dù sao mày không giống bản Tể Tể, không chỉ có cha Minh Vương mà còn có cả cha Hoắc nữa!”
Nét mặt nhỏ của Tể Tể viết rõ: “Bản Tể Tể có đến hai cha, bản Tể Tể kiêu ngạo đấy! Mày không có, mày thật đáng thương!”
Tâm trạng Cửu Phượng đang bị thương nặng kích động quá đỗi, suýt chút nữa đã bị con nhóc Minh Tể Tể này chọc tức đến nỗi hộc máu.
“Minh… Vương bên đó… có thể sẽ muốn gặp tôi một lần.”
Hoắc Trầm Lệnh nhìn Cửu Phượng hoảng sợ đến mặt mày trắng bệch, cảm giác tâm trạng dễ chịu hơn rất nhiều.
Nhưng ông ấy cũng không quên trước đó Cửu Phượng đã dung túng cho cái phân thân kia quạt ông ấy một phen.