Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 890:
Đầu có thể đứt, máu có thể chảy, nhưng gương mặt này tuyệt đối không thể rách dù chỉ một chút!
Bằng không nó sẽ sụp đổ mất!
Hoắc Trầm Lệnh nhìn Cửu Phượng đang che mặt nheo nheo mắt, không biết có phải là ảo giác của ông hay không, lão yêu quái đó hình như rất quan tâm đến gương mặt của mình.
Bề ngoài đúng là dễ coi, nhưng mà có dễ coi đi nữa thì có thể làm ra cơm ăn được không?
Cho dù cha nuôi có là trai thẳng kiêm ông chủ lớn siêu cấp thì cũng hoàn toàn không lý giải được vì sao lão yêu quái mười ngàn năm tuổi lại coi trọng khuôn mặt mình hơn cả tính mạng.
Mạch não có vấn đề hả?
Lúc rời khỏi Địa Phủ đã bỏ quên não ở Địa Phủ rồi đúng không?
Tể Tể không biết Cửu Phượng và cha nuôi đang nghĩ cái gì. Lúc bé định dẫn theo cha nuôi và hai người anh rời khỏi bên này, vừa nhấc chân lên thì cái lưng quần lỏng lẻo được kéo lên tới nách đó đã lỏng ra, cái eo mập dính liền với hai chân đã bước ra được mấy bước, ngay tiếp theo phần thân thể từ cái eo mập trở lên còn đang yên vị tại chỗ “bịch” một tiếng rơi xuống đất.
Tể Tể: “...”
Ba cha con Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Lúc này Cửu Phượng đã không nhìn nổi nữa, nhanh chóng đi tới: “Công chúa nhỏ, đường đột rồi.”
Cửu Phượng không đợi Tể Tể lên tiếng đã mau mau ghép phần thân thể rơi ra của Tể Tể lại, lại lấy kim khâu giấu trong tay áo rộng thùng thình ra bắt đầu may lại cho bé.
Tể Tể nhìn mà trợn mắt há hốc mồm: “Cửu Phượng, mày còn biết ghép cơ thể cơ à?”
Cửu Phượng âm thầm chửi mẹ nó.
Thử bị nhốt hàng ngàn hàng vạn năm mà xem, đừng nói trước mắt chỉ có mấy vết cắt này, cho dù Minh Tể Tể có vỡ ra thành thịt vụn nó cũng có thể ghép cô bé lại hoàn hảo như ban đầu.
Đáng tiếc trước mặt chính là hóa thân của quy tắc Địa Phủ, mặc dù trong lòng Cửu Phượng đang chửi thề thì trên mặt nó vẫn nở nụ cười tủm tỉm.
“Công chúa nhỏ, tôi không chỉ biết ghép lại mà còn biết rất nhiều kỹ năng, tôi giúp công chúa nhỏ ghép lại xong rồi sẽ giúp công chúa nhỏ chỉnh trang lại đầu tóc và quần áo nhé.”
Tể Tể ngẫm nghĩ, vẫn là đừng nên đi làm phiền cha Minh Vương, tránh cho cha Minh Vương biết bé đánh nhau sẽ lo lắng cho bé.
“Được rồi.”
Ba cha con Hoắc Trầm Lệnh sợ Cửu Phượng có suy tính ngầm, tuy rằng không từ chối nữa nhưng ba người với sáu con mắt cứ thế nhìn chằm chằm động tác của Cửu Phượng.
Cửu Phượng: “...”
Một ông lớn là nó đã lưu lạc thành “nội thị” rồi mà còn phải bị giám sát…
Cửu Phượng cảm thấy khó chịu, đè ép lửa giận cuồn cuộn xuống đáy lòng, nhanh chóng khâu lại.
Khâu vết thương xong rồi lại bắt đầu chỉnh trang tóc tai và quần áo.
Nó tết cho Tể Tể hai cái bím tóc xinh xắn, trên bím còn buộc một dải lụa màu làm bằng tơ tằm mà nó lấy từ trong ống tay áo ra, lần nữa nhẹ nhàng kéo lên, cho ra hai cuộn bím tóc nhỏ xinh.
Quần áo cũng đã chỉnh trang lại gọn gàng, Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần liếc mắt nhìn không chớp mắt, ai nấy đều ngầm sửng sốt.
Hai anh em nhìn nhau một chút, đồng thời nhìn thấy một câu hỏi ở trong mắt đối phương.
Mẹ nó, nó có phải là con chim không?
Vuốt của chim lại còn linh hoạt hơn cả tay bọn họ.
Chỉ trong nháy mắt, Tể Tể đã chỉnh trang xong xuôi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn béo mập, hai cuộn bím tóc nhô lên, trông vô cùng đáng yêu.
Quần áo thậm chí còn đẹp hơn, Cửu Phượng cởi áo khoác ngoài hoa lệ của mình ra, soạt soạt mấy cái đã làm thành một chiếc váy theo phong cách cổ xưa đưa cho Tể Tể mặc vào. Tể Tể trong nháy mắt đã biến thành đứa nhỏ mũm mĩm đáng yêu từ trong bức tranh cổ đi ra.
Hoắc Trầm Lệnh khẽ gật đầu: “Tàm tạm.”
Cửu Phượng lộ vẻ ghét bỏ: “Cho dù cái này coi như tàm tạm gì đó thì cũng sẽ không cay mắt!”
Đặt ở thời kỳ hưng thịnh của nước Hoa cổ đại, là công chúa nhỏ Địa Phủ mà ăn mặc thành cái dạng này đi ra ngoài sẽ làm mất sạch thể diện của cả Địa Phủ đó.
Cửu Phượng nhớ lại tất cả những thứ nó đã chứng kiến trong khoảng thời gian trở lại nhân gian này, Cửu Phượng phải nói là một lời khó mà diễn tả hết gu thẩm mỹ của người hiện đại.
Tể Tể dạo một vòng tại chỗ, cúi đầu nhìn chiếc váy nhỏ trên người, hài lòng mỉm cười: “Cảm ơn!”
Cửu Phượng ngoài cười nhưng trong không cười: “Nên làm mà.”
Ngài ăn mặc như vậy đi ra ngoài sẽ làm mất thể diện của Cửu Phượng nó!
Nhưng ngài này là hóa thân của quy tắc Địa Phủ nên nó chỉ dám chửi thề trong bụng, ngoài miệng luôn là công chúa nhỏ nói cái gì thì chính là cái đó.
Còn Phong Đô bên kia…
Cửu Phượng u ám nheo mắt, tốt nhất là Tương Uyên đánh tên chó Phong Đô đó tan thành tro bụi luôn đi, bằng không chuyến này nó đúng là lỗ nặng rồi.
Cùng lúc đó, dưới chân núi xa xa truyền tới mấy tiếng nổ đùng đùng.
Tể Tể thắc mắc: “Cha ơi, dưới núi đang làm gì vậy?”
Hoắc Trầm Lệnh nhớ đến Tương Uyên và Phong Đô Đại Đế đang đánh nhau túi bụi, ngửa đầu nhìn lên bầu trời đêm đen như mực: “Trong nhà… hai con husky đang phá nhà ấy mà!”
****4:
Tể Tể chưa từng nuôi chó, cũng không biết chó có những chủng loại nào nên hoàn toàn không biết husky là chó, vậy nên cô bé rất là tò mò.
“Cha, husky là gì vậy?”
Cha nuôi Hoắc nhớ đến căn biệt thự đã sụp đổ, nghĩ đến thuộc tính phá nhà của husky, khóe miệng cong lên: “Một loài động vật thích dỡ nhà ấy mà.”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ